Nhưng Lục Thanh Thanh thì không. Mười năm chiến đấu với hàng vạn thi triều, uy áp của một con người, dù là người mạnh nhất, cũng chẳng thể làm cô chùn bước.
Cô ngẩng cao đầu, khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c lá nhàn nhạt hòa lẫn với mùi bạc hà the mát trên cổ áo Lâm Nghiên Chi. Bốn mắt nhìn nhau, tia lửa vô hình b.ắ.n ra tung tóe trong không trung.
"Được thôi, Đội trưởng Lâm," Lục Thanh Thanh khẽ mỉm cười, một nụ cười rực rỡ nhưng đầy tính khiêu khích. "Nếu anh rảnh rỗi như vậy, tôi rất sẵn lòng chào đón sự giám sát của anh. Chỉ hy vọng... anh có đủ bản lĩnh để theo kịp tôi."
Cô tiến lên nửa bước, thu hẹp khoảng cách vốn đã mỏng manh giữa hai người, hạ giọng thì thầm như một lời rù quến c.h.ế.t ch.óc: "Nhưng để tôi nhắc nhở anh một câu. Đừng cố gắng đào bới những thứ vượt quá sự hiểu biết của anh. Có những bí mật, một khi anh chạm vào... cái giá phải trả không hề rẻ đâu."
Nói xong, Lục Thanh Thanh lùi lại, tao nhã xoay người. Tà váy đỏ rực quét qua không khí, để lại một hương thơm sắc sảo và lạnh lùng. Cô ung dung bước về phía phòng VIP, nơi Ông nội Lục đang nghỉ ngơi, bỏ lại phía sau bóng lưng kiêu ngạo, độc lập và không thể khuất phục.
Lâm Nghiên Chi đứng yên tại chỗ, ánh mắt sâu thẳm dõi theo bóng dáng cô gái đang khuất dần sau ngã rẽ. Bàn tay giấu trong túi quần khẽ siết lại. Một nụ cười hứng thú xen lẫn sự thưởng thức hiếm hoi hiện lên trên gương mặt cương nghị của anh.
"Lục Thanh Thanh... Cô thực sự khiến tôi cảm thấy tò mò rồi đấy."
Trò chơi săn đuổi và thăm dò giữa hai kẻ mạnh nhất, giờ đây, mới thực sự kéo rèm.
Bóng tối nơi hành lang Khách sạn Đế Vương vẫn còn đọng lại chút hơi lạnh, nhưng Lục Thanh Thanh đã thu hồi toàn bộ sát khí mạt thế vào sâu trong đáy mắt. Cô đẩy nhẹ cánh cửa gỗ chạm trổ tinh xảo của phòng VIP, bước vào trong với dáng vẻ ung dung, tao nhã như chưa từng có cuộc tàn sát vô hình nào vừa xảy ra.
Ông nội Lục đang tựa lưng vào ghế sofa bọc da, sắc mặt tuy còn chút nhợt nhạt do dư chấn của sự phản bội, nhưng hơi thở đã hoàn toàn ổn định. Luồng sinh khí từ Mộc hệ dị năng mà Lục Thanh Thanh âm thầm truyền vào người ông ban nãy đang phát huy tác dụng, bảo vệ trái tim già nua khỏi cú sốc chí mạng.
Nghe tiếng động, ông cụ từ từ mở mắt. Nhìn thấy đứa cháu gái độc nhất đang tiến lại gần, ánh mắt ông rung lên những tia phức tạp: xót xa, ân hận, nhưng nhiều nhất là sự tự hào đến ngỡ ngàng.
"Thanh Thanh..." Giọng ông nội Lục khàn đặc, bàn tay nhăn nheo run rẩy vươn ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lục Thanh Thanh bước tới, quỳ một chân xuống bên cạnh ghế sofa, dịu dàng nắm lấy tay ông. Bàn tay cô ấm áp, vững chãi, hoàn toàn trái ngược với vẻ lạnh lùng sắc bén cô vừa thể hiện ngoài sảnh tiệc.
"Ông nội, mọi chuyện ổn rồi. Ngụy Quang Minh đã bị cơ quan an ninh áp giải, hắn sẽ phải trả giá cho tội lỗi phản quốc của mình. Còn Diệp Linh Hề cũng đã bị cảnh sát đưa đi điều tra với tư cách tòng phạm." Cô cất giọng trầm ấm, từng lời nói rành rọt, mang theo sức mạnh trấn an tuyệt đối.
