Trong lòng ta khinh thường.
Mẫu nữ Triệu thị đối phó không nổi với ta, liền về nhà mẹ đẻ cầu viện. Ta cũng muốn xem thử bọn họ còn có thủ đoạn gì.
Vừa đến nơi, ta đã bị dẫn vào một tiểu sảnh. Sau đó hạ nhân liền đóng cửa rời đi, chỉ để lại mình ta.
Ta đang thấy chán nản, bỗng có một nam t.ử bước vào.
Hắn mặc cẩm phục, dung mạo tuấn lãng, nhưng giữa mày ánh mắt lại đầy vẻ ngông cuồng bất kham.
Ta quan sát hồi lâu mới nhận ra đây là Triệu gia tam công t.ử Triệu Quân Ngọc.
Nghe nói hắn tuổi còn trẻ đã theo Triệu tướng quân ra chiến trường vài lần, có chút quân công trong người, chẳng trách kiêu ngạo như con công xòe đuôi.
Ánh mắt hắn nhìn ta tràn đầy khinh miệt:
“Thứ không lên nổi mặt bàn, gặp nam nhân mà chẳng biết tránh né, còn nhìn chằm chằm như thế, thật không biết xấu hổ!”
Ta bật cười nhạt:
“Biểu huynh không nhìn ta, sao biết ta đang nhìn huynh? Lễ nghi của biểu huynh cũng chẳng khá hơn ta là bao.”
Triệu Quân Ngọc không ngờ ta dám cãi lại, tức đến nghiến răng:
“Ngươi chỉ là một thứ nữ nhỏ bé, làm sao dám đem mình so với ta? Nếu ở Triệu gia, hạng như ngươi còn chẳng được ngồi chung bàn ăn. Cô mẫu lại còn bảo ta đến…”
Ta nhướng mày:
“Ta thật không biết, đường đường tướng quân phủ lại ngược đãi con cái thứ xuất. Nếu truyền ra ngoài, e rằng sẽ tổn hại thanh danh của Triệu tướng quân.”
Hắn nổi giận:
“Ai nói Triệu gia chúng ta ngược đãi thứ xuất?”
“Chính biểu huynh vừa nói đó thôi. Ở Triệu gia các người, thứ xuất không được lên bàn ăn…”
Hắn nhìn ta đầy xấu hổ và phẫn nộ hồi lâu, đột nhiên bật cười, trong nụ cười đầy ác ý:
“Suýt nữa bị ngươi dắt mũi, quên mất chính sự…”
Hắn chậm rãi tiến lại gần ta:
“Hôm nay tiểu gia uống hơi nhiều, lỡ xông nhầm hoa sảnh, tưởng biểu muội là thị thiếp của ta, không cẩn thận biến gạo sống thành cơm chín, biểu muội thấy sao?”
Hắn cúi người, hai cánh tay đặt lên lưng ghế ta đang ngồi, vòng ta vào giữa.
Gương mặt Triệu Quân Ngọc áp sát đến vậy, hơi thở nóng rực phả lên mặt ta.
Gương mặt vốn tuấn tú kia lúc này nhìn thế nào cũng thấy ghê tởm.
Ta khinh bỉ nhìn lại hắn:
“Sao vậy, đường đường Triệu tam công t.ử lại phải dùng thủ đoạn hạ lưu như thế? Không làm tướng quân mà muốn làm kẻ cường đồ ư?”
Hắn hừ lạnh:
“Cường đồ? Ngươi cũng tự đề cao mình quá. Tiểu gia sủng hạnh ngươi là phúc của ngươi. Truyền ra ngoài, người ta chỉ coi đó là một chuyện phong lưu. Nếu biết điều một chút, biết đâu tiểu gia vui vẻ còn ban cho ngươi cái thân phận di nương.”
Ta từng là nam nhân.
Trước kia khi nghe đến những vụ án phong hoa, ta luôn châm chọc một câu: ruồi không đậu vào quả trứng không có kẽ hở.
Nhưng hôm nay ta mới biết, một nữ t.ử thanh thanh bạch bạch chỉ ngồi yên cũng có thể rước lấy tai họa như vậy.
Trong lòng ta thầm c.h.ử.i rủa, nam nhân quả nhiên đều là lũ móng heo to!
14
Triệu thị vì muốn hại ta cũng coi như đã hao tổn tâm cơ.
Nay Hầu gia tin tưởng ta, địa vị của ta trong Hầu phủ nước lên thuyền lên, không phải loại a miêu a cẩu nào cũng có thể tùy tiện ức h.i.ế.p.
Nhưng với thân phận và địa vị của Triệu Quân Ngọc, ngay cả Hầu gia cũng khó mà nói gì.
Triệu gia đương nhiên không chịu để một thứ nữ xuất thân thấp kém như ta làm chính thê của Triệu Quân Ngọc.
Đến lúc đó chỉ cần bôi nhọ ta một tội vô môi cẩu hợp, để ta làm thiếp cho hắn đã xem như là ban ơn nâng đỡ rồi.
Chỉ cần ta bước chân vào cửa Triệu gia, chẳng phải sẽ mặc cho bọn họ vo tròn nắn dẹt sao!
Chiêu này dùng để đối phó nữ t.ử bình thường quả thật độc ác tàn nhẫn.
Nhưng danh tiết và trinh bạch đối với ta còn không đáng giá bằng cái màn thầu ba văn ở đầu phố.
