Thiên Kim Khốc Lệ

Chương 4



Ta không hề tức giận, trái lại còn ngồi xổm bên miệng hố, hứng thú hỏi nàng ta: 

 

“Độ sâu này quả nhiên chưa thấy khó chịu sao? Lấp thêm ít đất thử xem!”

 

Ta đứng dậy, phủi váy, lớn giọng phân phó hạ nhân, dáng vẻ như chỉ đang chơi một trò vui thú vị.

 

Gia đinh xúc đất nhìn nhau, nhưng cũng chỉ có thể c.ắ.n răng làm theo.

 

Cho đến khi đất lấp đến dưới l.ồ.ng n.g.ự.c Hạ Trúc, ta mới ra hiệu dừng tay.

 

Lúc này nàng ta đã cảm thấy hô hấp khó khăn, sắc mặt tím tái, nói chuyện cũng thở dốc ngắt quãng.

 

Ta hài lòng dặn dò người bên cạnh:

 

“Không cần quản nữa, mỗi hai canh giờ cho nàng ta chút nước uống, sáng mai ta lại đến xem hiệu quả ra sao!”

 

9

 

Ngoài cửa sổ xuân quang rực rỡ, trong viện đào hoa nở rộ, ong bướm tranh nhau bay lượn.

 

Dưới gốc đào, Hạ Trúc lộ nửa thân mình không ngừng thét gào: 

 

“A, đừng lại đây… ưm… khụ khụ khụ…”

 

Chắc lại có con trùng bay vào miệng nàng. 

 

Đồ ngu, không biết càng la hét thì càng khó chịu sao?

 

Ta đang chợp mắt trên tháp, không kiên nhẫn trở mình một cái, dọa Thu Diệp và Đông Tuyết đứng hầu bên cạnh cùng run lên.

 

Các nàng thế nào cũng không hiểu nổi, vị tiểu thư trước đây giẫm c.h.ế.t một con sâu còn khóc nửa ngày, sao chỉ trong mấy hôm đã biến thành ác ma tàn nhẫn như vậy.

 

Đúng lúc này, hạ nhân vào bẩm, Hầu phu nhân và đại tiểu thư đến.

 

Tai mắt nhanh thật, đủ thấy viện ta rò rỉ như cái sàng, quay đầu nhất định phải chỉnh đốn lại một phen.

 

Chưa đợi ta chỉnh trang y phục xong, mẫu nữ họ đã hùng hổ xông vào:

 

“Mộ Hàm Nguyệt, có người bẩm ngươi trong viện lạm dụng tư hình, ngược đãi hạ nhân. Ban đầu ta còn không tin, vừa vào đã thấy ngươi thật sự chôn Hạ Trúc dưới gốc cây!”

 

Triệu thị nói đến đây dừng lại, vẻ mặt vẫn còn sợ hãi: 

 

“Ngươi thật to gan lớn mật, một thiên kim Hầu phủ sao lòng dạ ác độc đến vậy! Nếu truyền ra ngoài, mặt mũi Hầu phủ chúng ta để đâu! Còn không mau thả người ra!”

 

Ta thong thả nhấp một ngụm trà: 

 

“Mẫu thân vì sao không hỏi ta vì sao dùng hình, vừa đến đã bảo ta thả người?”

 

Lúc này Mộ Kiều Vân không ngồi yên được nữa, nàng quát lên: 

 

“Lời mẫu thân mà ngươi cũng dám trái? Bảo ngươi thả thì ngươi thả!”

 

Ta cười như không cười nhìn nàng ta: 

 

“Tỷ tỷ sốt ruột như vậy, chẳng lẽ là chột dạ?”

 

Mộ Kiều Vân lập tức đỏ bừng mặt: 

 

“Mộ Hàm Nguyệt, ngươi đừng có vu oan giá họa! Ta có gì mà chột dạ!”

 

Ta không để ý nàng ta, quay đầu ra hiệu hạ nhân đem chứng vật trình lên: 

 

“Mẫu thân, nha đầu Hạ Trúc này đặt thứ này dưới gối ta. Người nói xem, có nên phạt không?”

 

Triệu thị chỉ nhìn một cái đã đỏ bừng mặt: 

 

“Thứ dơ bẩn ở đâu ra vậy! Lại dám xuất hiện trong khuê phòng tiểu thư nội viện!”

 

Mộ Kiều Vân đứng bên bĩu môi: 

 

“Ai biết thứ dơ bẩn này có phải của ngươi không? Ở đây lại còn kẻ cắp la làng!”

