Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 2044: Đáng Giá Có Được Tương Lai



Lục Tấn ngồi đối diện lão viện trưởng, im lặng hồi lâu.

Trong căn phòng trống rỗng này, chỉ có hai người họ là tỉnh, lời lão viện trưởng nói cứ thế quanh quần hoài trong gian phòng, mãi không chịu tan.

Qua một hồi lâu, Lục Tấn mới nhẹ nhàng gật đầu, nói:

“Ta biết, những lời người nói đều là sự thật”

“Nhưng ta vẫn..”

Hắn dừng lại một chút, nói tiếp:

“Tin rằng trên thế giới này còn rất nhiều thứ tốt đẹp”

“A..

Lão viện trưởng than nhẹ một tiếng, tựa như lời mỉa mai, sau đó chỉ lạnh lùng nhìn Lục Tân.

Lục Tân cũng đang trầm ngâm, chậm rãi nói ra suy nghĩ trong đầu:

“Những điều mà người nói, quả thật ta cũng đã nhìn thấy một phần”

“Có những thứ đúng là rất khó lọt mặt, thậm chí ta còn nhìn thấy nhiều cảnh tượng tàn nhẫn hơn, nhưng...”

Hắn nghiêm túc suy nghĩ thật lâu, rồi mới nói ra:

“Ta sẽ không ngó lơ những thứ không tốt, nhưng cũng đâu thể phủ nhận điều tốt đẹp được.

Ta từng nhìn thấy một người chân bị liệt, đi đứng không tiện, nhưng vẫn luôn cố gắng lăn lộn trên thế giới này vì một đám nhỏ không có nhà để về”

“Ta từng nhìn thấy những người cố hết sức xây lên bức tường cao để chống đỡ đám kẻ điên bên ngoài thành phố”

“Ta cũng nhìn thấy rất nhiều người mạo hiểm cả mạng sống để chiến đấu với những con quái vật tinh thần mà chính họ còn chẳng biết rõ về chúng.”

“Ta từng nhìn thấy có người dù đã chết nhưng vẫn canh cánh về trách nhiệm của mình”

“Ta nhìn thấy khi tuyệt vọng buông xuống, những người vốn có thể trốn phía sau lại xông lên trước nhất..."

Hắn một hơi nói rất nhiều điều khiến ngay cả lão viện trưởng cũng có hơi kinh ngạc, khẽ cau mày nhìn hắn.

Vẻ trào phúng trên mặt giảm đi nhiều.

“Cho nên, ta cho rằng trên thế giới này vẫn còn rất nhiều thứ tốt đẹp”

Lục Tân nhìn lão viện trưởng, cũng nói ra kết luận của mình:

“Chúng chỉ đang tạm thời ngủ say, vì mọi người quá sợ hãi, sự kiện Mặt Trăng Đó là một tai hoạ, nó khiến mọi người sợ hãi quá độ nên mới che giấu đi sự tốt đẹp và thiện lương của mình”

“Vậy nên, thế giới này không tuyệt vọng, chỉ là cần người đánh thức mà thôi.”

Lão viện trưởng lẳng lặng nghe hắn nói, đôi mắt híp lại, nhìn Lục Tân như đang nhìn một người xa lạ.

Một lát sau, ông ta bỗng hơi lắc đầu, trên mặt hiện lên nụ cười tự giễu, nói:

“Trước kia ta biết người sẽ trở thành người, nhưng ta không ngờ, người sẽ biến thành một người như bây giờ?

“Vì ta đã trưởng thành.”

Lục Tấn tiếp lời lão viện trưởng:

“Cũng vì người đã già rồi.”

“Viện trưởng.”

Hắn ngập ngừng, cảm thấy có chút xa lạ khi gọi ông ta bằng danh hiệu này, sau đó hắn nói tiếp:

“Ở trong mắt ta, hình tượng của người đã từng cao vời vợi, không thể với tới.

Trong một khoảng thời gian rất dài, đúng, chính là đoạn thời gian cuộc sống của ta chỉ toàn một màu đen mà người đã nói đó, ta nhớ rõ chỉ mình người giảng giải cho chúng ta về quá khứ, về nền văn minh và trật tự..."

“Thực tế, lúc trước, khi ta biết người còn sống, ta vẫn luôn chỉ nhớ rõ mặt tốt của ngươi.”

Nghe thấy Lục Tân thình lình nói đến chuyện này, lão viện trưởng có chút động lòng, mất tự nhiên động đậy cơ thể.

“Nhưng bây giờ..”

Lục Tân nhẹ nhàng lắc đầu:

“Dù không đề cập tới những chuyện người đã từng làm với chúng ta, ta cũng sẽ không nghĩ như vậy nữa.”

“Ngươi bây giờ rất rõ ràng.”

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía lão viện trưởng, nhẹ giọng nói:

“Chỉ là một ông già tuyệt vọng mà thôi.”

“Ngươi tuyệt vọng đến nỗi không muốn tin rằng cả người tốt lẫn người xấu kỳ thật đều là con người cả.”

“Ngươi không muốn tin thế giới này có tương lai, cho nên muốn biến nó trở về hiện trạng cũ...”

“Ngươi."

Lão viện trưởng dường như đã nhận ra điều gì đó từ giọng nói bình tĩnh của Lục Tân, trong lòng hắn bỗng cảm thấy hơi khẩn trương.

Hầu hết khẽ cử động, cất cao giọng nói:

“Ngươi muốn làm gì?”

Hắn hiểu rõ con người, cũng hiểu rõ Lục Tân, nghe thấy Lục Tân nói như vậy, hắn chợt hiểu ra vì sao lửa giận của Lục Tân lại biến mất, vì sao trong thời khắc tuyệt vọng thế này, hắn bỗng bình tĩnh lại, thậm chí còn có thể bình thản ngồi đó thảo luận một cách đầy lý trí với mình.

Vì hắn đã quyết định xong rồi.

Chỉ người nào hiểu được bản thân muốn làm gì, cũng kiên quyết đi làm, thì mới có thể bình tĩnh và lý trí như vậy.

“Viện trưởng, người nói rất đúng”

Mà khi lão viện trưởng bắt đầu khẩn trương, trên mặt Lục Tân chợt để lộ nụ cười nhẹ nhàng, nói:

“Đương nhiên ta sẽ không giết họ, ta sẽ không làm bạn của mình bị thương, ta chỉ muốn dùng hết sức lực của bản thân để bảo vệ họ”

“Nhưng ta cũng sẽ ngăn cản kế hoạch của người”

Hắn mỉm cười:

“Vì ta cảm thấy thế giới này vẫn đáng giá được cứu rồi, cũng có tư cách sở hữu tương lai."

“Thế nên.”

Hắn bỗng ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, khoảnh khắc hắn ngước mắt, trần của toà dân cư này bỗng nhiên biến mất, ánh mắt của hắn trực tiếp chạm tới không trung, vô SỐ xúc tu tinh thần rũ xuống của ban sơ, động xúc tua đỏ sậm và tăm tối đến không lời nào có thể hình dung, e rằng dù chỉ liếc mắt nhìn thoáng qua cũng đủ khiến con người ta như bị nhấn chìm trong vùng biển tinh thần mênh mông khổng lồ...