Ngụy Quang Minh toát mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo vest. Gã luống cuống đá Diệp Linh Hề ra, quay sang nhìn Lục Thanh Thanh bằng ánh mắt cầu khẩn, cố gắng vớt vát chút vỏ bọc cuối cùng: "Thanh Thanh, ông nội... mọi người nghe cháu giải thích! Là cô ta... là người đàn bà điên này quyến rũ cháu! Cháu bị bỏ t.h.u.ố.c, cháu hoàn toàn không biết gì cả! Những bức ảnh này là do cô ta cố tình dàn dựng để tống tiền cháu!"
"Anh Quang Minh, anh nói gì vậy?" Diệp Linh Hề trừng lớn đôi mắt ngấn nước, không thể tin vào tai mình. Kẻ vừa đêm qua còn ôm cô ta gọi "cục cưng", hứa hẹn sẽ tống cổ Lục Thanh Thanh ra khỏi nhà, giờ đây lại gọi cô ta là người đàn bà điên tống tiền?
Lục Thanh Thanh rốt cuộc cũng lên tiếng. Giọng nói của cô không cao, nhưng lại mang theo một loại ma lực xuyên thấu, rõ ràng lọt vào tai từng người có mặt trong sảnh.
"Bỏ t.h.u.ố.c sao? Giám đốc Ngụy thật sự là một nạn nhân đáng thương." Lục Thanh Thanh chậm rãi bước tới, gót giày gõ xuống mặt sàn gỗ tạo ra những âm thanh nhịp nhàng, sắc lạnh. Cô cúi xuống, nhặt một bức ảnh lên, dùng hai ngón tay kẹp lấy, đưa ra trước mặt Ngụy Quang Minh.
"Bị bỏ t.h.u.ố.c mà trong ảnh, tay anh lại ôm c.h.ặ.t eo cô ta không buông? Bị bỏ t.h.u.ố.c mà anh có thể kiên nhẫn ký tên vào giấy bảo lãnh siêu âm t.h.a.i kỳ cách đây ba ngày? Hay là... anh định nói rằng chữ ký này cũng là do cô ta cầm tay anh viết?" Lục Thanh Thanh nhếch môi, ánh mắt như hai lưỡi d.a.o sắc lẹm găm thẳng vào linh hồn gã. "Ngụy Quang Minh, anh diễn vai thâm tình đến mức tự lừa dối cả bản thân mình rồi sao? Rác rưởi thì nên ở đúng chỗ của rác rưởi, đừng có mang cái thứ tình yêu bẩn thỉu của anh ra làm ô uế không khí của Lục gia chúng tôi."
Từng câu từng chữ của Lục Thanh Thanh như những cái tát vô hình, hung hăng vả thẳng vào mặt Ngụy Quang Minh, lột sạch lớp da đạo đức giả mà gã luôn tự hào.
"Cô..." Ngụy Quang Minh nghẹn họng, gân xanh trên trán nổi lên bần bật. Gã nhìn thấy ánh mắt khinh bỉ của những cổ đông Lục Thị, nhìn thấy nụ cười mỉa mai của các đối thủ cạnh tranh, và hơn hết là sự lạnh lẽo như băng ngàn năm của Lục Thanh Thanh.
Gã nhận ra, vở kịch thâm tình này đã triệt để thất bại. Hình tượng chàng rể hiền lành, trung thành mà gã cất công xây dựng suốt năm năm qua đã sụp đổ tan tành chỉ trong chưa đầy năm phút.
Không thể cứu vãn được nữa. Nếu đã xé rách mặt, vậy thì không cần phải đóng kịch nữa.
Ngụy Quang Minh đột ngột đứng thẳng dậy. Sự luống cuống, hèn mọn trên gương mặt gã biến mất, thay vào đó là một vẻ tàn nhẫn, điên cuồng của một con thú bị dồn vào chân tường. Gã đưa tay vuốt ngược mái tóc rối bời, khẽ cười lạnh thành tiếng.
