Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên. Lục Thanh Thanh chỉ dùng một tay, tóm lấy cổ tay của gã vệ sĩ, mượn lực vặn ngược ra sau. Tên cao to lực lưỡng hét lên t.h.ả.m thiết, quỳ rạp xuống đất. Không dừng lại ở đó, cô tiện đà quét chân, mũi giày nhọn hoắt đá thẳng vào khớp gối của tên thứ hai. Hắn mất trọng tâm, ngã đập mặt xuống sàn cẩm thạch vỡ cả mũi.
Hai tên còn lại khựng lại, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi trước thân thủ quỷ mị và sự ra tay tàn nhẫn của vị đại tiểu thư vốn nổi tiếng là yếu đuối. Lục Thanh Thanh vỗ vỗ hai bàn tay vào nhau như vừa chạm phải thứ gì dơ bẩn, ánh mắt khinh miệt lướt qua đám vệ sĩ: "Chỉ bằng mấy con ch.ó hoang này mà cũng muốn cản đường tôi?"
Sự im lặng bao trùm cả sảnh tiệc. Không ai dám thở mạnh. Ngụy Quang Minh lùi lại nửa bước, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán.
Nhân cơ hội đó, Lục Thanh Thanh ung dung bước về phía bục phát biểu, nơi có đặt chiếc laptop đang kết nối với màn hình LED khổng lồ của sảnh tiệc. Hệ thống Tình báo trong não cô lập tức phát ra âm thanh cơ khí quen thuộc:
[Đã kết nối thiết bị ngoại vi. Tiến hành phát dữ liệu từ USB Tình Báo. Đếm ngược 3, 2, 1...]
Lục Thanh Thanh cắm phập chiếc USB vào cổng kết nối.
Màn hình LED khổng lồ phía sau sân khấu bỗng nhiên tối đen. Một giây sau, nó bừng sáng. Không phải hình ảnh đính hôn lãng mạn, cũng không phải những bức ảnh ngoại tình rẻ tiền ban nãy.
Đó là nhất đoạn video có độ nét cực cao, được quay bằng góc nhìn toàn cảnh. Khung cảnh hiển thị là một căn phòng trà mang đậm phong cách Oa Quốc, ánh sáng lờ mờ, khói hương trầm lảng vảng.
Nhân vật chính trong khung hình, không ai khác, chính là Ngụy Quang Minh. Gã đang ngồi đối diện với hai gã đàn ông trung niên mặc trang phục truyền thống của Oa Quốc.
Âm thanh từ video được phát qua hệ thống loa vòm, rõ mồn một từng chữ.
"Ngụy tiên sinh, tài liệu thiết kế bản mạch bán dẫn thế hệ mới của Lục Thị Tập Đoàn, cậu đã mang đến chưa?" Gã đàn ông Oa Quốc nói bằng thứ tiếng Việt lơ lớ.
Trong video, Ngụy Quang Minh cười nịnh nọt, vẻ mặt hèn mọn khác một trời một vực với dáng vẻ ngạo mạn vừa rồi. Gã đẩy một tập hồ sơ dày cộp cùng một chiếc ổ cứng sang phía đối tác.
"Đã chuẩn bị đầy đủ thưa ngài Watanabe. Đây là toàn bộ tâm huyết mười năm của Viện nghiên cứu Lục Thị. Chỉ cần công nghệ này lọt vào tay các ngài, Lục Thị sẽ mất đi lợi thế cạnh tranh cốt lõi."
Gã Watanabe lật xem tài liệu, gật đầu hài lòng. "Tốt lắm. Năm triệu USD đã được chuyển vào tài khoản ẩn danh của cậu tại Thụy Sĩ. Vậy còn kế hoạch tiếp quản Lục Thị thì sao?"
Ngụy Quang Minh đắc ý nhấp một ngụm trà: "Các ngài cứ yên tâm. Lão già Lục mắc bệnh tim, không sống được bao lâu nữa đâu. Con nhãi Lục Thanh Thanh thì ngu ngốc, si tình, bị tôi xoay như chong ch.óng. Tối nay, trong lễ đính hôn, tôi sẽ kích hoạt số tài liệu giả trong máy chủ, báo cảnh sát vu khống Lục gia rửa tiền. Khi lão già đó tức c.h.ế.t, con nhãi kia vào tù, tôi sẽ lấy tư cách là người điều hành hợp pháp duy nhất để bán tháo toàn bộ cổ phần Lục Thị cho các ngài với giá bèo bọt."
"Ha ha ha! Ngụy tiên sinh quả là một người làm việc lớn, tàn nhẫn và dứt khoát!"
Đoạn video kết thúc bằng tiếng cụng ly chúc mừng của những kẻ bán nước.
