Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 2045:



Lục Tân đối mặt với Ban sơ sâu không lường được, thần bí không biết được và mạnh đến không chống lại được kia, ánh mắt dần trở nên kiên định.

“Kế hoạch của ngươi không phải là hiến tế thế giới này cho ban sơ, sau đó cầu xin nó giúp người đắp nặn ra nền văn minh trước khi Trắng Đỏ xuất hiện sao?”

“Vậy ta sẽ trở thành ban sơ, sau đó từ chối sự hiến tế của ngươi!”

Âm!

Thời điểm Lục Tân nói ra câu này, dù là lão viện trưởng cũng cảm thấy đầu óc nổ tung như có viên đạn hạt nhân bắn vào thế giới tinh thần.

Một người bình tĩnh và lý trí như hắn bỗng giật mình hoảng sợ, xém chút nữa té từ trên ghế xuống.

Trong mắt ông ta ẩn chứa sự cuồng dại, con người co nhỏ lại bằng đầu đinh, hai mắt nhìn chằm chằm Lục Tân, giọng run run nhưng vẫn cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh:

“Đứa nhỏ, ta đã nói rồi, điều đó là không thể người làm không được.”

“Bản chất bản kế hoạch của nhân viên nghiên cứu thế hệ thứ nhất là hoang đường, căn bản không có khả năng thành công.”

“Ban sơ bao trùm toàn bộ ý thức, cho dù là người có được ý thức duy nhất như người... Vẫn có chút khiêu chiến.”

Lục Tân đối diện với vẻ hoảng sợ của lão viện trưởng, lại chỉ mỉm cười gật đầu, nói:

“Dù sao cũng là Thí luyện của Thần mà”

Vừa nói, hắn vừa đưa ly rượu lên tới miệng, vì quan tâm đến hình tượng lúc này, nên hắn đã hớp một ngụm lớn, cảm giác cay đắng lập tức xộc thẳng lên não.

Hắn lấy tay che miệng, lặng lẽ ho khan một tiếng, rồi mỉm cười nhìn về phía lão viện trưởng, nói:

“Nhưng ta tin rằng nhất định ta sẽ có cơ hội chiến thắng, vì ta đã hứa với rất nhiều người sẽ giúp họ..”

“Làm người ấy hả, nói thì phải giữ lời, đây chính là nguyên tắc làm người."

Hai tay lão viện trưởng run lên, cơ thể được tạo thành từ sức mạnh tinh thần chồng chéo lên nhau lại có phản xạ không điều kiện như thân thể thật.

Ông ta không kiềm được muốn đứng dậy, dùng cơ thể nhỏ yếu này của mình để giữ Lục Tân lại.

“Đúng rồi, viện trưởng.”

Ngay tại thời điểm cả người lão viện trưởng sắp lao tới, Lục Tân bỗng quay đầu, mỉm cười với ông ta:

“So với vị nhân viên nghiên cứu thiên tài của viện nghiên cứu Nguyệt Thực, người quả thật còn kém một chút."

Lão viện trưởng nghe xong câu này, cả người như bị đột quỵ, suy sụp ngã xuống, bàn tay vô thức vươn ra, giữ chặt lấy tay Lục Tân.

Trên mặt ông ta hiện lên vẻ rối rắm và thống khổ tột cùng Biểu cảm trên mặt ông ta lúc này, mỗi người nhìn thấy sẽ có cách giải thích khác nhau.

Có ngạc nhiên, có kinh hãi, có thất bại, cũng có sự đồng tình không cách nào che giấu.

“Đứa nhỏ..”

Ông ta dùng hết chút sức lực cuối cùng, nói với Lục Tân một câu chẳng quan hệ gì tới kế hoạch của ông ta cả:

“Ngươi làm như vậy, không chỉ xác suất thành công cực kỳ thấp, hơn nữa còn sẽ rất đau đớn..”

“Mặc dù ngươi tạm thời ngăn được ban sơ, hiến tế cũng sẽ không biến mất, chỉ tạm thời dừng lại”

“Tương đương với việc ngươi đã dùng chính mạng sống của mình cũng như sự tra tấn vô cùng vô tận để đổi lấy một hy vọng có xác suất thành công cực thấp.."

Lục Tân trầm ngâm, quay đầu nhìn lướt qua lão viện trưởng, trong mắt ông ta thấp thoáng sự đau lòng chân thật, dù rằng rất ít.

Cõi lòng bỗng bình lặng trở lại, hắn nhẹ nhàng gật đầu, nói:

“Viện trưởng, lúc người để lộ một mặt mềm yếu của mình đúng thật là một người rất tốt”

Nói xong những lời này, Lục Tân lập tức nhẹ nhàng đứng dậy, cười cười, nhấc chân tiến về phía trước.

Toàn bộ toà dân cư này lại bắt đầu trở nên vặn vẹo, hỗn loạn, không gian xuất hiện chồng chất lên nhau.

Trong không gian hư ảo mê hoặc này, Lục Tân như dẫm lên bậc thang vô hình, tiến từng bước về phía trước.

Vừa đi, vừa chầm chậm cởi một số đồ vật trên người xuống... Có chiếc kính đỏ mà hắn vẫn thường đeo, có chiếc túi màu đen mà hắn vẫn thường cầm trong tay, có lá bài tây thần bí còn phong ấn cung điện tinh thần của mẹ, thậm chí còn có một tấm thẻ ngân hàng mà lúc trước hắn đã lén lút giấu đi, không để một ai biết đến.

Thẻ ngân hàng thì không, thôi, lại thu về cất vào túi đi.

Lục Tân bước từng bước một, dẫm lên nấc thang vô hình, giơ tay xua tan vô cùng vô tận xúa tu tinh thần rũ xuỗng, bước thẳng về phía Ban sơ.

Trăng Đỏ trên không trung như chiếm đóng cả nửa bầu trời.

Lúc này thoạt nhìn Lục Tân như đang chuẩn bị để tiến vào vầng Trăng Đỏ trên trời cao.

“Hắn chuẩn bị làm gì?”

Trong chiếc túi đen bị Lục Tần vứt xuống, Nhãn Kính Cẩu và đám quái vật nhỏ khác cũng run rẩy chui ra khỏi túi, bàng hoàng, bất lực ngẩng đầu nhìn Lục Tân, cùng lúc này, em gái thân là thể tối thượng, thay Lục Tân đi làm nhân chứng, và cả Búp Bê ở nơi Thanh Cảng xa xa, đang dùng hết sức mình điều khiển sức mạnh tinh thần chống lại Ban sơ, gian nan bảo vệ thế giới này.

Còn có cha đang rít gào trong tuyệt vọng phụ thân, và mọi người ở Thanh Cảng.

Kẻ Trộm Lửa đầu tóc hoa râm đứng trong khoảng không giao giữa Thâm Uyên và Thế giới thật với Hiện Thực hỏi, sự kỳ lạ lan tràn.

Cùng lúc này, họ như cảm nhận được điều gì, vô thức dời tầm mắt về phương diện tinh thần, quan sát tình hình Lục Tấn hiện tại.

Lục Tân đứng trước Trăng Đỏ, bước chân dừng lại vài giây, quay đầu nhìn lại đằng sau.