Thiên Kim Huyền Học Lại Đi Livestream Bốc Gạch

Chương 480



Lê Thanh Thanh tò mò nhìn Kim Dương, khẽ hỏi:

"Tam Điền Môn? Hải Thành? Đây cũng là người của môn phái các anh sao?"

Kim Dương trầm mặt, giọng điệu lạnh lẽo:

"Không nên hỏi những gì không cần hỏi. Nhận đồ rồi thì đi đi."

Lê Thanh Thanh hơi ngượng ngùng, nhưng vẫn cúi đầu cảm ơn:

"Xin lỗi, tôi chỉ tò mò thôi. Cảm ơn anh nhé, nếu hôm nay không có anh, tôi đã không thể g.i.ế.c được mấy tiểu quỷ kia rồi. Anh lại giúp tôi một lần nữa."

Dưới ánh trăng mờ nhạt, Kim Dương lạnh nhạt nói:

“Nên giúp mà thôi.”

Lê Thanh Thanh vừa mới thăng cấp, trong lòng vẫn còn cảm giác mới mẻ. Thấy có khách đến, cô biết mình không tiện quấy rầy nên nhanh chóng lên tiếng cáo từ.

Kim Dương khẽ gật đầu.

Lê Thanh Thanh rời đi, nhưng đi được vài bước, cô lại muốn thử sức mạnh mới có trên người mình. Cô hít sâu, dồn lực định bay lên, kết quả loạng choạng rồi ngã chổng vó xuống đất.

Nhưng cô chỉ phủi bụi, nhanh chóng đứng dậy, tung tăng nhảy nhót rời xa.

Mãi đến khi bóng cô khuất hẳn, Bách Phong mới quay sang hỏi đầy nghi ngờ:

“Kim Dương tiên sinh, cô gái ấy là ai?”

Kim Dương không đáp, chỉ giơ tay lên.

Lập tức, không gian xung quanh thay đổi. Đường hầm tàu hỏa biến thành một căn phòng tỏa hương trà dịu nhẹ.

Lê Kiến Mộc cảnh giác, nhanh chóng lùi về sau, tránh bị kết giới vây khốn. Nhưng người giấy của cô thì không may mắn như vậy.

Tinh thần cô khẽ d.a.o động. Nhắm mắt lại, cô điều khiển người giấy mở mắt, nhìn thẳng vào Kim Dương.

Bách Phong vừa nhìn thấy người giấy, sắc mặt lập tức tái mét, chỉ tay về phía cô, giọng hoảng loạn:

“Cô ta! Chính là cô ta! Kim Dương tiên sinh, đây là Lê Kiến Mộc! Cô ta đã phá hỏng không biết bao nhiêu chuyện của chúng ta! Lần này còn không biết sao lại mò đến Bắc Thành nữa!”

Bách Phong kích động hét lên:

“Mau g.i.ế.c cô ta! Nếu không, cô ta nhất định sẽ ngáng đường chúng ta!”

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Kim Dương chăm chú nhìn gương mặt trước mặt, mắt khẽ nheo lại. Hắn ta chậm rãi lên tiếng:

“Cô biết ta sao?”

Người giấy không đáp, trong tay đã ngưng tụ thành một thanh trường kiếm, lập tức vung lên, đ.â.m thẳng về phía hắn ta.

Kim Dương nhíu mày, giơ tay đánh nghiêng chiếc hộp nhỏ trong tay Bách Phong.

Nắp hộp bật mở, ngay lập tức, những tiếng khóc nỉ non vang vọng khắp nơi. Những sinh hồn bé nhỏ tràn ra, có cả những thai nhi chưa thành hình đầy đủ. Tất cả lao về phía người giấy, tiếng khóc ai oán đến rợn người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Lê Kiến Mộc kinh hãi.

Người giấy của cô vẫn đứng yên.

Những linh hồn bé nhỏ này chưa bị luyện hóa hoàn toàn, nhưng chúng đều đã bị lấy đi khi còn trong bụng mẹ. Chúng mang theo oán khí nặng nề nhưng chưa từng làm điều gì sai trái. Nếu được siêu độ, chúng có thể nhanh chóng đi vào luân hồi.

Nhưng nếu cô vung kiếm xuống lúc này, chúng sẽ hoàn toàn hồn phi phách tán, không còn cơ hội đầu thai.

Bách Phong cười ha hả, giọng đầy giễu cợt:

“Đại sư, vì muôn dân thiên hạ, vì những đứa bé đáng thương này, cô hãy hy sinh đi. Cô c.h.ế.t đi, nói không chừng kiếp sau bọn chúng còn có thể đầu thai vào gia đình tốt hơn.”

Ông ta ngừng lại, bỗng nhiên lại bật cười chế giễu:

“Ồ không đúng! Tôi nói sai rồi. Những anh linh này chính là chất dinh dưỡng của thần thụ chúng tôi! Bọn họ sẽ không có kiếp sau! Nhưng cũng không sao, cũng coi như vì thiên hạ mà cống hiến. Phúc báo, phúc báo cả!”

Người giấy của Lê Kiến Mộc khẽ run lên, đôi mắt ánh lên sự phẫn nộ. Cô siết chặt kiếm, định phá tan bức tường anh linh yếu ớt trước mặt.

Nhưng đột nhiên, một luồng khí đen trói chặt lấy người giấy.

Lê Kiến Mộc lập tức điều khiển người giấy ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Kim Dương—kẻ đang ra tay.

Kim Dương vẫn bình thản, giọng lạnh nhạt:

“Thuật ẩn thân của cô không tệ… nhưng đáng tiếc.”

Hắn ta lắc đầu, không nói tiếp, chỉ khẽ nhúc nhích đầu ngón tay.

Luồng khí đen lập tức siết chặt hơn.

Hắn ta nhìn gương mặt người giấy, khóe môi nhếch lên đầy châm biếm.

Rốt cuộc, Đông Nhạc còn bao nhiêu "hàng giả" thế này?

“Rắc!”

Một âm thanh rất nhỏ vang lên.

Bách Phong ngỡ rằng đó là tiếng người giấy bị nghiền nát, trong lòng thầm tán thưởng sự lợi hại của Kim Dương tiên sinh.

Nhưng sắc mặt Kim Dương lại thay đổi.

Đó không phải là người giấy… mà là kết giới bị nứt!

Cảm giác nguy hiểm lập tức bao trùm.

Kim Dương ngẩng đầu.

Từ bốn phương tám hướng, vô số dây đằng sắc bén như lưỡi d.a.o lao về phía hắn và Bách Phong.

Kim Dương lập tức nâng tay, một nhát c.h.é.m đứt hai sợi dây đằng. Nhưng ngay lập tức, càng nhiều dây đằng khác quấn tới, tấn công tới tấp.

Người giấy của Lê Kiến Mộc nhanh chóng bảo vệ những linh hồn bé nhỏ, đưa họ ra khỏi chiến trường.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com