Thiên Địa Lưu Tiên

Chương 41: Thuận nước đẩy thuyền.



Ngày thứ năm kể từ khi bước chân vào núi Bất Chu.

Giang Bân và Lâm Tuyết có vẻ vẫn ổn. Cả hai có thể chống lại hung thú tấn công mà không có vẻ gì là khó khăn. Bọn hắn còn tìm được một chỗ trú khá an toàn. Nhìn chung thì, thiên kiêu, không có gì để nói.

Trong khi đó Trầm Thừa Vũ và Sở Uyển Đình lại khá chật vật. Đã năm ngày rồi nhưng ngày nào cả hai cũng phải chạy trốn hung thú. Thi thoảng hung thú đông quá, Sô Ngô lại tìm thời điểm cắn giết bớt một số mà không để cho Trầm Thừa Vũ phát hiện ra. Dù vậy vẫn không thể qua được đôi mắt của Sở Uyển Đình.

Rất nhanh Sô Ngô đã bị Sở Uyển Đình bắt lộ diện, nhưng nó liền hoá thành con thú nhỏ giống mèo, tỏ vẻ đáng yêu, làm nũng với Sở Uyển Đình. Thấy thế nàng cũng mang nó theo bên mình. Nhờ vậy mà cũng xua đuổi được cơ số hung thú.

Sang ngày thứ sáu, Lưu Vân và kẻ đeo mặt nạ tên Xuyên Khung cùng đứng trên mây, quan sát bốn thiếu niên. Ban đầu Xuyên Khung cũng chẳng muốn đi theo Lưu Vân làm gì. Nhưng Sô Ngô đã bị Lưu Vân dùng làm hộ thú, mà y cũng không xuống núi được. Vậy nên y quyết định đi theo quan sát thử vị Lưu đạo hữu này.

“Lưu đạo hữu. Hà cớ gì mà huynh phải quản bốn kẻ đệ tử của Côn Luân này?”

Lưu Vân liền mỉm cười, đáp.

“Nói sao nhỉ. Có thể do ta chán. Có thể là ta muốn lo chuyện bao đồng.”

“Nhưng mà nếu huynh không đến núi Bất Chu, ta và huynh cũng không thể gặp nhau. Là duyên số chăng?”

Mấy ngày qua cả hai đã trò chuyện rất nhiều. Chuyện quan trọng có. Chuyện vặt cũng có. Tuy nhiên cả hai đều không tiết lộ quá nhiều về bản thân. Cũng chỉ biết đối phương không cùng đạo là cùng.

Xuyên Khung khá kinh ngạc khi một tu sĩ tiên đạo như Lưu Vân lại không có gì là chán ghét. Khi hỏi, hắn cũng chỉ nói.

“Đạo của ngươi cũng là đạo. Đạo của ta cũng là đạo. Vậy thì cần gì phải tranh luận. Vốn là đạo bất đồng bất tương vi mưu. Nhưng nếu kẻ đó làm chuyện hung ác, tổn hại đến thiên đạo luân lý thì cho dù có là tu sĩ tiên đạo, ta cũng không muốn đến gần.”

Đối với Xuyên Khung, người như Lưu Vân rất hiếm gặp, cũng rất thú vị. Vậy nên y cũng rất niềm nở với Lưu Vân. Trừ những chuyện vào dạng cơ mật, thì còn lại đều có thể mang ra nói một chút.

Lúc này, một cỗ khí tức kỳ lạ từ xa tiến nhanh đến chỗ Trầm Thừa Vũ và Sở Uyển Đình đang nghỉ ngơi. Khi nó đến ngoài chục trượng, Sở Uyển Đình và Sô Ngô liền cảm nhận được, liền chuẩn bị chạy. Nhưng đã không kịp nữa.

Một con khỉ lông trắng cao hơn một trượng xông đến, muốn hất văng Trầm Thừa Vũ và Sở Uyển Đình. Lúc nguy cấp, Sở Uyển Đình đánh bay Trầm Thừa Vũ giúp hắn tránh, còn bản thân bị hung thú trực tiếp đánh trúng, bay ra xa mà ngất đi.

“Sở sư muội!”

Trầm Thừa Vũ thét lên. Hắn liền rút kiếm, xông đến chém loạn vào người con khỉ. Nhưng chỉ như châu chấu đá xe. Lưỡi kiếm chỉ sượt qua bộ lông của nó, chứ không thể chém được vào da thịt.

Con khỉ định vung tay đập xuống Trầm Thừa Vũ dưới chân thì Sô Ngô đã hoá lớn, lao đến cắn vào tay của nó, đuôi thì quấn siết lấy cổ. Con khỉ liền rống lên, muốn gỡ Sô Ngô ra nhưng đã bị Sô Ngô khoá chặt hai tay.