"Được, được lắm, Lục Thanh Thanh. Là cô ép tôi." Ánh mắt Ngụy Quang Minh đỏ ngầu, gã đưa tay luồn vào túi áo vest, nắm c.h.ặ.t lấy một chiếc điện thoại di động. Gã hất hàm, nhìn cô bằng ánh mắt độc ác. "Cô tưởng vạch trần được chút chuyện nam nữ này thì cô thắng sao? Lục gia các người tối nay... một kẻ cũng đừng hòng trốn thoát!"
Ngụy Quang Minh giơ tay lên cao, ra hiệu cho mười mấy tên vệ sĩ mặc áo đen do gã cài cắm đang đứng ở các góc sảnh tiệc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Đóng c.h.ặ.t tất cả các cửa lại! Không ai được phép rời khỏi đây!" Ngụy Quang Minh gầm lên. "Lục gia dính líu đến đường dây rửa tiền và bán tài liệu mật quốc gia. Cảnh sát đang trên đường tới đây! Lục Thanh Thanh, để xem qua đêm nay, cô còn có thể cao ngạo được nữa hay không!"
Cả sảnh tiệc lập tức bùng nổ trong sự hoảng loạn tột độ. Những tiếng la hét vang lên khi các cánh cửa bị khóa c.h.ặ.t.
Lục Thanh Thanh không hề nao núng. Đối diện với sự điên cuồng lật bài ngửa của Ngụy Quang Minh, cô chỉ khẽ nghiêng đầu, khóe môi vẽ lên một độ cong đầy nguy hiểm.
"Vậy sao? Để xem, rốt cuộc là cảnh sát đến bắt ai." Cánh tay cô từ từ thò vào túi áo khoác, đầu ngón tay chạm vào một chiếc USB bằng kim loại lạnh ngắt. Chiếc USB Tình Báo, chứa đựng bản án t.ử hình thực sự dành cho kẻ phản quốc đang đứng trước mặt cô.
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Những tiếng động chát chúa vang lên liên tiếp. Mười mấy gã vệ sĩ mặc vest đen, vóc dáng vạm vỡ, khuôn mặt đằng đằng sát khí đồng loạt kéo sập các cánh cửa gỗ lim chạm trổ tinh xảo của sảnh tiệc Khách sạn Đế Vương. Chốt khóa điện t.ử đỏ rực báo hiệu toàn bộ không gian đã bị phong tỏa hoàn toàn.
Không khí trong sảnh tiệc vốn đang xôn xao vì màn kịch ngoại tình vừa bị bóc trần, nay bỗng chốc đông cứng lại, lơ lửng một nỗi sợ hãi vô hình. Hàng trăm ánh mắt kinh hoàng của giới thượng lưu Nam Thành đổ dồn về phía người đàn ông đang đứng giữa sân khấu.
Ngụy Quang Minh lúc này đã gỡ bỏ hoàn toàn chiếc mặt nạ quân t.ử ôn hòa. Gã đưa tay nới lỏng chiếc cà vạt lụa đắt tiền, khóe môi nhếch lên một nụ cười vặn vẹo, tàn nhẫn đến rợn người. Ánh mắt gã lướt qua đám đông như một con rắn độc đang siết c.h.ặ.t con mồi, cuối cùng dừng lại trên gương mặt lạnh băng của Lục Thanh Thanh.
"Các vị, xin đừng hoảng sợ!" Giọng Ngụy Quang Minh vang lên qua hệ thống loa trung tâm, rành rọt và đầy tính áp đặt. "Tôi ra lệnh đóng cửa chỉ vì sự an toàn của chính các vị mà thôi. Tối nay, Lục gia không chỉ tổ chức tiệc đính hôn, mà thực chất là muốn mượn vỏ bọc này để tiến hành phi tang chứng cứ tẩu tán tài sản ra nước ngoài!"
Cả sảnh tiệc ồ lên. Những tiếng xì xào bàn tán nổi lên như ong vỡ tổ.
"Cái gì? Tẩu tán tài sản?"