Thiên Kim Mạt Thế: Tuyệt Sát Cục Diện Đô Thị

Chương 13



Đôi mắt sắc như chim ưng của Lâm Nghiên Chi lập tức quét một vòng quanh hiện trường. Không có vật thể lạ, không có dấu vết ám khí. Anh bước nhanh lại gần Ngụy Quang Minh, cúi xuống quan sát. Bằng con mắt nhà nghề, anh dễ dàng nhận ra tư thế co quắp và cách hai chân gã gập lại vào nhau. Đó là tư thế bản năng khi con người bị tấn công vào điểm yếu chí mạng nhất của nam giới.

Lâm Nghiên Chi nheo mắt, một tia sáng sắc lạnh lóe lên trong đáy mắt. Anh không cần nhờ đến bác sĩ cũng có thể đoán được Ngụy Quang Minh vừa trải qua chuyện gì. Nhưng điều khiến anh kinh ngạc là phương thức ra tay. Giữa một hành lang có sự giám sát của Cửu Cục, ai có thể lặng lẽ phế bỏ một người mà không để lại bất kỳ dấu vết vật lý nào?

Gần như ngay lập tức, một hình bóng xẹt qua tâm trí anh.

Lâm Nghiên Chi chậm rãi đứng thẳng người dậy, quay đầu lại. Ánh mắt anh vượt qua khoảng không gian mười mấy mét, xuyên qua ánh sáng vàng rực rỡ của những ngọn đèn chùm, khóa c.h.ặ.t lấy người con gái đang đứng ở cửa hội trường.

Lục Thanh Thanh vẫn đứng đó. Dáng người cô cao gầy, thanh mảnh, khoác trên mình bộ lễ phục dạ hội màu đỏ rực như m.á.u. Tà váy khẽ bay trong gió điều hòa, tôn lên làn da trắng ngần và khí chất lạnh lẽo, cao ngạo như một nữ vương đang nhìn xuống bầy kiến hôi. Hai tay cô khoanh hờ trước n.g.ự.c, ngón tay thon dài gõ nhịp nhàng lên cánh tay.

Trong đầu Lục Thanh Thanh lúc này, âm thanh điện t.ử vô cơ của Hệ thống Tình báo đang vang lên những báo cáo cực kỳ êm tai:

[Đinh! Hệ thống quét thành công. Mục tiêu Ngụy Quang Minh đã bị tổn thương cấu trúc sinh học ở mức độ không thể phục hồi.]

[Đánh giá chi tiết: Khả năng sinh sản: 0%. Chức năng sinh lý nam giới: Phá hủy vĩnh viễn. Hệ thống kinh mạch nửa thân dưới: Hoàn toàn hoại t.ử.]

[Cảnh báo: Tổn thương được thực hiện bởi năng lượng phi vật lý. Các thiết bị y tế hiện đại chỉ có thể chẩn đoán là hoại t.ử vô căn cứ, không thể tìm ra nguyên nhân ngoại lực.]

Khóe môi Lục Thanh Thanh khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười mỉm tuyệt đẹp nhưng lại mang theo hàn khí thấu xương.

Một án tù chung thân hay t.ử hình đối với hạng cặn bã như anh là quá khoan dung, Ngụy Quang Minh. Cô lạnh lùng nghĩ. Kiếp trước anh dùng thủ đoạn bẩn thỉu để chiếm đoạt Lục gia, bức t.ử người thân của tôi. Kiếp này, tôi không chỉ tước đoạt toàn bộ tài sản, danh dự và sự nghiệp của anh, mà tôi còn tước đi luôn cả tôn nghiêm làm đàn ông của anh. Hãy sống nốt quãng đời còn lại trong nhà giam với một cơ thể tàn phế, bị những tên tù nhân khác chà đạp. Đó mới là bản án tàn khốc nhất dành cho anh.

Ngay lúc cô đang tận hưởng cảm giác sảng khoái khi tự tay vả mặt kẻ thù, Lục Thanh Thanh cảm nhận được một ánh nhìn cực kỳ sắc bén đang ghim c.h.ặ.t vào người mình.

Cô nâng mí mắt lên. Đập vào mắt cô là gương mặt góc cạnh, thâm trầm của Lâm Nghiên Chi. Khoảng cách không quá xa, đủ để cô nhìn thấy sự nghi ngờ, cảnh giác và cả một chút kinh ngạc đang cuộn trào trong đôi mắt sâu thẳm của vị Đội trưởng Cửu Cục.

Anh ta phát hiện ra rồi sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lục Thanh Thanh không hề nao núng. Ngược lại, sự kích thích từ việc đối đầu với một kẻ mạnh khiến dòng m.á.u hiếu chiến trong người cô sôi sục. Mười năm sinh tồn ở mạt thế đã biến cô thành một chiến thần thực thụ. Cô không sợ bị nghi ngờ, càng không sợ sự khiêu khích. Dù sao thì trên thế giới này, kẻ nào nắm đ.ấ.m to hơn, kẻ đó nắm giữ chân lý. Không có bằng chứng vật lý, Cửu Cục cũng chẳng thể làm gì được cô.

