Cả sảnh tiệc rộng lớn bỗng chốc im bặt. Hàng trăm con mắt đổ dồn về phía vị đại tiểu thư Lục gia. Không còn ai dám nhìn cô bằng ánh mắt thương hại dành cho một cô dâu bị phản bội. Giờ đây, trong mắt họ, cô là một con quái vật m.á.u lạnh, một nữ vương không thể đụng đến.
Lục Thanh Thanh bước lên bục sân khấu, nơi chỉ chưa đầy một giờ trước, Ngụy Quang Minh còn đứng đắc ý diễn vai vị hôn phu thâm tình. Cô cầm lấy micro, ánh mắt sắc lẹm lướt qua từng gương mặt bên dưới.
"Thưa các vị quan khách," Giọng nói của cô vang lên qua hệ thống âm thanh, trong trẻo, lạnh lẽo nhưng đầy uy lực, đè bẹp mọi tiếng xì xào nhỏ nhất. "Sự cố đêm nay là một vết nhơ đáng tiếc, nhưng cũng là cơ hội để Lục Thị Tập Đoàn thanh lọc lại đội ngũ. Tôi, Lục Thanh Thanh, thay mặt Chủ tịch Lục tuyên bố: Bất cứ kẻ nào có ý đồ nhòm ngó, đ.â.m sau lưng hay phản bội Lục gia, kết cục của Ngụy Quang Minh chính là tấm gương sáng nhất."
Cô ngừng lại một nhịp, khóe môi nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ: "Ngày mai, cổ phiếu của Lục Thị có thể sẽ biến động. Nhưng tôi khuyên các vị, ai muốn nhân cơ hội đục nước béo cò, hãy tự cân nhắc lại khả năng tài chính của mình. Lục Thị Tập Đoàn không phải là một con thuyền đắm, mà là một pháo đài. Xin cảm ơn các vị đã đến chung vui trong ngày tôi... gỡ được một quả b.o.m nổ chậm."
Bên dưới sảnh tiệc tĩnh lặng mất ba giây, sau đó, một tràng pháo tay rào rào vang lên. Giới thương gia vốn dĩ thực dụng. Kẻ mạnh luôn được tôn trọng. Màn "vả mặt" lật ngược thế cờ thần sầu của Lục Thanh Thanh không chỉ cứu sống Lục gia, mà còn xác lập một vị thế độc tôn, tàn nhẫn và không thể xâm phạm cho chính cô tại Đô thị Nam Thành này.
Sau bài phát biểu ngắn gọn, Lục Thanh Thanh giao lại việc tiễn khách cho quản lý khách sạn. Cô cầm một ly champagne từ khay của người phục vụ, thong thả bước ra khu vực ban công lộ thiên.
Gió đêm Nam Thành thổi tung mái tóc đen dài của cô. Ánh đèn neon từ các tòa nhà chọc trời hắt lên gương mặt xinh đẹp, tạo nên những mảng sáng tối đầy ma mị. Lục Thanh Thanh nhấp một ngụm rượu sủi bọt, cảm nhận vị chát nhẹ nơi đầu lưỡi. Đã mười năm ở mạt thế, cô mới lại được nếm hương vị của sự xa hoa yên bình này.
"Diễn văn xuất sắc lắm, Tân Chủ tịch Lục."
Một giọng nói trầm thấp, nam tính vang lên từ phía sau. Âm điệu mang theo sự tán thưởng nhưng cũng không giấu được sự sắc bén bẩm sinh.
Lục Thanh Thanh không thèm quay đầu lại, khóe môi khẽ cong lên: "Khen ngợi từ một Đội trưởng Cửu Cục, tôi có nên cảm thấy vinh hạnh không?"
Tiếng bước chân vững chãi tiến lại gần. Lâm Nghiên Chi dừng lại bên cạnh cô, cùng tựa người vào lan can ban công. Lớp áo khoác an ninh khách sạn đã được cởi bỏ, anh hiện tại mặc một chiếc áo sơ mi đen ôm sát, tôn lên vóc dáng binh vương hoàn mỹ. Bờ vai rộng lớn của anh vô tình hay cố ý che khuất một phần gió lùa về phía cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Từ trong túi áo n.g.ự.c, Lâm Nghiên Chi rút ra một tấm thẻ ngành màu đen tuyền, dập nổi quốc huy và biểu tượng Cửu Cục, đặt lên lan can.