Nhân lúc này, Trầm Thừa Vũ lấy bình hồ lô của Lưu Vân ra, vận khởi linh lực. Nhưng thay vì hút vào thì lại có một dòng nước lớn chảy ra. Dòng nước như có ý thức, tự động tìm đến chỗ con khỉ trắng mà quấn lấy toàn thân nó như một sợi dây thừng, làm cho con khỉ trắng không thể nhúc nhích được.

Trong một thoáng, hơn mười linh kiếm bay đến đâm vào người khỉ trắng. Nó rống lên đau đớn, máu chảy nhuộm đỏ một vùng tuyết trắng. Lúc này, Sở Uyển Đình phi thân đến cầm băng kiếm chém rơi đầu khỉ trắng. Xong, nàng liền khuỵu xuống ôm ngực.

“Sở sư muội, muội không sao chứ?”

Trầm Thừa Vũ chạy đến bên cạnh Sở Uyển Đình, hỏi han nàng. Sô Ngô cũng hoá nhỏ mà đi đến dụi dụi vào chân nàng.

“Ta không sao. Chỉ cần nghỉ một lát là được.”

“Để ta đỡ muội.”

Trầm Thừa Vũ cẩn thận đỡ Sở Uyển Đình đứng dậy, rồi quàng tay nàng qua cổ hắn. Cả hai chầm chậm từng bước, đi đến một gốc cây gần đó.

‘Hai đứa này thân thiết như vậy từ bao giờ?’

Lưu Vân tự hỏi. Từ sau đêm giảng đạo hôm đó, hắn chưa thấy cả hai trò chuyện thêm lần nào. Vậy mà hôm nay, Trầm Thừa Vũ lại tỏ vẻ quan tâm, ân cần với Sở Uyển Đình đến như vậy.

‘Hay là..?’

Nhìn thấy Lưu Vân mỉm cười một mình, Xuyên Khung liền hỏi.

“Lưu đạo hữu. Chỉ là bị thương thôi, sao trông huynh lại vui như vậy?”

“Ta có vài suy đoán khá là thú vị. Huynh muốn kiểm chứng không?”

“Kiểm chứng?”

Xuyên Khung nhìn Lưu Vân, rồi lại nhìn Trầm Thừa Vũ đang chăm sóc cho Sở Uyển Đình bên dưới. Dường như cũng hiểu ra, nên cũng khẽ mỉm cười.

“Huynh muốn kiểm chứng như thế nào?”

“Ta định làm như thế này…”

Xuyên Khung nghe xong, bật cười khanh khách.

“Không ngờ người như huynh cũng biết bày ra những chuyện như thế này.”

“Ta điềm tĩnh, ôn hoà. Nhưng không phải là khúc gỗ vô tình. Chuyện này, nếu đoán đúng chính là thuận nước đẩy thuyền. Nếu không đúng thì cũng kiểm tra được đạo tâm cùng ý chí của chúng. Kết quả dù thế nào cũng chấp nhận được.”

Nói xong Lưu Vân cưỡi mây đưa Xuyên Khung trở lại chỗ trại được dựng tạm ở nơi hai người đánh nhau hôm trước. Tại đây, mấy kẻ dưới trướng của Xuyên Khung đã được chỉnh lại khớp vai và cổ tay, ngồi bên đống lửa đun nước. Thấy Lưu Vân và Xuyên Khung quay lại thì cung kính nói.

“Hộ pháp đại nhân, tiên sinh.”

Kẻ được gọi là đại ca tên Khuê Cương đi đến nói với hai người, sắc mặt có hơi nhợt nhạt.

“Hộ pháp đại nhân, tiên sinh. Bọn ta có thể đi săn được không? Lương khô mang theo đã hết rồi. Các huynh đệ cũng đã nhịn đói được hai ngày rồi.”

Lưu Vân ra vẻ không quan tâm, đi vào trong lán ngồi xếp. Xuyên Khung thì dùng vẻ mặt thất vọng nhìn mấy người bọn Khuê Cương.

“Ta thấy ta có hơi dung túng cho các ngươi rồi. Ngày thường không quản các ngươi, để các ngươi thoải mái ăn uống đồ ăn trần tục. Bây giờ lại không nhịn đói được.”

Lưu Vân nhàn nhạt nói thêm.

“Ta không thể để các ngươi đi săn được. Như vậy sẽ làm phiền đến mấy đệ tử Côn Luân. Không khéo còn tấn công các ngươi nữa.”

Vừa nói, Lưu Vân vừa lấy ra từ trong tay áo một hộp gỗ.

“Ở đây ta có một ít bánh ngọt ta mang theo để dùng khi uống trà. Còn có vài con cá câu được trước khi đến đây. Mấy người các ngươi tự chia nhau mà ăn. Nhưng nếu ăn hết thì sẽ không còn nữa đâu.”

Dứt lời, Lưu Vân lại lấy ra một bóng nước lớn. Bên trong có vài con cá trắm và cá chép lớn bơi bên trong. Bóng nước này vô cùng ổn định, bề mặt không có chút gợn sóng. Lưu Vân ném sang cho Khuê Cương, gã liền dùng Thuật Tị Thuỷ nhận lấy, nhưng không thể duy trì được bóng nước hoàn hảo như Lưu Vân. Phải mất một lúc mới ổn định được, tuy vậy vẫn không hoàn hảo như Lưu Vân.

