"Nhưng mà có một điều kỳ lạ. Trong cơ sở ngầm này có mấy trận pháp khá cao cấp. Việt Chân nói đây là trận pháp chuyên nghiệp, người bày trận chắc chắn không ở đây. Chứng tỏ bọn chúng còn có thủ lĩnh đứng sau!"
Việt Chân, pháp sư trận pháp của cục đặc sự, là người cực kỳ am hiểu về những loại pháp trận thế này.
Yến Đông Nhạc vẫn giữ vẻ lãnh đạm, chỉ gật đầu.
Đâu Đâu nghi hoặc nhìn anh:
"Lão đại, sao anh trông có vẻ không tập trung thế? À đúng rồi! Tiểu Lê đại sư đâu? Không phải cô ấy là người báo tin sao? Sao giờ không thấy đâu?"
Nghe vậy, Yến Đông Nhạc cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Nhưng thay vì trả lời cô, anh giơ tay về một hướng khác, đánh ra một luồng sương đen về phía một cái bóng đang lén lút rời đi.
"Phụt!"
Chung Lực hét thảm một tiếng, phun ra một ngụm máu, ngã quỵ xuống đất.
Yến Đông Nhạc lạnh lùng nhìn hắn, chậm rãi nói:
"Người của Chung gia."
"Ôi trời! Còn có một con cá lớn muốn trốn à? Mơ đi!" Đâu Đâu lập tức lao đến.
Nhưng ngay lúc đó, Chung Lực đột nhiên siết chặt một lệnh bài màu đen trong tay.
"Bùm!"
Một luồng lực lượng bùng phát, như thể có thứ gì đó vừa phát nổ.
Bản năng phòng thủ khiến Đâu Đâu lập tức giơ tay chắn. Nhưng khi hạ tay xuống, trước mắt cô trống rỗng.
Chung Lực... đã biến mất.
"Hả? Hắn đâu rồi?" Đâu Đâu kinh ngạc thốt lên.
Yến Đông Nhạc không hề hoảng hốt, chỉ thản nhiên giơ tay chỉ về một hướng:
"Chạy hướng kia. Nếu không mang hắn về được, cô đừng quay lại."
Đâu Đâu lập tức rụt cổ, không dám chậm trễ, nhanh chóng đuổi theo.
Trong khi đó, Yến Đông Nhạc cúi đầu nhìn tin nhắn trên điện thoại. Hàng lông mày khẽ nhíu lại.
Sau một giây do dự, anh quay người, rẽ sang một hướng khác, lặng lẽ biến mất trong bóng tối.
...
Trước đó, ngay khi gửi tin báo về hang ổ của tà tu cho Yến Đông Nhạc, Lê Kiến Mộc đã nhanh chóng rời đi, tiếp tục bám theo Bách Phong.
Cục đặc sự chuyên xử lý tà tu, không có gì cần lo lắng.
Bách Phong dường như đã dùng toàn bộ sức lực để chạy trốn. Không chỉ di chuyển cực nhanh, ông ta còn tận dụng toàn bộ linh lực, thậm chí giữa đêm còn cưỡi gió mà đi, lựa chọn những con đường nhỏ khó phát hiện.
Lúc đầu, Lê Kiến Mộc không tốn nhiều sức để bám theo Bách Phong, nhưng càng đi, cô càng cảm thấy có điều không ổn.
Dựa vào cuộc trò chuyện giữa ông ta và Chung Lực, Bách Phong rõ ràng là một lão già lươn lẹo, giảo hoạt. Nếu chỉ đơn thuần đi tặng một món đồ, tại sao ông ta lại chọn cách di chuyển hao tổn linh khí đến mức này?
Trong thời đại linh khí khan hiếm, điều mà người tu luyện sợ nhất chính là cạn kiệt linh lực. Họ luôn có thói quen tiết kiệm tối đa, bởi chẳng ai có thể lường trước được giây tiếp theo sẽ gặp phải nguy hiểm gì— có thể là lệ quỷ trên đường, cũng có thể là những kẻ tu luyện khác đang rình rập.
Vậy thì tại sao Bách Phong lại dùng một phương pháp lên đường như tự sát thế này?
Trừ khi…
Ông ta biết có người đang theo dõi mình và muốn ép đối phương tiêu hao linh khí!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Lê Kiến Mộc lập tức dừng bước, rút một tờ giấy vàng từ trong ba lô ra.
Đôi tay cô linh hoạt gấp vài đường, chỉ trong chốc lát, một người giấy nhỏ đã thành hình.
