Tống Tri Vi và Tống Cảnh Hành nghe tin cũng tò mò chạy ra xem.
Hai tên thị vệ của phủ Nhiếp chính vương khệ nệ khênh vào một chiếc rương gỗ lớn bằng khảm xà cừ vô cùng sang trọng.
Minh Châu háo hức tiến lên, tự tay mở nắp rương ra, trong đầu đã tưởng tượng đến cảnh hào quang của vàng ròng làm lóa mắt.
Thế nhưng, khi nắp rương vừa mở, nụ cười trên môi Minh Châu lập tức đông cứng lại.
Bên trong rương không có một thỏi vàng, không có một tờ ngân phiếu nào cả. Thay vào đó, là một đống lộn xộn bao gồm: Mấy bó củ cải trắng còn dính đất, một bao tải bột mì thô, hai con gà mái chân to đang cục tác liên hồi, và trên cùng là một bức thư bằng giấy tuyên thành thượng hạng, nét chữ phượng múa rồng bay cực kỳ bá đạo của Tiêu Dực.
Minh Châu run rẩy cầm bức thư lên đọc:
“Nghe nói Đích nữ phủ Quốc công thuở nhỏ chịu khổ, có sở thích đặc biệt với bánh màn thầu và đùi gà, hằng ngày hâm mộ đồ ăn bàn bên. Bổn vương đặc biệt tuyển chọn củ cải trắng thượng hạng, bột mì loại tốt và gà mái tơ từ trang trại riêng để tặng cho ngươi. Hy vọng ngươi ăn no mặc ấm, sớm ngày chế ra t.h.u.ố.c giải. Tiêu Dực.”
“Cục ta cục tác! Cục tác!”
Hai con gà mái trong rương như phối hợp với bức thư, cất tiếng gáy vang dội khắp sảnh chính của phủ Quốc công.
Tống Cảnh Hành nhìn cái rương “quà tặng vương giả” kia, nghẹn lời mất năm giây, cuối cùng không nhịn được mà cười lớn: “Ha ha ha ha! Muội muội, Nhiếp chính vương gia đúng là hiểu muội thật đấy! Tặng quà mà thiết thực thế này cơ chứ!”
Tống Tri Vi thì lạnh lùng nhướn mày, lắc đầu:
“Nhiếp chính vương nắm giữ triều đình, không ngờ tư duy tặng quà lại... vô tri đến mức này. Muội muội, nếu muội ghét, ta đem đống này đi vứt.”
Minh Châu nhìn hai con gà mái đang tròn mắt nhìn mình, rồi lại nhìn bức thư của vị Nhiếp chính vương bá đạo kia, khóe miệng giật giật, tức đến mức toàn thân run rẩy:
“Vứt? Sao lại vứt được! Gà mái này đem hầm t.h.u.ố.c bắc, củ cải này đem muối dưa ăn với màn thầu là chuẩn bài rồi! Tiêu Dực... ngươi giỏi lắm, dám trêu chọc bản nương t.ử! Đợi đến ngày ta châm cứu cho ngươi, ta sẽ găm cho ngươi thành một con nhím xù lông mới thôi!”
Cuộc chiến hoàng quyền phía trước tuy đầy rẫy hiểm nguy và âm mưu đẫm m áu, nhưng nhìn cái rương quà đầy mùi vị khói bếp dưa cà này, trong lòng Minh Châu bỗng dấy lên một cảm giác vi diệu: Cái tên Diêm Vương mặt lạnh này, tính ra... cũng có chút thú vị đấy chứ?
Thấm thoắt đã đến ngày rằm tháng tư. Ánh trăng tròn vành vạnh như một chiếc đĩa bạc khổng lồ treo lơ lửng giữa trời, tỏa xuống Kinh thành một dải ánh sáng lạnh lẽo, bàng bạc.