Xuyên Khung nhìn cách Lưu Vân sử dụng Thuật Tị Thuỷ mà không để lộ chút pháp lực nào, trên mặt thoáng nét kinh ngạc. Rồi y nhớ ra lúc đối chiêu với Lưu Vân cũng vậy. Từ cách cưỡi mây đến tạo ra băng kiếm đều nhẹ nhàng như thở. Có thể vận dụng pháp lực đến mức tự nhiên như vậy, hẳn phải là cao nhân chân tiên.

Trong lòng của Xuyên Khung nổi lên nhiều suy đoán về Lưu Vân. Gương mặt của y ngơ ra, ánh mắt thất thần. Càng nghĩ, Xuyên Khung càng cảm thấy sợ hãi. Nếu hôm đó Lưu Vân không chọn cái nói chuyện mà trực tiếp đấu pháp với y thì sao? Phải chăng hôm đó nếu y nổi sát ý với Lưu Vân thì có lẽ mạng của y đã không giữ được đến bây giờ.

Lúc tâm trí của Xuyên Khung sắp rơi vào hỗn loạn, Lưu Vân bước đến chạm nhẹ vào vai y, nói khẽ. Thanh âm nhẹ nhàng, chính trực truyền đến vang vọng vào trong tâm trí của Xuyên Khung.

“Xuyên đạo hữu. Không cần nghĩ nhiều như vậy. Chuyện đã qua, cứ để nó qua đi.”

Xuyên Khung nghe mấy câu này của Lưu Vân liền giật mình tỉnh lại. Hơi thở gấp gáp, mồ hôi ướt đẫm dọc sống lưng. Y nhìn sang ánh mắt bình thản của Lưu Vân. Đôi mắt tĩnh lặng, sâu thẳm như mặt hồ không chút gợn sóng. Xuyên Khung vô thức chấp tay cung kính nói với Lưu Vân.

“Đa tạ tiên sinh.”

“Đa tạ ta, vì điều gì?”

Xuyên Khung liền nghẹn họng, không nói thêm được câu nào. Mà Lưu Vân cũng không hiểu tại sao bỗng dưng y lại cung kính với mình như vậy. Hắn tự thấy bản thân không thể hiện gì quá nhiều, cũng không có hành động quá mực đàn áp người khác.

Lưu Vân khẽ thở dài, đi tìm một chỗ trống để ngồi xuống tu luyện. Hiện tại vẫn chưa phải là lúc thích hợp để nhúng tay vào chuyện của Sở Uyển Đình và Trầm Thừa Vũ. Mà hắn cũng không thể để cho đám người của Xuyên Khung tự tiện hành động. Nếu Xuyên Khung mà biết thân phận của Sở Uyển Đình, e là cả hai sẽ lại có thêm một màn tranh đấu. Vậy nên tốt nhớ là giữ đám người Xuyên Khung bên cạnh, tránh gây rắc rồi cho đứa đệ tử.

Có điều Lưu Vân không biết. Trong lòng Xuyên Khung lúc này, hắn đã đạt đến mức độ cao hơn. Có thể là ngang với chủ nhân của y. Xuyên Khung không còn kiêng dè Lưu Vân nữa. Ba phần tôn trọng, bảy phần kính sợ thì đúng hơn.

Xuyên Khung nhìn Lưu Vân tu luyện trong gió tuyết. Từng đợt cương phong thổi qua mang theo cái lạnh cắt da, cắt thịt mà ít kẻ có thể chịu đựng được trong thời gian dài. Vậy mà Lưu Vân vẫn ngồi nguyên ở đó suốt mấy ngày liền. Trên mặt hắn không có vẻ gì là khó chịu, ngược lại giống như đang ngồi ở một nơi vô cùng ấm áp, thoải mái.

Đổi lại, nếu bắt Xuyên Khung ngồi đó mà không vận pháp lực chống đỡ thì có lẽ không chịu được quá một canh giờ đâu. Đằng này toàn thân Lưu Vân lại không phát ra chút pháp lực nào. Càng làm cho Xuyên Khung thêm kinh sợ hắn hơn.

Vài ngày sau, Lưu Vân bỗng nhiên mở mắt. Gương mặt có hơi biến sắc. Không nói, không rằng. Lưu Vân lập tức cưỡi mây đi mất làm cho Xuyên Khung và đám Khuê Cương tò mò.

“Hộ pháp đại nhân. Tiên sinh đi đâu mà vội vàng thế?”

“Ta cũng không rõ. Các ngươi ở lại đây chờ. Nếu không phải là bất đắc dĩ, không được phép rời khỏi.”

Xuyên Khung nói xong, cũng nhún người đạp gió đuổi theo Lưu Vân.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com