Cô nhẹ nhàng thổi một hơi lên người giấy, lập tức nó phồng lớn lên như có linh hồn. Ngón tay cô hơi dùng lực, để lại một giọt m.á.u tươi lên cổ tay người giấy. Chỉ trong nháy mắt, khuôn mặt của nó trở nên giống hệt cô.
Bách Phong thật sự không chắc có người đang theo dõi mình hay không.
Nếu không phải trước đó trận pháp kiểm tra đã phát hiện ra có người xâm nhập, ông ta cũng sẽ không dám tin rằng cơ sở ngầm của bọn họ đã bị kẻ lạ trà trộn vào.
Mỗi người trong môn phái của ông ta đều bị hạ cấm chế, một khi có người ngoài xâm nhập vào khu vực trận pháp, cấm chế sẽ tự động phát sáng.
Hơn nữa, cả ông ta và Chung Lực đều biết rõ một điều— nếu đối phương có thể ẩn nấp mà không để lộ sơ hở, vậy chứng tỏ tu vi của người này cao hơn bọn họ rất nhiều.
Dưới tình huống này, họ không dám đối đầu trực diện. Chỉ có một cách— dẫn dụ kẻ đó đến nơi có người đủ khả năng đối phó.
Màn kịch của họ đã được chuẩn bị rất kỹ, từ chiếc hộp đến màn trao đổi với Chung Lực. Nhưng liệu đối phương có thực sự mắc câu mà đi theo không, điều đó vẫn còn chưa rõ.
Bách Phong chỉ có thể liều mình chạy về phía trước.
Nếu đối phương theo đuôi, vừa hay có thể tiêu hao linh khí của hắn, vừa đảm bảo bản thân không bị ám toán.
Nếu đối phương không theo, vậy chứng tỏ cơ sở ngầm của bọn họ đã gặp nạn, đồng nghĩa với việc Chung Lực sắp xong đời. Mà điều đó, với ông ta mà nói, cũng chẳng phải tổn thất gì to tát.
Nghĩ vậy, Bách Phong càng chạy càng nhanh.
Mãi đến khi…
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Lê Kiến Mộc sử dụng người giấy để thay thế mình theo dõi, để lộ ra một chút dấu vết.
Tảng đá trong lòng Bách Phong cuối cùng cũng rơi xuống.
Đối phương thực sự đã mắc câu!
Dường như kẻ kia rất có hứng thú với "vị kia" mà Chung Lực nhắc đến, suốt dọc đường đi đều không chủ động tấn công.
Hơn nữa, đối phương vẫn luôn che giấu hơi thở suốt cả đêm, nhưng đến giờ lại vô tình để lộ dấu vết. Điều này chứng tỏ chiến thuật "tiêu hao" của ông ta đã có hiệu quả— đối phương đã hao hụt không ít linh lực!
Nghĩ đến đây, Bách Phong không giấu được sự mừng thầm. Ông ta đã bắt đầu tính toán xem khi đến nơi, mình sẽ làm thế nào để "tiếp đón" vị khách bám đuôi này.
Trong khi đó, Lê Kiến Mộc vẫn ung dung chỉ huy người giấy tiếp tục theo dõi, còn bản thân thì chậm rãi di chuyển phía sau.
Hành trình kéo dài đến hơn nửa đêm.
Cuối cùng, sau khi rời khỏi địa phận Bắc Thành, họ đến nơi cần đến.
Bách Phong dừng chân tại một vùng hoang vắng.
Không xa phía trước là một đường hầm đường sắt đã bị bỏ hoang từ lâu. Xung quanh cỏ dại mọc um tùm, ngay cả ban ngày nhìn cũng đầy vẻ âm trầm đáng sợ, huống chi là vào ban đêm.
Vẻ mặt Bách Phong lộ rõ sự vui sướng, ông ta bước nhanh vào trong đường hầm, đồng thời lớn tiếng gọi:
"Kim Dương tiên sinh, tại hạ là Bách Phong, thuộc Tam Điền Môn Hải Thành, mang đồ đến tặng ngài!"
Lê Kiến Mộc lập tức khựng lại.
Người giấy nhỏ phía sau Bách Phong cũng dừng lại, cách cô hơn năm mét.
Tầm mắt của cô dõi vào đường hầm, nơi hai bóng người đang chậm rãi bước ra.
Cả hai đều là những gương mặt quen thuộc.
Một người là Kim Dương— kẻ luôn khoác trên mình chiếc áo choàng đen, vẻ mặt lạnh lùng, bí ẩn.