Thiên Kim Mạt Thế: Tuyệt Sát Cục Diện Đô Thị

Chương 8



"Lục gia rửa tiền sao? Không thể nào, Lục lão gia t.ử cả đời quang minh chính đại cơ mà!"

"Giám đốc Ngụy, cậu đang nói bậy bạ gì thế hả?" Một vị cổ đông lớn tuổi của Lục Thị đứng phắt dậy, mặt đỏ gay gắt chỉ trích.

"Nói bậy?" Ngụy Quang Minh cười lạnh, gã bước lên một bước, chỉ tay thẳng về phía Lục Thanh Thanh và Ông nội Lục đang ngồi trên ghế chủ tọa. "Các người bị vẻ ngoài đạo mạo của Lục gia lừa rồi! Suốt nửa năm qua, tôi giữ chức vụ Giám đốc Điều hành, đã âm thầm thu thập được vô số bằng chứng cho thấy Lục Thị Tập Đoàn đang bán đứng tài liệu công nghệ cốt lõi cho gián điệp nước ngoài. Bọn họ rửa tiền thông qua các dự án ma! Vì tôi phát hiện ra bí mật động trời này, Lục Thanh Thanh mới cố tình dàn dựng vở kịch hắt nước bẩn vào tôi, vu khống tôi có quan hệ bất chính với Diệp Linh Hề hòng hủy hoại uy tín của tôi trước khi tôi kịp báo cảnh sát!"

Lý lẽ đổi trắng thay đen của Ngụy Quang Minh trơn tru đến mức khiến Diệp Linh Hề đang co rúm dưới sàn nhà cũng phải ngẩng phắt đầu lên. Cô ta dường như nắm được cọng rơm cứu mạng, lập tức bò dậy, nước mắt tuôn rơi lã chã, diễn vai kẻ bị hại: "Đúng... đúng vậy! Thanh Thanh, sao cô có thể tàn nhẫn như thế? Chỉ vì anh Quang Minh không chịu đồng lõa với hành vi phản quốc của gia đình cô, mà cô ép tôi phải diễn vở kịch này để bôi nhọ anh ấy? Cảnh sát sắp đến rồi, Lục gia các người tiêu đời rồi!"

Sự phối hợp nhịp nhàng giữa tra nam và tiện nữ khiến không ít người trong sảnh tiệc bắt đầu d.a.o động. Dù sao thì việc một tập đoàn lớn như Lục Thị dính líu đến tội phạm kinh tế cũng logic hơn nhiều so với việc một thiên kim tiểu thư tự tay phá nát tiệc đính hôn của mình.

"Khốn nạn... Cậu... cậu ngậm m.á.u phun người!"

Ông nội Lục ngồi trên ghế chủ tọa, sắc mặt từ đỏ bừng chuyển sang tái nhợt. Bàn tay khô ráp của ông run rẩy chỉ vào mặt Ngụy Quang Minh, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. Lục gia mấy đời trung liệt, đi lên từ hai bàn tay trắng, đóng góp vô số tiền của cho đất nước, nay lại bị chính đứa cháu rể tương lai mà ông dốc lòng bồi dưỡng vu oan cho tội danh phản quốc. Sự uất ức và cơn giận dữ tột độ khiến trái tim già nua của ông co thắt lại. Ông há miệng thở dốc, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi.

"Ông nội!"

Ngay khoảnh khắc Ông nội Lục sắp ngã gục, một bàn tay mềm mại nhưng vô cùng vững chãi đã đỡ lấy vai ông. Lục Thanh Thanh bước tới, hơi cúi người, nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay đang run rẩy của ông cụ.

Không ai nhìn thấy, từ lòng bàn tay của Lục Thanh Thanh, một luồng sinh khí màu xanh lục nhạt mang theo sức mạnh của Mộc hệ dị năng lặng lẽ truyền vào cơ thể Ông nội Lục. Năng lượng ấm áp như dòng suối mùa xuân trôi dọc theo các kinh mạch, nhanh ch.óng bao bọc lấy trái tim đang đập loạn nhịp, xoa dịu cơn co thắt và ổn định huyết áp cho ông cụ.

Ở mạt thế, Mộc hệ dị năng cấp sáu của Lục Thanh Thanh có thể vãn hồi sinh mạng của một người chỉ còn nửa hơi thở. Việc ổn định cơn đau tim của một người bình thường đối với cô dễ như trở bàn tay.

Chỉ trong vài giây, sắc mặt Ông nội Lục đã hồng hào trở lại. Hơi thở của ông bình ổn, dù ánh mắt vẫn hừng hực lửa giận nhưng cơ thể đã hoàn toàn vững vàng. Ông kinh ngạc nhìn đứa cháu gái mà mình luôn coi là cành vàng lá ngọc. Ánh mắt Lục Thanh Thanh lúc này sâu thẳm, tĩnh lặng và lạnh lẽo đến mức khiến người ta phải rùng mình. Đó tuyệt đối không phải là ánh mắt của một cô gái hai mươi hai tuổi sống trong nhung lụa.