Ông nội Lục thở dài một hơi não nề, nhắm nghiền mắt lại: "Là ông già này có mắt không tròng. Kẻ nuôi ong tay áo bao nhiêu năm ngay trong nhà mà không hề hay biết. Nếu hôm nay không có cháu, cơ nghiệp trăm năm của Lục gia... coi như đã hủy trong tay ông rồi."
"Ông đừng tự trách mình. Kẻ thù quá xảo quyệt, chúng đã giăng mưu tính kế từ rất lâu." Lục Thanh Thanh khẽ mỉm cười, ánh mắt lóe lên một tia thâm thúy. "Nhưng vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Ông yên tâm, Lục Thị Tập Đoàn không sứt mẻ một đồng nào."
Ông nội Lục giật mình, mở bừng mắt nhìn cô: "Nhưng... quỹ đen và những bằng chứng giả mà Ngụy Quang Minh lén nhét vào hầm chứa an toàn của gia tộc thì sao? Vừa rồi cảnh sát ập đến, nếu họ lục soát..."
"Cháu đã sớm dọn sạch rồi." Lục Thanh Thanh ngắt lời, giọng điệu nhẹ bẫng như đang nói về việc uống một ngụm nước. "Cháu đã nhận ra dấu hiệu bất thường của hắn từ vài ngày trước. Để đảm bảo an toàn, ngay trước giờ đính hôn, cháu đã kích hoạt đội an ninh mật, chuyển toàn bộ vàng thỏi, tài liệu cốt lõi và server dữ liệu đến một nơi tuyệt đối an toàn. Căn hầm hiện tại chỉ là một cái vỏ rỗng. Bọn chúng muốn vu oan giá họa cho Lục gia, vĩnh viễn không tìm thấy lấy một nửa mảnh giấy."
Đương nhiên, cô không thể nói cho ông biết về sự tồn tại của Không gian giới chỉ hay Hệ thống Tình báo. Khái niệm về một "đội an ninh mật" là lời giải thích hợp lý nhất cho một thế giới hiện đại vận hành bằng tư duy logic.
Đáy mắt ông nội Lục ánh lên sự chấn động tột độ. Ông nhìn đứa cháu gái hai mươi hai tuổi trước mặt, đột nhiên cảm thấy cô vừa lạ lẫm, lại vừa vĩ đại đến khó tin. Sự quyết đoán, mưu lược và khả năng nhìn xa trông rộng này, ngay cả ông thời kỳ đỉnh cao cũng chưa chắc sánh bằng.
Một nụ cười nhẹ nhõm, mãn nguyện dần nở trên môi vị lão gia t.ử. Ông vỗ vỗ lên mu bàn tay Lục Thanh Thanh, gật đầu liên tục: "Tốt... Tốt lắm! Thanh Thanh của ông thực sự đã trưởng thành rồi. Con hổ cái của Lục gia cuối cùng cũng mọc răng nanh. Từ ngày mai, chiếc ghế Chủ tịch Hội đồng quản trị Lục Thị Tập Đoàn, ông sẽ chính thức giao lại cho cháu. Lục gia này, thuộc về cháu."
"Ông cứ nghỉ ngơi cho khỏe, phần còn lại, cháu sẽ dọn dẹp sạch sẽ." Lục Thanh Thanh đứng dậy, cẩn thận đắp lại tấm chăn mỏng cho ông nội, sau đó xoay người bước ra cửa. Khi cánh cửa phòng VIP khép lại, chút hơi ấm gia đình cuối cùng cũng được cô cất gọn. Đôi mắt phượng lại phủ lên một tầng băng giá của bậc đế vương.
Ngoài sảnh tiệc, khung cảnh hỗn loạn đã được vãn hồi. Lực lượng cảnh sát đã rút đi cùng các nghi phạm, để lại một không gian xì xào bàn tán của giới tinh anh Nam Thành. Khi Lục Thanh Thanh bước ra từ hành lang, tà váy đỏ rực của cô quét qua t.h.ả.m nhung, thu hút toàn bộ ánh nhìn.