Thiên Địa Lưu Tiên

Chương 40: Cáo mượn oai hùm.



Lưu Vân dùng Súc Địa Thành Thốn, di chuyển rất nhanh trong núi. Hắn muốn tìm kiếm thật nhanh để có thể trở lại quan sát mấy thiếu niên kia. Dù vậy vẫn không thấy được chút manh mối nào. Xung quanh chỉ toàn tuyết trắng xoá.

Mất hơn nửa canh giờ để đi khắp ngọn núi nhưng cũng chẳng tìm thấy thứ gì.

“Lưu Vân ơi Lưu Vân. Ngươi cũng là con người thôi. Phán đoán sai cũng không có gì xấu.”

Lưu Vân tự trấn an thân. Cũng đã lâu rồi hắn mới phải làm như thế này. Lưu Vân đứng tựa vào một tảng đá để thở. Đột nhiên một tiếng rống vang lên. Nhìn theo hướng âm thanh, một con thú to lớn đang chạy về phía này. Trên thân nó đang chảy máu, nhuộm đỏ từng dấu chân để lại trên tuyết. Khi nhìn thấy Lưu Vân, nó liền dừng lại, hơi gầm gừ. Nhưng khi đám người phía sau đuổi tới thì nó liền quay sang mấy kẻ kia.

“Con nghiệt súc này không ngờ bị thương rồi vẫn có thể chạy nhanh như vậy.”

Mấy kẻ mới đến trên tay mỗi người cầm một thanh đao. Gương mặt của người nào cũng toát lên vẻ bất thiện. Con thú quay đầu nhìn Lưu Vân. Thấy hắn vẫn điềm tĩnh nhìn mình cùng đám người, lại không có vẻ gì là muốn tấn công nó. Nó liền biến thành con thú nhỏ cỡ một con mèo chạy đến nhảy vào trong ngực áo của hắn.

Việc này làm cho Lưu Vân và đám người mới đến kinh ngạc. Lưu Vân đưa tay xoa xoa, nhẹ nhàng nói.

“Ngươi đây là muốn ta cứu ngươi hay đẩy ta chết thay cho ngươi đây.”

Một kẻ liền bước lên, chĩa mũi đao về phía Lưu Vân, lớn giọng nói.

“Ngươi là kẻ nào? Sao lại có mặt ở núi Bất Chu vào lúc này?”

“Còn các ngươi là kẻ nào? Nhìn ngươi chắc chắn không phải người của Côn Luân.”

“Thì đã sao? Ngươi là người của Côn Luân sao? Bọn chúng không quản ngọn núi này thì bọn ta vào đây thì đã sao?”

“Đại ca. Mau bắt con thú đấy đi. Nếu chuyện này mà hỏng như chuyện lần trước nữa thì Chủ Nhân sẽ trách phạt chúng ta lần nữa đấy.”

“Chuyện lần trước, chỉ là do tên ngốc Hạo Nhiên Tử làm hỏng chuyện. Vậy mà chúng ta lại bị trách phạt.”

“Đúng vậy.”

Nghe mấy lời này, nội tâm của Lưu Vân nổi sóng. Nhưng hắn vẫn giữ gương mặt điềm tĩnh. Con thú trong ngực áo ngước nhìn Lưu Vân, cảm nhận được một cỗ sát khí trào dâng, liền rút đầu lại.

Lưu Vân cứ để bọn chúng nói chuyện như vậy. Cho đến khi một kẻ nhắc đến Sở Uyển Đình thì cả bọn liền bị Lưu Vân đánh úp. Từng kẻ, từng kẻ bị Lưu Vân bẻ khớp cổ tay cùng khớp vai. Hắn đè đầu của tên đại ca xuống tuyết, giọng nói nhàn nhạt tra hỏi.

“Các ngươi có liên quan gì đến Hạo Nhiên Tử và Sở Uyển Đình?”

“Ngươi dám…”

Lưu Vân tát hắn một cái.

“Trả lời.”