"Ông nội, ông cứ ngồi yên đây xem kịch. Con ch.ó điên c.ắ.n càn, để cháu tự tay nhổ sạch răng của nó." Lục Thanh Thanh nhẹ giọng nói, âm sắc không cao nhưng lại mang theo một loại uy áp khiến người ta bất giác thần phục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ông nội Lục khẽ gật đầu, bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy tay vịn ghế, quyết định giao toàn quyền cho cô.

Lục Thanh Thanh từ từ quay người lại. Cô mặc chiếc váy đính hôn màu đỏ rực rỡ, nhưng khí tràng tỏa ra lại lạnh giá như sương tuyết ngàn năm. Đôi giày cao gót gõ xuống mặt sàn cẩm thạch từng nhịp "cộc, cộc, cộc", mỗi bước đi đều như giẫm thẳng lên nhịp tim của Ngụy Quang Minh.

Thấy Lục Thanh Thanh không hề hoảng sợ, Ngụy Quang Minh khẽ cau mày, nhưng gã nhanh ch.óng trấn tĩnh. Gã tin chắc rằng kế hoạch của mình là hoàn hảo. Gã đã cài người vào phòng máy chủ, toàn bộ dữ liệu thật của Lục Thị đã bị xóa, thay vào đó là bộ hồ sơ giả mạo chứng minh Lục gia rửa tiền. Chỉ cần cảnh sát đến, Lục gia sẽ không còn cơ hội trở mình.

"Lục Thanh Thanh, cô đừng cố tỏ ra bình tĩnh nữa." Ngụy Quang Minh châm chọc. "Nếu cô ngoan ngoãn ký giấy chuyển nhượng toàn bộ cổ phần cho tôi ngay bây giờ, tôi có thể cân nhắc xin cảnh sát nương tay cho ông nội cô. Dù sao ông ấy cũng lớn tuổi rồi, chịu cảnh tù tội thì e là không sống qua nổi mùa đông năm nay đâu."

"Ngụy Quang Minh." Lục Thanh Thanh nhếch mép, nụ cười mang theo sự khinh bỉ tột cùng. "Đến giờ phút này mà anh vẫn còn ảo tưởng mình là người điều khiển ván cờ sao? Anh tưởng mấy cái tài liệu rác rưởi anh ngụy tạo trong máy chủ Lục Thị có thể định tội gia tộc tôi?"

Đồng t.ử Ngụy Quang Minh đột ngột co rút. Tại sao cô ta lại biết chuyện máy chủ?

Lục Thanh Thanh không để gã kịp suy nghĩ. Bàn tay cô thong thả lấy từ trong túi áo khoác ra một chiếc USB bằng kim loại màu bạc. Ánh đèn chùm pha lê chiếu rọi lên bề mặt kim loại, lóe lên tia sáng lạnh lẽo.

"Chiếc USB này..." Lục Thanh Thanh chậm rãi giơ nó lên cao, giọng nói trong trẻo nhưng vang vọng khắp sảnh tiệc. "Là món quà đính hôn thực sự mà tôi đã cất công chuẩn bị cho anh. Để xem, giữa tài liệu giả của anh và bằng chứng thật của tôi, cảnh sát sẽ thích cái nào hơn."

Trực giác của một kẻ làm chuyện đuối lý mách bảo Ngụy Quang Minh rằng chiếc USB kia chứa đựng thứ vô cùng nguy hiểm. Gã không quan tâm đến phong thái nữa, gào lên với đám vệ sĩ: "Giật lấy cái USB đó cho tôi! Cô ta đang định tiêu hủy chứng cứ! Bắt cô ta lại!"

Bốn tên vệ sĩ áo đen lập tức lao về phía Lục Thanh Thanh như những con thú dữ.

Khách khứa xung quanh hét lên kinh hãi, dạt dạt ra xa. Ông nội Lục toan đứng dậy che chắn cho cháu gái, nhưng Lục Thanh Thanh chỉ khẽ giơ tay ra hiệu cho ông ngồi yên.

Ngay khi bàn tay thô ráp của tên vệ sĩ đi đầu sắp chạm vào vai cô, ánh mắt Lục Thanh Thanh lóe lên sát khí thực chất từ mười năm lăn lộn trong biển m.á.u mạt thế. Cô không lùi mà tiến. Mũi giày cao gót xoay một góc hiểm hóc, cơ thể cô uốn lượn như một bóng ma, dễ dàng né tránh cú bắt.

"Rắc!"