Tại viện riêng của mình, Tống Minh Châu vừa gặm xong cái đùi gà quay mật ong cuối cùng, đó là món quà từ hai con gà mái tơ của ai kia đem đi nuôi lấy trứng rồi thịt, thì ảnh vệ thân tín của phủ Nhiếp chính vương đã như một làn khói đen, từ trên xà nhà đáp xuống, quỳ một gối, giọng nói vô cùng gấp gáp:
"Quận chúa! Vương gia độc phát rồi! Lần này độc tính hung mãnh hơn mọi khi, ám vệ bôi t.h.u.ố.c của Quận chúa tặng cũng không thể áp chế được nữa. Xin Quận chúa mau đến cứu mạng vương gia!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Minh Châu lập tức quăng cái xương gà xuống đĩa, lau tay vào khăn gấm, đôi mắt tròn xoe nheo lại: "Đến rồi sao? Đúng như ta dự đoán, đêm trăng rằm chính là lúc Mạn Đà La Phệ Cốt Sanh hoạt động mạnh nhất."
Nàng xách theo chiếc giỏ t.h.u.ố.c nhỏ quen thuộc, không kịp báo cho đại ca và tỷ tỷ, lập tức cùng ảnh vệ phi thân qua các mái nhà, lao thẳng về phía phủ Nhiếp chính vương.
Khác với vẻ im lìm hằng ngày, phủ Nhiếp chính vương đêm nay tràn ngập một bầu không khí t.ử khí và căng thẳng đến cực điểm. Toàn bộ cao thủ ám vệ đều rút kiếm tuốt vỏ, đứng gác dày đặc quanh tẩm điện.
Vừa bước qua cửa phòng, một luồng hàn khí thấu xương kèm theo mùi má u tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi Minh Châu.
Trên chiếc sập gụ lớn, Tiêu Dực đang ngồi xếp bằng, nhưng toàn thân hắn đã bị một tầng sương lạnh bao phủ. Trường bào màu đen ban ngày đã bị xé rách một nửa, lộ ra l.ồ.ng n.g.ự.c vạm vỡ nhưng lúc này lại chằng chịt những đường gân m áu màu đen ghê rợn, đang điên cuồng bò lan từ cánh tay trái lên đến tận cổ.
Gương mặt góc cạnh, bá đạo hằng ngày giờ đây tái nhợt không còn một giọt má u, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t đến mức rỉ má u, hai mắt nhắm nghiền, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Hắn đang phải dùng nội lực thâm hậu của mình để điê n cuồng chèn ép thứ kịch độc đang muốn c.ắ.n xé tim gan.
"Vương gia!" Minh Châu kêu lên một tiếng, vội vàng lao đến bên sập.
Nghe thấy tiếng động, Tiêu Dực đột ngột mở bừng mắt. Đôi mắt vốn sắc lạnh như chim ưng giờ đây ngập tràn tơ má u đỏ ngầu, hung bạo và mất đi lý trí hệt như một con dã thú bị dồn vào đường cùng.
Theo bản năng tự vệ, hắn vung tay phải lên, một luồng chưởng phong mang theo kịch độc và nội lực kinh người quét thẳng về phía Minh Châu!
"Tiểu thư cẩn thận!"
Nha dịch đứng bên cạnh hét lên thất thanh.
Minh Châu không hề né tránh. Nàng biết nếu mình lui lại, Tiêu Dực sẽ hoàn toàn bị độc tính chiếm lĩnh tâm trí và nổ tung kinh mạch mà ch ết.
Vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, nàng cúi người lao lên, hai tay thoăn thoắt rút ra hai cây kim bạc dài ngoằng, dùng bộ pháp vi diệu né qua chưởng phong, đ âm chuẩn xác vào hai huyệt vị trên bả vai hắn!
Phập! Phập!
Luồng chưởng phong hung mãnh của Tiêu Dực lập tức tiêu tán. Toàn thân hắn khựng lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào cô nương đang to gan lớn mật áp sát mặt vào mình.
"Nhìn cái gì mà nhìn? Vương gia tưởng mình là dã thú xổng chuồng đấy à?"
Minh Châu hừ một tiếng, một tay đè c.h.ặ.t lấy n.g.ự.c hắn, tay kia nhanh như chớp lôi ra một cuộn châm bạc dày đặc: "Hôm nay bản nương t.ử sẽ cho ngươi biết thế nào là bàn tay vàng cứu nhân độ thế, sẵn tiện đòi luôn món nợ vụ củ cải trắng và hai con gà mái hôm trước!"