Màn hình chuyển sang các slide hiển thị rõ ràng sao kê giao dịch ngân hàng quốc tế, số tài khoản ẩn danh tại Thụy Sĩ mang tên Ngụy Quang Minh, và cả những đoạn ghi âm gã ra lệnh cho tay chân ngụy tạo chứng cứ giả nhét vào máy chủ Lục Thị. Mọi thông tin đều chi tiết đến mức có thể dùng làm bằng chứng trước tòa án binh ngay lập tức. Đây chính là sức mạnh tuyệt đối của Hệ thống Tình báo - không một bí mật nào trên thế giới này có thể che giấu được nó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nếu như ban nãy, việc Ngụy Quang Minh ngoại tình chỉ là vấn đề đạo đức cá nhân, thì bây giờ, hành vi bán đứng công nghệ quốc gia, cấu kết với gián điệp ngoại quốc hòng chiếm đoạt tài sản là tội ác tày trời, là bản án t.ử hình không thể chối cãi.
Sảnh tiệc c.h.ế.t lặng. Một sự tĩnh lặng đáng sợ trước cơn bão.
Và rồi, cơn thịnh nộ bùng nổ.
"Súc sinh! Mày là đồ súc sinh phản quốc!"
"Giám đốc Ngụy... không, thằng khốn Ngụy Quang Minh! Lục gia đối xử với mày không bạc, mày lại bán đứng cả tập đoàn cho gián điệp Oa Quốc sao?"
"Báo cảnh sát! Phải báo cảnh sát bắt ngay thằng phản tặc này lại!"
Những cổ đông vừa nãy còn nghi ngờ Lục gia, giờ đây ánh mắt nhìn Ngụy Quang Minh hận không thể ăn tươi nuốt sống gã. Giới kinh doanh có thể cạnh tranh khốc liệt, nhưng bán rẻ lợi ích quốc gia cho ngoại bang là giới hạn đỏ không ai được phép chạm vào.
Diệp Linh Hề ngồi sụp dưới đất, cả người run lên bần bật như cầy sấy. Cô ta không hề biết đến kế hoạch tày trời này của Ngụy Quang Minh. Cô ta chỉ muốn làm thiếu phu nhân nhà giàu, chứ không muốn làm tòng phạm của một tên tội phạm phản quốc sắp bị đem đi b.ắ.n. Diệp Linh Hề lết ra xa khỏi Ngụy Quang Minh, ánh mắt đầy kinh hoảng, liên tục lẩm bẩm: "Tôi không biết gì hết... Tôi không liên quan..."
Ngụy Quang Minh đứng c.h.ế.t trân tại chỗ. Khuôn mặt gã trắng bệch không còn một giọt m.á.u. Đôi môi gã run lẩy bẩy, hai mắt trừng lớn nhìn chằm chằm vào những dòng sao kê ngân hàng đang chạy trên màn hình.
Làm sao có thể? Cuộc gặp gỡ đó diễn ra trong phòng VIP bảo mật cao nhất của một câu lạc bộ ngầm. Không thể có camera, không thể có máy ghi âm. Tại sao Lục Thanh Thanh lại có được đoạn video rõ nét đến từng sợi tóc như vậy? Tại sao cô ta lại biết được cả mật khẩu tài khoản ẩn danh ở Thụy Sĩ của gã?
Thế giới quan của Ngụy Quang Minh hoàn toàn sụp đổ. Gã cảm thấy như mình đang trần truồng đứng giữa một bãi mìn, và Lục Thanh Thanh chính là kẻ đang cầm công tắc kích nổ.
"Giả... Tất cả là giả!" Ngụy Quang Minh gào lên đến lạc cả giọng, đôi mắt đỏ ngầu điên loạn. Gã chỉ tay về phía màn hình. "Đây là cắt ghép! Là cô ta dùng công nghệ để hãm hại tôi! Tôi không làm! Tôi là công dân lương thiện!"
Lục Thanh Thanh khoanh tay trước n.g.ự.c, ánh mắt rủ xuống nhìn gã như nhìn một bãi rác không thể tái chế.
"Giả hay thật, anh mang cái điệu bộ này vào phòng thẩm vấn mà giải thích." Lục Thanh Thanh mỉm cười, một nụ cười rực rỡ nhưng sát khí ngập tràn. "Anh vừa nói là đã báo cảnh sát đến bắt Lục gia phải không? Thật trùng hợp, tôi cũng đã gửi một bản sao của chiếc USB này cho Cục Trị an và các cơ quan an ninh từ nửa tiếng trước rồi. Tiếng còi xe cảnh sát mà anh đang mong ngóng kia..."
Lục Thanh Thanh hơi nghiêng đầu, lắng nghe âm thanh dồn dập đang vang lên từ phía đường lớn vọng vào qua lớp kính cách âm của khách sạn.
"... Là đến để đón anh đi nhận án t.ử đấy, Ngụy Quang Minh."
Lời tuyên án của Lục Thanh Thanh như một tiếng sét đ.á.n.h thẳng vào đỉnh đầu Ngụy Quang Minh. Tiếng còi hụ của xe cảnh sát ngày càng rõ ràng, x.é to.ạc màn đêm Nam Thành.
Sự sợ hãi tột độ cuối cùng cũng đ.á.n.h gục lớp vỏ bọc ngụy trang cuối cùng của gã. Phản quốc, gián điệp kinh tế... những tội danh này nếu bị bắt, gã chắc chắn sẽ đối mặt với một viên kẹo đồng. Gã không muốn c.h.ế.t! Gã chưa tận hưởng đủ vinh hoa phú quý!