Tên đại ca vẫn không nói gì, liền bị Lưu Vân tát thêm mấy cái. Con thú lúc này cũng chui ra, dùng cái chân nhỏ nhắn vỗ vỗ vào trán của gã. Đúng là cáo mượn oai hùm.

Dưới sự ‘thúc giục’ của Lưu Vân, cuối cùng gã cũng chịu mở miệng.

“Vốn dĩ là Chủ Nhân của bọn ta muốn dùng nha đầu đó làm lô đỉnh. Nhưng mà nếu nha đầu đó không tu hành thì sẽ khó mà sống đến thời điểm thích hợp. Vậy nên đã bàn bạc với Hạo Nhiên Tử, dùng tà vật để trung hoà âm dương trong cơ thể nha đầu ấy.”

“Vậy Chủ Nhân của ngươi là ai?”

Gã lại ngậm miệng không hé nửa lời. Gương mặt của gã đã tái nhợt, không rõ là do tuyết lạnh hay vì không dám nhắc đến Chủ Nhân. Mấy kẻ khác cũng giống như vậy. Lưu Vân chỉ đành thở dài.

Chuyện của Sở Uyển Đình vốn tưởng đã kết thúc. Vậy mà giờ lại xuất hiện thêm một kẻ nữa đứng trong bóng tối. Lưu Vân liền xoay người bước đi, bỏ lại đám người bị phế hai tay.

Thời khắc này, tìm kiếm Ngọc Dịch Quỳnh Tương không còn là việc quan trọng nhất nữa. Hắn phải tìm Sở Uyển Đình để đề phòng vẫn còn kẻ có ác tâm lởn vởn trong núi.

Lưu Vân liền thi pháp ngự phong. Nhưng chỉ vừa bay được một đoạn thì lại bị một luồng pháp lực đánh rơi, làm Lưu Vân chới với. Trong lúc nguy cấp, con thú trong ngực áo đã chui ra, biến lớn đỡ Lưu Vân trên lưng mà đáp xuống đất.

“Hộ pháp đại nhân, là hắn đã bắt Sô Ngô đi.”

Gã đại ca kêu lớn. Lưu Vân cũng vừa đáp xuống đất nghe được. Lập tức, một kẻ đeo mặt nạ từ trên không bay xuống. Hắn nhìn đám người đang gục trên mặt đất rồi nhìn Lưu Vân.

“Vị đạo hữu này. Có thể giao Sô Ngô lại cho ta hay không?”

“Đạo hữu phải hỏi nó. Sao lại hỏi ta?”

Thì ra con thú này chính là Sô Ngô. Hắn liền nhận ra bộ lông của nó có đủ ngũ sắc. Màu trước đó chỉ là do tuyết phủ lên thôi. Sô Ngô hướng về phía kẻ đeo mặt nạ gầm gừ.

“Đạo hữu có câu trả lời rồi đấy.”

Lưu Vân cười nói. Hắn biết kẻ trước mặt không đơn giản. Hắn cũng không muốn đánh nhau với kẻ này. Kẻ đeo mặt nạ liền đáp lại.

“Nếu vậy thì ta chỉ còn cách dùng vũ lực để bắt nó thôi. Nếu đạo hữu đã không muốn xen vào chuyện này thì xin hãy đứng sang một bên.”

Kẻ đeo mặt nạ thi pháp, lấy ra bốn tấm phiên lớn cắm xuống bốn góc quanh chỗ Sô Ngô đang đứng. Cảm thấy chuyện chẳng lành, nó lại biến nhỏ, lần nữa chui vào ngực áo của Lưu Vân. Vừa kịp lúc cấm chế được dựng lên.

“Tiểu quỷ ngươi lại muốn hại ta.”

