Thiên Kim Thật Cầm Kịch Bản Hài

Chương 11



Nói xong, nàng hít một hơi thật sâu, sắc mặt tấu hài thường ngày hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự nghiêm túc, tập trung tuyệt đối của một thần y.

 

Ngón tay b.úp măng của nàng kẹp lấy năm cây kim bạc, vận dụng nội lực dân dã châm liên tiếp vào các đại huyệt Kinh môn, Khúc trì, Nội quan trên cánh tay trái của Tiêu Dực. 

 

Mỗi một cây kim đ.â.m xuống, một tia m.á.u đen xì lại theo thân kim rỉ ra ngoài, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc.

 

"Ưm..."

 

Tiêu Dực đau đớn hừ nhẹ một tiếng, các thớ cơ trên người gồng c.h.ặ.t lên như muốn nứt vỡ. Cảm giác châm cứu này giống như có hàng vạn con kiến đang điên cuồng c.ắ.n xé, gặm nhấm từng đoạn xương tủy của hắn.

 

"Ráng nhịn đi vương gia, đau đớn lúc này là do kịch độc đang bị trục xuất ra ngoài." 

 

Minh Châu vừa châm kim vừa không quên dùng lời nói để "tra tấn" tinh thần hắn: "Ai bảo hôm trước ngươi tặng ta một rương toàn củ cải với gà mái chi đồ vô tri? Đáng đời chưa, hôm nay ta găm cho ngươi thành một con nhím xù lông luôn này!"

 

Tiêu Dực dù đang đau đến ch ết đi sống lại, nhưng nghe giọng điệu lải nhải đầy oán hận của nàng, khóe miệng vô thức co giật một cái. 

 

Hắn nhìn xuống người mình, quả nhiên từ đầu, cổ cho đến tay trái đã bị nàng cắm mười mấy cây kim bạc dài dằng dặc, trông không khác gì một con nhím đích thực.

 

Trải qua một canh giờ giằng co nghẹt thở, ngọn lửa kịch độc trong người Tiêu Dực cuối cùng cũng dần dần lùi bước. 

 

Những đường gân m.á.u mà u đen trên n.g.ự.c hắn lặn xuống, sắc mặt từ tái mét chuyển sang có chút hồng nhuận, hơi thở cũng trở nên bình ổn trở lại.

 

Minh Châu thở phào một tiếng, mồ hôi hột lăn dài trên trán. Nàng thoăn thoắt thu hồi lại toàn bộ kim bạc, mệt mỏi ngồi bệt xuống sàn gỗ bên cạnh sập, không còn chút hình tượng tiểu thư khuê các nào.

 

Tiêu Dực chậm rãi vận khí một vòng, kinh ngạc phát hiện ra luồng khí lạnh âm ỉ ba năm qua ở tay trái lần đầu tiên biến mất hoàn toàn, kinh mạch thông suốt chưa từng có.

 

Hắn rủ mắt nhìn cô nương đang ngồi bệt dưới đất, quần áo xộc xệch, gương mặt lấm lem mồ hôi nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời như sao đêm. 

 

Trong lòng vị Nhiếp chính vương mặt lạnh bỗng dâng lên một dòng nước ấm áp, vi diệu khó tả.

 

Hắn chống tay ngồi dậy, giọng nói đã khôi phục lại sự trầm thấp, từ tính nhưng bớt đi vài phần lãnh đạm: "Tống Minh Châu, y thuật của ngươi... quả thực không tồi. Bản vương nợ ngươi một mạng."

 

Minh Châu nghếch đầu lên, bĩu môi: "Biết nợ mạng là tốt rồi nha vương gia. Thế lần sau trả ơn bằng cái gì thiết thực hơn đi, đừng tặng củ cải nữa, ta ăn đến mức sắp biến thành củ cải trắng luôn rồi đây này!"

 

Tiêu Dực nghe vậy, trong mắt bỗng xẹt qua một tia cười nhạt hiếm hoi. Hắn vẫy tay gọi nha dịch vào, trầm giọng ra lệnh: "Mang cái rương trong mật thất ra đây."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Một lát sau, nha dịch khênh vào một chiếc rương sắt nhỏ nhưng nặng trịch. 