Cô đứng thẳng lưng, khẽ nghiêng đầu, nở một nụ cười vô tội đáp trả cái nhìn của Lâm Nghiên Chi. Nụ cười ấy trong trẻo, tinh khôi, hoàn toàn đối lập với thủ đoạn tàn độc vừa mới thi triển, như thể cô chỉ là một khán giả đang xem kịch vui mà thôi.

Lâm Nghiên Chi thu lại tầm mắt, ra lệnh cho hai đặc vụ bằng giọng nói trầm ổn, lạnh lùng: "Gọi đội y tế của khách sạn đến sơ cứu. Đừng để gã c.h.ế.t. Sau đó chuyển thẳng đến bệnh viện quân đội dưới sự giám sát cấp cao nhất. Những người khác, phong tỏa hiện trường, kiểm tra lại toàn bộ camera an ninh và các góc khuất."

"Rõ, Đội trưởng!" Hai đặc vụ lập tức tuân lệnh, bắt đầu thao tác liên lạc.

Sắp xếp xong xuôi, Lâm Nghiên Chi không quay lưng rời đi theo nghi phạm. Thay vào đó, anh xoay người, bước những bước dài, vững chãi tiến về phía Lục Thanh Thanh. Mỗi bước đi của anh đều mang theo một loại uy áp vô hình, âm thầm tỏa ra xung quanh. Không khí dọc hành lang dường như cũng bị áp lực từ người đàn ông này làm cho ngưng trệ.

Đến khi chỉ còn cách Lục Thanh Thanh chưa đầy một mét, Lâm Nghiên Chi mới dừng lại. Chiều cao vượt trội khiến anh phải hơi cúi đầu để nhìn vào mắt cô. Khoảng cách này vượt quá giới hạn giao tiếp xã giao thông thường, mang theo ý vị thăm dò và xâm lược cực kỳ rõ ràng.

"Thủ đoạn rất sạch sẽ, Lục tiểu thư," Lâm Nghiên Chi mở miệng, giọng nói trầm khàn, từ tính, chỉ đủ lớn để lọt vào tai hai người. "Không có v.ũ k.h.í, không có tiếp xúc vật lý. Nhưng một kẻ đang khỏe mạnh, gân cốt cường tráng lại đột nhiên phế tàn ngay trước mắt Cửu Cục. Chuyện này... quả thực khiến tôi mở mang tầm mắt."

Lục Thanh Thanh chớp chớp đôi mắt to tròn, vẻ mặt vô tội đến mức hoàn hảo: "Đội trưởng Lâm đang nói gì vậy? Tôi thực sự không hiểu. Tên cặn bã đó đột nhiên ngã lăn ra sùi bọt mép, có lẽ là do làm chuyện ác quá nhiều nên bị trời phạt chăng? Luật nhân quả đôi khi đến rất nhanh mà. Các anh là cơ quan thực thi pháp luật, không thể vì không tìm ra nguyên nhân bệnh lý mà đổ lỗi cho một công dân lương thiện đang đứng cách xa mười mấy mét được."

Sự sắc sảo và khả năng đổi trắng thay đen của Lục Thanh Thanh khiến Lâm Nghiên Chi suýt nữa thì bật cười. Một công dân lương thiện? Nếu cô gái trước mặt này là công dân lương thiện, thì trên thế giới này e rằng không còn ai là ác quỷ.

Từ lúc bước vào sảnh tiệc, anh đã quan sát cô rất kỹ. Từ khí tràng lạnh lẽo áp bức Diệp Linh Hề, đến cách cô bình tĩnh cắm USB phát bằng chứng phản quốc, truyền năng lượng ổn định nhịp tim cho Ông nội Lục, và giờ đây là thủ đoạn tàn độc phế bỏ hoàn toàn Ngụy Quang Minh. Tất cả đều thể hiện một tâm lý vững vàng đến đáng sợ, một trái tim sắt đá không vướng bận chút thương xót nào của những kẻ đã quen tay nhuốm m.á.u.

"Trời phạt sao?" Lâm Nghiên Chi khẽ lặp lại, khóe môi nhếch lên một đường cong đầy hàm ý. Anh chậm rãi đưa tay lên, ngón trỏ chỉ thẳng vào vị trí trái tim mình. "Lục tiểu thư, Cửu Cục chúng tôi không tin vào trời Phật, chúng tôi chỉ tin vào năng lực và chứng cứ. Hôm nay cô mượn tay chúng tôi để dọn dẹp rác rưởi, tôi có thể nhắm mắt làm ngơ vì gã ta đích thực là tội phạm gián điệp. Nhưng cô nên nhớ, Nam Thành không phải là nơi để những cá nhân sở hữu sức mạnh vượt khuôn khổ có thể tự do làm bậy."

Anh hơi rướn người về phía trước, ánh mắt sắc như d.a.o găm muốn lột trần mọi bí mật sâu kín nhất của cô: "Tôi không biết cô dùng Nội lực cổ võ hay một loại năng lực dị thường nào đó. Nhưng từ giây phút này trở đi, Lục Thanh Thanh, cô đã chính thức lọt vào danh sách giám sát đặc biệt của tôi."

Lời tuyên chiến ngầm được đưa ra một cách trực diện, không hề che đậy. Đổi lại là những cô gái thiên kim đài các khác, có lẽ đã sớm run rẩy, chân tay bủn rủn trước áp lực kinh người của vị Đội trưởng Cửu Cục này.