Lưu Vân bất lực kêu lên. Kẻ đeo mặt nạ thấy cảnh này, cũng không kiêng dè nữa mà xông lên tấn công Lưu Vân. Lưu Vân liền ra chiêu đối ứng. Cả hai giao thủ liên tục hơn mấy chục hiệp, không ai nhường ai. Từng đòn xuất ra đều mang theo lực đạo mạnh mẽ. Mỗi khi hai nguồn lực đạo chạm vào nhau là mấy cành cây cùng tuyết gần đó lại bị thổi bay.

Thực lực của Lưu Vân lúc này đã hơn lúc đột nhập hoàng cung Đại Triệu mấy lần. Vậy nên nếu đối phương không có gì khiến hắn bất ngờ thì hắn sẽ không thua.

Đánh càng lâu, thân pháp của kẻ đeo mặt nạ càng lộ ra sơ hở. Lưu Vân không bỏ lỡ, nắm lấy một tay của hắn, sau đó đánh ra một chưởng toàn lực vào ngực của hắn. Một chưởng này mạnh đến nỗi phản phệ lại Lưu Vân là cho cả hai lùi ra mấy thước.

“Đạo hữu đã nhường rồi.”

“Đạo hữu cũng vậy. Nếu là trong hoàn cảnh khác, có lễ hai người chúng ta đã có thể ngồi xuống đàm đạo.”

Nói xong, kẻ đeo mặt nạ lấy ra một cây trượng từ hư không. Hắn vung tay, đánh ra một đạo hắc quang về phía Lưu Vân. Lưu Vân hơi nhích bàn chân lên, một tường băng tuyết liền dựng lên che chắn cho hắn. Đây là lúc mà Lưu Vân quan ngại nhất, đấu pháp.

Bản thân Lưu Vân lúc này không có nhiều thần thông để đánh nhau như những người khác. Vậy nên phần thắng khó nghiêng về phía hắn được. Nhưng nếu đã phải đấu pháp thì Lưu Vân chỉ đành dùng tất cả những gì mình sở hữu thôi.

Lưu Vân đưa tay chạm vào từng băng. Ngay lập tức, bức tường liền tan chảy, để lại một thanh kiếm băng mà Lưu Vân cầm trong tay.

Bốn mắt nhìn nhau. Xung quanh im lặng như tờ, ngay cả gió tuyết cũng đã ngừng lại. Đám người kia nép một bên quan sát, không dám thở mạnh. Sô Ngô trong ngực áo cũng nín thở, ngước mặt nhìn Lưu Vân.

Lưu Vân liền lên tiếng phá vỡ bầu không khí căng thẳng.

“Đạo hữu. Chúng ta có thể ngồi xuống nói chuyện một chút được không?”

Kẻ đeo mặt nạ lúc này cũng đã thấm mệt, lại bị Lưu Vân đánh một chưởng vào ngực tổn hại đến ngũ tạng. Vậy nên hắn cũng không muốn dây dưa nữa, liền hạ trượng trong tay xuống.

“Được.”

Lưu Vân nghe vậy thở phào. Hắn phất tay, một mảng tuyết trên mặt đất liền tan, để lại một khoảng đất trống. Lưu Vân và kẻ đeo mặt nạ cùng đưa tay mời đối phương.

Ngồi bên đống lửa, Lưu Vân lấy ra cái nồi đun nước, cùng với bộ bình trà mà hắn mang theo. Kẻ đeo mặt nạ liền lấy làm kì lạ. Làm gì có ai đến núi Bất Chu mà lại mang theo những thứ này cơ chứ. Hắn liền hỏi.

“Đạo hữu đến núi Bất Chu để làm gì vậy?”

“Ta được nhờ trông coi mấy đệ tử của Côn Luân. Còn đạo hữu.”

“Ta đuổi theo Sô Ngô đến đây.”

Vừa nói, hắn vừa chỉ vào ngực áo của Lưu Vân. Sô Ngô nghe tiếng liền thò mặt ra, lè lưỡi với hắn.

“Vậy đạo hữu cần Sô Ngô để làm gì?”

“Là Chủ Nhân của ta cần dùng đến. Không phải ta.”

