Thiên Kim Thật Cầm Kịch Bản Hài

Chương 13



Tống Minh Châu hôm nay mặc một bộ tiễn y màu đỏ rực, tóc buộc cao gọn gàng, trông vô cùng hiên ngang dũng mãnh. 

 

Thế nhưng, nếu nhìn kỹ vào chiếc giỏ t.h.u.ố.c bên hông nàng, người ta sẽ thấy bên trong không có một cọng thảo d.ư.ợ.c nào, mà là ba túi bọc bằng da thú chống nước, bên trong căng phồng một thứ bột màu đỏ cam vô cùng khả nghi.

 

Tống Tri Vi và Tống Cảnh Hành đi hai bên nách nàng, tay đều đã đặt sẵn trên chuôi kiếm. Đại ca ghé sát tai nàng lầm bầm: “Muội muội, tí nữa có động tĩnh gì là phải chui ngay xuống gầm bàn nghe chưa? Đừng có đứng đó mà tấu hài.”

 

Minh Châu hừ một tiếng: “Đại ca yên tâm, muội tự có diệu kế.”

 

Ánh mắt nàng lướt qua phía lễ đài chính, nơi Tiêu Dực đang ngồi ở vị trí cao nhất bên cạnh Hoàng đế. Hôm nay hắn mặc một bộ chiến bào màu đen khảm viền vàng, thần thái lẫm liệt, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng thỉnh thoảng lại quét qua phía nàng, như ngầm nhắc nhở lời dặn “không rời nửa bước” hôm trước.

 

Cách đó không xa, Tề Vương đang bưng chén rượu, nụ cười trên môi gã thâm hiểm độc ác vô cùng. Gã khẽ gật đầu với tên thống lĩnh hộ vệ phía sau.

 

Vút! Vút! Vút!

 

Đột nhiên, hàng loạt ngọn đuốc xung quanh tế đàn đồng loạt bị dập tắt bởi một luồng cuồng phong dị thường! Bóng tối lập tức bao trùm lấy toàn trường.

 

“Có sát thủ ——! Bảo vệ bệ hạ ——!”

 

Tiếng hét thất thanh của thái giám mở màn cho một trận hỗn loạn kinh hoàng. Từ trong các bụi rậm, hàng trăm t.ử sĩ mặc hắc y, trên tay lăm lăm thanh đao bén ngót lao ra như một đàn ong vỡ tổ. 

 

Mục tiêu của bọn chúng cực kỳ rõ ràng, chia làm hai hướng: một hướng lao về phía Nhiếp chính vương hòng kìm chân, hướng còn lại đi ên cuồng áp sát vây g iết Tống Minh Châu!

 

“Bảo vệ nhị muội!” Tống Cảnh Hành gầm lên, tuốt kiếm đón đỡ ba tên t.ử sĩ đang lao tới. Tống Tri Vi cũng vung đoản kiếm, chiêu thức sắc bén lạnh lùng, một kiếm một tên sát thủ, chắn trước mặt Minh Châu.

 

Thế nhưng, số lượng t.ử sĩ của Tề Vương quá đông, bọn chúng dùng chiến thuật biển người để tách Tri Vi và Cảnh Hành ra xa. 

 

Chỉ trong chớp mắt, ba tên t.ử sĩ tinh nhuệ nhất đã vượt qua vòng vây, thanh đao sáng loáng mang theo kịch độc c.h.é.m thẳng về phía đỉnh đầu Minh Châu!

 

Vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Minh Châu không hề hoảng loạn. Nàng cười gian xảo một tiếng: “Tới đây ăn muối tiêu chanh nè các con trai!”

 

Nàng thoăn thoắt thò tay vào giỏ, lôi ra hai bao da thú, dùng nội lực dân dã x.é to.ạc miệng bao, rồi vận dụng một chiêu “Thiên nữ tán hoa” dốc toàn lực rải mạnh về phía trước!

 

Xoạt ——!

 

Một cơn mưa bột màu đỏ cam, mịn màng nhưng nồng nặc mùi cay nồng kinh thiên động địa quét thẳng vào mặt ba tên t.ử sĩ. 

 

Đây chính là v.ũ k.h.í bí mật của Vựa Muối Thương Hội: Muối ớt phiên bản siêu cay cấp độ t.ử thần do chính tay Minh Châu nghiên cứu!

 

“A ——! Mắt của ta ——!”