"Chính thức làm quen. Lâm Nghiên Chi, Đội trưởng Đội Đặc nhiệm Cửu Cục chi nhánh Nam Thành." Anh nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như một vực xoáy muốn hút trọn tâm trí người đối diện. "Và cô, Lục Thanh Thanh, là một bài toán mà tôi chưa từng gặp trong suốt sự nghiệp của mình."
Lục Thanh Thanh liếc nhìn tấm thẻ, sau đó quay sang nâng ly champagne cụng nhẹ vào không khí trước mặt anh. "Tôi không phải là bài toán, Đội trưởng Lâm. Tôi là người ra đề."
Lâm Nghiên Chi khẽ bật cười, một nụ cười hiếm hoi làm bừng sáng những đường nét góc cạnh trên gương mặt cương nghị. Nhưng ngay giây tiếp theo, ánh mắt anh đanh lại, mang theo áp lực thẩm vấn chuyên nghiệp.
"Mười lăm phút trước, xe cứu thương đã đưa Ngụy Quang Minh từ đồn cảnh sát vào bệnh viện trung ương." Lâm Nghiên Chi chậm rãi nhả từng chữ, quan sát tỉ mỉ mọi biểu cảm trên mặt cô. "Bác sĩ giỏi nhất Nam Thành vừa kết luận: Các huyệt đạo và dây thần kinh vùng hạ bộ của hắn đã bị phá hủy hoàn toàn. Không có ngoại thương, không có dấu vết trúng độc. Hắn ta vĩnh viễn trở thành một phế nhân, sống không bằng c.h.ế.t."
Lục Thanh Thanh chớp mắt, đôi mắt to tròn long lanh tỏ vẻ ngạc nhiên vô tội đến mức hoàn hảo: "Ôi trời, thật đáng thương. Nhưng Đội trưởng Lâm nói với tôi chuyện này làm gì? Không lẽ anh định nhờ tôi quyên góp tiền viện phí cho hắn?"
"Lục Thanh Thanh, cô thừa hiểu tôi đang nói gì." Lâm Nghiên Chi tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách. Mùi hương bạc hà the mát pha lẫn chút mùi khói t.h.u.ố.c nhàn nhạt từ người anh bao trùm lấy cô. "Lúc hắn bị giải đi qua hành lang, chỉ có cô là người đứng gần nhất. Năng lượng d.a.o động tại thời điểm đó vô cùng bất thường."
"Anh có bằng chứng không?" Lục Thanh Thanh không lùi lại, ngược lại còn hơi rướn người tới. Đôi mắt phượng hẹp dài lóe lên sự thách thức ngạo mạn. "Pháp luật hiện đại nói chuyện bằng chứng cứ. Không có camera ghi hình tôi ra tay, không có v.ũ k.h.í hung khí, và y học hiện đại cũng không thể giải thích được vết thương của hắn. Vậy dựa vào đâu anh nghi ngờ tôi? Biết đâu... do hắn làm chuyện ác nhiều quá, nên bị trời phạt thì sao?"
Lâm Nghiên Chi nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng đang thốt ra những lời lẽ sắc bén như d.a.o cạo kia. Anh biết cô đang nói dối, một lời nói dối trắng trợn và hoàn mỹ. Nhưng kỳ lạ thay, anh không hề cảm thấy phản cảm. Sự tàn nhẫn của cô, sự dứt khoát nhổ cỏ tận gốc không chừa đường lui ấy, lại vô cùng phù hợp với thế giới ngầm mà anh đang sống.
"Trời phạt sao?" Lâm Nghiên Chi khẽ gật đầu, giọng điệu mang theo sự thỏa hiệp đầy ẩn ý. "Được. Tạm thời cứ coi như là ông trời ra tay. Nhưng còn một chuyện nữa. Hầm chứa bí mật của Lục gia... tôi đã cho người kiểm tra. Trống không. Không có lấy một mẩu bụi. Dữ liệu camera an ninh dưới hầm bị vô hiệu hóa chính xác vào thời điểm cô biến mất khỏi phòng thay đồ mười phút."