“Vậy Chủ Nhân của đạo hữu cần dùng đến Sô Ngô và Thái Dương Tinh hạ phàm để làm gì?”

Nghe vậy, kẻ đeo mặt nạ khẽ liếc Lưu Vân. Từ lúc gặp nhau đến giờ, hắn đã thử dò xét Lưu Vân mấy lần nhưng không lần nào có kết quả. Vậy mà bây giờ hắn còn biết đến chuyện Thái Dương Tinh hạ phàm. Quả thật không phải kẻ đơn giản.

“Đạo hữu cũng biết chuyện Thái Dương Tinh hạ phàm sao?”

“Tất nhiên là ta biết. Hiện tại ta chính là trưởng bối của nha đầu đó.”

“Vậy đạo hữu chính là…”

“Không phải. Ta chỉ là trưởng bối thôi. Sư phụ của nó là người khác. Sư phụ của nha đầu Uyển Đình không thích nói lý như ta đâu. Vậy nên ta mong đạo hữu nhắn lại với Chủ Nhân của đạo hữu nên từ bỏ cái lô đỉnh này đi.”

Lưu Vân rót một chén trà, đưa cho kẻ đeo mặt nạ. Rồi lại rót một chén cho bản thân. Kẻ đeo mặt nạ nheo mắt nhìn chén trà rồi lại nhìn Lưu Vân hỏi.

“Sư phụ của Thái Dương Tinh hạ phàm là đại nhân vật nào hay sao?”

Lưu Vân nhấp một ngụm trà nóng, gương mặt lộ vẻ thoả mãn. Hắn nói như thật như đùa.

“Không hẳn là đại nhân vật. Nhưng cũng không phải kẻ vô danh. Ra tay mạnh mẽ, sát phạt quyết đoán. Từ trước đến nay chưa từng nể mặt ai bao giờ.”

Kẻ đeo mặt nạ trầm ngâm một lúc. Hắn thấy Lưu Vân không giống như đang nói dối. Nhưng cũng không thể chắc chắn là Lưu Vân nói thật. Chỉ thấy hắn từ lúc giao thủ đến giờ vẫn điềm nhiên như vậy, hoàn toàn không có chút sát ý nào. Kẻ đeo mặt nạ liền đổi chủ đề.

“Con Sô Ngô này, ta muốn bắt đi.”

“Ta không quyết được. Nó đã không muốn theo đạo hữu thì có ép cũng vậy thôi. Hay là ta thả nó đi để đạo hữu tiếp tục đuổi nó, để chúng ta không cần đánh nhau nữa.”

Sô Ngô nghe vậy, muốn chui ra chạy đi liền bị Lưu Vân nắm lấy phần da ở cổ.

“Khoan đã. Ta chưa có cho ngươi đi.”

Sô Ngô và kẻ đeo mặt nạ nhìn hắn chằm chằm, không rõ là hắn đã nghĩ gì trong đầu.

“Hiện tại có bốn thiếu niên đang lịch luyện trong núi. Hai kẻ có thực lực kia thì không cần để tâm. Ta chỉ cần ngươi chú ý đến nha đầu tóc bạc cùng với người đi cùng là được. Nếu thấy cần thiết thì cứ ra mặt giúp đỡ. Xong việc ta sẽ cho ngươi đi. Xem như là trả ơn cứu mạng cho ta.”

Nói rồi, Lưu Vân buông tay để cho Sô Ngô chạy đi. Nó đi được hơn một trượng thì dừng lại, ngoái nhìn Lưu Vân. Thấy ánh mắt bình thản của hắn, Sô Ngô liền vâng lời đi tìm bốn kẻ đang lịch luyện trong núi.

“Đạo hữu đây là…”

“Không sao, nó cũng không ra khỏi núi Bất Chu được. Nếu đến ngày rằm tháng sau mà không thấy nó quay lại, ta sẽ tự mình bắt nó về. Còn giờ, ta có vài chuyện muốn làm rõ với đạo hữu.”


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com