 

“Sặc... khụ khụ... cái thứ quỷ gì thế này... khụ... cay quá ——!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ba tên t.ử sĩ tinh nhuệ chưa kịp chạm vào một sợi tóc của Minh Châu đã đồng loạt vứt đao, quỳ sụp xuống đất, hai tay điên cuồng cào cấu mắt mũi. 

 

Muối lọt vào mắt, bột ớt xộc thẳng vào mũi vào cuống họng, khiến bọn chúng đau đớn, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, hoàn toàn mất đi sức chiến đấu.

 

Minh Châu đắc ý vỗ tay cái bộp: “Ha ha ha! Muối ớt của bản nương t.ử mà các ngươi cũng dám đỡ bằng mặt sao? Cho các ngươi mù mắt luôn!”

 

Nàng chưa kịp cười xong thì từ phía sau bụi rậm, một tên thủ lĩnh t.ử sĩ có võ công thâm hậu hơn hẳn lao ra. 

 

Tên này rút kinh nghiệm, dùng vạt áo che kín mặt, một kiếm mang theo kiếm khí xé gió bạt mạng đ.â.m thẳng vào tim Minh Châu!

 

Kiếm thế quá nhanh, Minh Châu không kịp lấy thêm muối ớt, trơ mắt nhìn mũi kiếm lạnh ngắt tiến sát n.g.ự.c mình.

 

Keng ——!

 

Một thanh kiếm huyền thiết từ trên trời rơi xuống, đ.á.n.h bật thanh kiếm của tên thủ lĩnh ra ngoài, lực đạo mạnh đến mức thanh kiếm của gã gãy làm đôi!

 

Một vòng tay vững chãi, ấm áp như thái sơn đột ngột ôm lấy eo Minh Châu, kéo mạnh nàng lùi lại phía sau. Mùi long diên hương quen thuộc xộc vào mũi nàng.

 

Tiêu Dực đã đến!

 

Hắn một tay ôm c.h.ặ.t lấy Minh Châu, tay kia cầm kiếm vung lên một đường vi diệu. Một vệt má u b.ắ.n ra, tên thủ lĩnh t.ử sĩ thậm chí chưa kịp nhìn rõ mặt người tới đã ôm cổ ngã gục xuống đất.

 

Tiêu Dực cúi đầu nhìn cô nương trong lòng mình, giọng nói trầm thấp mang theo sự tức giận nhưng đầy lo lắng: “Bổn vương đã bảo ngươi đừng rời xa bổn vương nửa bước cơ mà? Nếu bổn vương đến chậm một bước, ngươi có biết hậu quả thế nào không?”

 

Minh Châu chớp chớp mắt, nhìn gương mặt anh tuấn đang kề sát của hắn, tim bỗng đập liên hồi. 

 

Nhưng nàng vẫn cố gượng cười, chỉ vào đống sát thủ đang khóc lóc dưới đất: “Vương gia thấy chưa, ta tự bảo vệ mình bằng muối ớt tốt lắm nha.”

 

Tiêu Dực nhìn đống t.ử sĩ đang quằn quại vì cay, khóe miệng khẽ giật giật. 

 

Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt chim ưng khóa c.h.ặ.t về phía Tề Vương đang định lén lút bỏ trốn, gầm lên một tiếng vang dội cả tế đàn:

 

“Cấm quân nghe lệnh! Tề Vương mưu phản, nuôi dưỡng t.ử sĩ ám sát hoàng tộc và công thần, chứng cứ rành rành! Lập tức bắt giữ Tề Vương, kẻ nào chống cự gi ết không tha ——!”

Trận chiến đêm nay, Tề Vương vỡ trận hoàn toàn. Gã không ngờ âm mưu của mình lại bị bẻ gãy một cách vi diệu bởi một bao muối ớt của một tiểu thư được đón về từ thôn dã.

 

Giữa đống đổ nát của tế đàn, Tiêu Dực vẫn nắm c.h.ặ.t lấy tay Minh Châu không buông. 

 

Hắn cúi xuống, ghé sát vào tai nàng thì thầm, giọng điệu bá đạo đầy chiếm hữu: “Tống Minh Châu, trận chiến này chúng ta thắng rồi. Nhưng món nợ ngươi dùng muối ớt làm lóa mắt bổn vương... nửa đời sau, ngươi phải dùng chính bản thân mình để đền bù cho bổn vương đấy.”

 

Minh Châu đỏ mặt, lầm bầm: “Hừ... muốn ta đền bù? Thế vương gia phải chuẩn bị sẵn một núi vàng với đùi gà đi nhé!”