 

Ta mím môi: “Ta sợ làm bẩn mắt tỷ tỷ nên chỉ cho người trình lên mẫu thân. Tỷ ngồi xa như vậy, làm sao biết đây là vật dơ bẩn? Hay là tỷ sớm đã biết trên túi thơm này thêu thứ gì?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mộ Kiều Vân nhất thời nghẹn lời, lắp bắp: 

 

“Nói bậy, ta sao có thể biết…”

 

Triệu thị liếc nàng ta một cái, lập tức hiểu ra chuyện gì.

 

Đúng lúc ấy, bà t.ử trông chừng Hạ Trúc ngoài viện vào bẩm, nói nàng ta chịu không nổi đã khai.

 

“Là ai sai nàng làm chuyện không biết xấu hổ này?”

 

Trong phòng, ba đôi mắt đều chăm chăm nhìn bà t.ử.

 

Bà ta run run liếc nhìn Triệu thị và Mộ Kiều Vân, ấp úng nửa ngày mới nói: 

 

“Hạ Trúc nói… là Lộ Châu trong phòng đại tiểu thư…”

 

“Láo xược!”

 

Sắc mặt Triệu thị biến hẳn, phẫn nộ trừng mắt nhìn ta: 

 

“Ai cho nàng ta lá gan dám vu oan chủ t.ử!”

 

Ta mặt không biểu tình, quay sang phân phó bà t.ử: 

 

“Nghe thấy chưa? Mẫu thân nói nàng nói dối. Lấp thêm ít đất vào, cho đến khi nàng nói thật mới thôi!”

 

10

 

Mấy xẻng đất nữa đổ xuống, đất đã lấp quá n.g.ự.c Hạ Trúc. 

 

Môi nàng ta lập tức chuyển sang tím tái, càng thêm thở không nổi, nói chuyện cũng thoi thóp như tơ, đến mức người bên cạnh phải ghé sát tai mới nghe được.

 

Bà t.ử lúc này không dám chần chừ nữa, lập tức chạy vào, như đổ đậu trong ống tre mà nói liền một mạch: 

 

“Hạ Trúc nói nàng có vật chứng, chiếc vòng ngọc Lộ Châu đưa cho nàng vẫn giấu trong gối. Nàng cầu nhị tiểu thư tha cho một mạng!”

 

Ta không đáp, chỉ lạnh lùng nhìn Triệu thị, như đang chờ bà ta định đoạt.

 

Sắc mặt Triệu thị và Mộ Kiều Vân trắng bệch. 

 

Trong phòng một trận tĩnh lặng, yên đến mức ngay cả tiếng rên rỉ ngoài sân của Hạ Trúc cũng nghe rõ mồn một.

 

“Con tiện tỳ đáng c.h.ế.t, dám mê hoặc tiểu thư chưa xuất giá, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không quá!”

 

Triệu thị nghiến răng nói, vừa nói vừa định giật lấy chiếc túi thơm. Ta đưa tay chắn lại:

 

“Mẫu thân nói rất phải. Chỉ là Lộ Châu mà Hạ Trúc vừa khai… hẳn không phải vô duyên vô cớ chứ?”

 

Hôm nay nếu không để họ chảy chút m.á.u, sau này ta làm sao chấn nhiếp được hạ nhân?

 

Triệu thị chăm chăm nhìn ta, như muốn dùng ánh mắt đốt thủng một lỗ trên người ta. 

 

Ta cũng không hề sợ hãi, đối mắt với bà ta.

 

Một lúc lâu sau, bà ta khó nhọc nói: 

 

“Dám tự tiện làm chủ, hãm hại chủ t.ử, cùng nhau đ.á.n.h c.h.ế.t!”

 

“Cứ theo ý mẫu thân.”

 

Ta dời tay ra. Triệu thị giật lấy chiếc túi thơm, phẫn nộ rời đi.

 

Vừa đi tới cửa viện, họ đã nghe ta lạnh lùng phân phó: 

 

“Chôn hết đi. Đợi c.h.ế.t hẳn rồi đào lên, khỏi để trong viện chôn người mà xui xẻo!”

 

Triệu thị và Mộ Kiều Vân đồng loạt rùng mình, như có quỷ đuổi phía sau, xách váy chạy đi.

 

Đến chập tối, Lộ Châu trong phòng Mộ Kiều Vân đã treo cổ tự tận. 

 

Nghe bà t.ử đi bắt người nói lại, nàng ta sợ bị chôn sống như Hạ Trúc, nên cuống cuồng tự kết liễu mình.

 

Nghe xong ta không khỏi tặc lưỡi một tiếng. 

 

Thật đáng tiếc.