Ta bật đứng dậy, suýt nữa đụng trúng cằm Triệu Quân Ngọc, khiến hắn theo bản năng lùi lại mấy bước. Ta nhân cơ hội bước nhanh ra cửa, ngoái đầu cười khẩy:
“Di nương của ngươi tính là thứ gì? Cho dù ngươi cưới ta làm chính thê ta còn chẳng thèm! Cáo từ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tiện nhân! Tiểu gia cho ngươi mặt mũi rồi phải không?”
Hắn thẹn quá hóa giận gào lên, mấy bước lao tới kéo mạnh ta vào lòng, hai tay siết c.h.ặ.t:
“Vốn chỉ định làm bộ làm tịch hủy danh tiếng của ngươi là xong, nhưng bộ dạng chanh chua này lại khiến tiểu gia có mấy phần hứng thú. Chi bằng, tiểu gia ở ngay đây muốn ngươi.”
Hầu kết hắn lên xuống, trong mắt nhiễm đầy d.ụ.c sắc.
Triệu Quân Ngọc từng ra trận, có chút võ nghệ.
Ta giãy giụa mấy lần trong lòng hắn mà không thoát được, lại nhạy cảm phát hiện một chỗ dưới thân hắn cứng ngắc chĩa vào ta.
Trong nháy mắt, da gà ta nổi khắp lưng.
Khốn kiếp, dám làm ta ghê tởm như vậy, lát nữa ta sẽ khiến ngươi thành thái giám!
Thấy sắc mặt ta đột biến, lông tóc dựng đứng, Triệu Quân Ngọc cười cợt:
“Còn tưởng là liệt nữ trinh khiết gì, tiểu gia vừa chạm đã có phản ứng, đúng là trời sinh hạ tiện!”
Một tay hắn theo cổ áo luồn vào, vuốt ve trên vùng cổ trơn nhẵn của ta.
Không có tiếng khóc lóc hay thét ch.ói tai như hắn tưởng, ta ngẩng đầu nhìn hắn, cười đầy nguy hiểm:
“Triệu tam công t.ử mới thật sự là tiện. Ta còn chưa chạm vào ngươi, ngươi đã có phản ứng rồi.”
Vừa nói, một tay ta đã đặt xuống hạ thân hắn.
Thứ đó của nam nhân ta quá quen thuộc, tự nhiên biết chỗ nào có thể lấy mạng hắn.
Toàn thân hắn run lên, giọng khàn đặc:
“Hóa ra ta lại không biết, biểu muội gan lớn đến vậy…”
Ánh mắt hắn mê loạn, cúi đầu muốn hôn ta. Nào ngờ sắc mặt ta đột nhiên lạnh hẳn:
“Biểu cái con bà ngươi!”
Năm ngón tay ta siết mạnh… rồi xoay một cái…
Khi con người chịu cơn đau tột độ, thật ra là không thể phát ra tiếng.
Nhìn bộ dạng mặt hắn méo mó, há to miệng mà không phát ra nổi âm thanh, ta nhấc gối lên hung hăng bồi thêm một cú vào chỗ nối dõi của hắn.
Hắn cong người như con tôm, quỳ sụp xuống đất, trán đổ mồ hôi lạnh, mặt tái trắng như x.á.c c.h.ế.t.
Ta ngồi xổm xuống, vỗ vỗ mặt hắn:
“Còn dám làm càn nữa, ta sẽ cắt phăng hai thứ kia của ngươi, thái thành lát mỏng, chấm muối làm đồ nhắm rượu cho phụ thân ngươi!”
Nói xong ta không khỏi tiếc nuối. Nếu có vật tiện tay, lúc này ta đã có thể bưng nóng hổi lên bàn tiệc Triệu gia rồi.
Phải biết năm xưa trong ám ngục, cung hình vốn là tuyệt kỹ sở trường của ta.
Triệu Quân Ngọc toàn thân run bần bật, cũng không biết là vì đau hay vì sợ.
15
Nhờ phúc của Triệu thị và Triệu Quân Ngọc, để tiện hành sự, ngoài cửa cũng không bố trí hạ nhân canh giữ.
Ta cẩn thận đóng kỹ cửa lại rồi thong dong rời đi.
Khi xuyên qua hoa viên, từ xa ta nhìn thấy Tam hoàng t.ử đang dạo chơi cùng thị tòng.
Hắn cũng đến sao?
Thể diện của Triệu gia quả thật lớn, ngay cả hoàng t.ử cũng mời được.
Ta đảo mắt một vòng, chợt nảy ra một chủ ý tuyệt diệu để thoát khỏi sự dây dưa của Triệu gia.
Ta làm nhăn nhúm y phục, vò rối tóc thêm chút, rồi hoảng hốt chạy về phía ngoài vườn, lại “không cẩn thận” đ.â.m sầm vào Tam hoàng t.ử.
“Làm càn, dám va chạm Tam hoàng t.ử!”
Thị tòng phía sau quát lớn.
Lúc này bên phía hoa sảnh đã náo loạn cả lên, chắc là họ đã phát hiện Triệu Quân Ngọc bị thương.
“Tam hoàng t.ử cứu mạng, Triệu tam công t.ử muốn g.i.ế.c ta!”
Ta kinh hồn chưa định, nắm c.h.ặ.t vạt áo Tam hoàng t.ử.
Hắn nhíu mày, rõ ràng không muốn nhúng tay vào chuyện riêng của Triệu gia, bèn vừa định đẩy ta ra vừa qua loa nói:
“Cô nương nói đùa, giữa thanh thiên bạch nhật sao có người muốn g.i.ế.c ngươi được?”
“Tam hoàng t.ử, là thật! Vừa rồi ta vô tình nghe được Triệu tam công t.ử mật đàm với người khác, nói gì mà quân đội ủng hộ Thái t.ử…”