 

Tiêu Dực tự tay mở nắp rương, bên trong... lấp lánh hào quang của một núi vàng ròng vàng óng ánh, kèm theo mấy chục tờ ngân phiếu mệnh giá lớn và ba tấm khế ước nhà đất ở vị trí đắc địa nhất Kinh thành!

 

Mắt Minh Châu lập tức biến thành hình hai chữ "Tiền". 

 

Nàng lao thẳng tới ôm lấy cái rương, cười toe toét đến mức không thấy mặt trời đâu:

 

"Oa! Vương gia! Người đúng là vị đại gia sáng suốt, đẹp trai, anh tuấn, bá đạo nhất triều đại này! Sau này mỗi tháng đến kỳ độc phát, cứ việc gọi ta, ta nguyện ý găm kim cho người suốt đời luôn!"

 

Tiêu Dực: "..." 

 

Găm kim suốt đời? Cái lời thề thốt này của nàng nghe sao mà... đau đớn quá vậy?

 

Hắn lắc đầu bất lực, nhìn nàng ôm rương vàng cười hì hì, trong lòng thầm nghĩ: Tống Minh Châu, ngươi chính là cái vựa muối mặn chát nhất mà bản vương từng gặp trong đời. Nhưng không hiểu sao... bổn vương lại bắt đầu thích cái vị mặn này mất rồi.

 

Kể từ đêm trăng rằm lịch sử ấy, mối quan hệ giữa Nhị tiểu thư phủ Định Quốc công và Nhiếp chính vương gia đã có một bước nhảy vọt mang tính... kinh tế chiến lược.

 

Mỗi lần Tiêu Dực sai người đem long diên hương sang tặng, Minh Châu liền đáp lễ bằng một hũ dưa cải muối chua do chính tay nàng công thức hóa. 

 

Người trong Kinh thành nhìn vào chỉ thấy Nhiếp chính vương phủ liên tục vận chuyển những chiếc rương bí mật vào phủ Quốc công, ai nấy đều run rẩy đoán rằng hai thế lực lớn nhất triều đình đang chuẩn bị mưu phản lật đổ ngai vàng. 

 

Họ đâu biết rằng, bên trong rương thực chất là vàng thật bạc thật đổi lấy... mạng sống và t.h.u.ố.c giảm đau của vương gia.

 

Tuy nhiên, Tề Vương sau hai lần ám sát bất thành thì đã bắt đầu đứng ngồi không yên.

 

Hôm nay, tại thư phòng mật thất phủ Quốc công, bốn người gồm Tống Quốc công, Tống Cảnh Hành, Tống Tri Vi và Tống Minh Châu lại tụ họp đông đủ. 

 

Tống Tri Vi lấy ra một bản đồ phân bố sản nghiệp Kinh thành, sắc mặt nghiêm nghị:

 

“Tề Vương đang điên cuồng thu gom binh lương. Phía Giang Nam của ta vừa báo về, các bến tàu và tuyến đường vận chuyển muối lậu của hắn đang hoạt động hết công suất. Hắn muốn tích lũy đủ tài lực để mua chuộc cấm quân trong vòng hai tháng tới.”

 

Tống Quốc công đập bàn: “Không thể để hắn danh chính ngôn thuận tích lũy tài sản như vậy được! Nhưng ngành muối và d.ư.ợ.c liệu ở Kinh thành này từ lâu đã bị các thương hội tay sai của Tề Vương độc quyền, chúng ta muốn chen chân vào đ.á.n.h sập kinh tế của hắn là điều vô cùng khó khăn.”

Giữa lúc cả nhà đang sầu não, Minh Châu đang gặm hạt dưa bỗng “bộp” một cái đập tay xuống bàn, đôi mắt tròn xoe sáng rực lên:

 

“Tỷ tỷ, phụ thân, chuyện này dễ mà! Hắn độc quyền vì hắn chưa gặp phải vựa muối chính hiệu là con thôi! Chúng ta không thèm tranh giành thị phần cũ của hắn, chúng ta sẽ tự lập ra một thương hội hoàn toàn mới, chơi theo luật của dân dã!”