Thiên Kim Thật Cầm Kịch Bản Hài

Chương 14



Sau đêm đại chiến kinh hoàng tại Tế đàn, phủ Tề Vương chính thức sụp đổ chỉ trong một đêm.

 

Chứng cứ từ dòng tiền đen của tuyến đường buôn lậu muối bị Tống Tri Vi triệt hạ, cộng với thứ kịch độc mà Tống Minh Châu tìm ra và lời khai từ đám t.ử sĩ bị muối ớt làm cho mù mắt, đã biến thành bản án t.ử hình không thể chối cãi dâng lên Hoàng đế. 

 

Tề Vương bị phế truất, tống vào đại lao chờ ngày xét xử, toàn bộ sản nghiệp vương phủ bị tịch thu sung công quỹ.

 

Mối thù má u năm xưa của phủ Quốc công và nỗi oan khuất của cha mẹ nuôi Minh Châu cuối cùng đã được gột rửa sạch sẽ.

 

Kinh thành một lần nữa khôi phục lại vẻ thanh bình, nhưng tại phủ Định Quốc công, không khí lại náo nhiệt theo một cách hoàn toàn khác.

 

Hôm nay là một ngày nắng đẹp, Minh Châu đang ngồi trong sân viện, lười biếng dùng thìa múc dưa hấu ướp lạnh ăn giải nhiệt, vừa tận hưởng cuộc sống của một đại phú bà chính hiệu. 

 

Vựa Muối Thương Hội của nàng và tỷ tỷ giờ đã độc quyền toàn bộ ngành muối và thảo d.ư.ợ.c bình dân, tiền vàng chảy vào túi nhiều đến mức đếm gãy cả ngón tay.

 

Đột nhiên, từ ngoài đại môn truyền vào tiếng kèn trống vang trời, tiếng pháo nổ rộn ràng kèm theo tiếng hò reo huyên náo của bách tính làm chấn động cả con phố Đông.

 

Tống Cảnh Hành hớt hải chạy vào, vừa chạy vừa thở không ra hơi:

 

"Nhị muội! Nhị muội ơi! Mau... mau ra đại sảnh! Nhiếp chính vương gia dắt theo cấm quân, khênh sính lễ đến hỏi cưới muội kìa! Ôi mẹ ơi, cái hàng sính lễ dài từ phủ hắn kéo qua phủ ta nghẽn luôn cả ngã tư rồi!"

 

Phụt!

 

Minh Châu giật mình phun luôn cả ngụm nước dưa hấu ra ngoài, khụ khụ liên hồi: "Cái gì? Tới hỏi cưới? Hắn không thèm thương lượng trước với muội một câu nào luôn hả?"

 

Nàng vội vàng đứng dậy, xách váy chạy bay biến ra sảnh chính.

 

Tại đại sảnh, Tống Quốc công phu phụ và Tống Tri Vi đã ngồi sẵn ở ghế chủ vị. Ở giữa phòng, Tiêu Dực đang đứng thẳng tắp trong bộ triều phục thêu mảng xà bằng chỉ vàng vô cùng long trọng, khí chất vương giả, anh tuấn ngút trời. 

 

Thấy Minh Châu chạy ra với gương mặt còn dính chút nước dưa hấu, đôi mắt chim ưng của hắn khẽ cong lên, tràn ngập ý cười nhu hòa.

 

"Vương gia, người thế này là có ý gì?" Minh Châu chống nạnh, hắng giọng hỏi.

 

Tiêu Dực không vội trả lời nàng, hắn quay sang cúi người hành lễ với Tống Quốc công, dõng dạc nói: "Tống Quốc công, hôm nay bản vương mang sính lễ đến, chính thức cầu cưới Đích nữ phủ Quốc công Tống Minh Châu làm Nhiếp chính vương phi duy nhất của vương phủ. Bản vương thề trước vong linh tổ tiên, đời này kiếp này chỉ cưới một mình nàng, bảo vệ nàng chu toàn, dung túng cho mọi sở thích của nàng."

 

Tống Quốc công vuốt râu cười ha hả, gật đầu lia lịa: "Tốt! Tốt lắm! Vương gia có lòng như vậy, lão phu đương nhiên không phản đối. Nhưng phải xem ý của Minh Châu thế nào đã."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Minh Châu chớp chớp mắt, bước đến bên cạnh một chiếc rương sính lễ đang mở sẵn, liếc nhìn vào trong rồi bĩu môi: "Vương gia, đừng tưởng mang mấy cái rương vàng ngọc này là lừa được ta về dinh nha. Ta bây giờ là bà chủ của Vựa Muối Thương Hội rồi, không thiếu tiền đâu!"

 

Tiêu Dực cười nhạt, tiến lại gần nàng, ngoắc tay một cái.

 

Ngay lập tức, mười tên hộ vệ lực lưỡng khệ nệ khênh vào năm chiếc rương sắt lớn đặt ngay ngắn trước mặt Minh Châu. Tiêu Dực tự tay mở từng chiếc rương một:

 

Chiếc rương thứ nhất: Đầy ắp những tờ ngân phiếu của các thông bảo lớn nhất giang sơn, kèm theo một xấp dày cộp khế ước của một trăm cửa tiệm đắc địa nhất Nam Bắc.

 

Chiếc rương thứ hai: Toàn bộ là những thỏi vàng ròng được đúc thành hình... những chiếc bánh màn thầu nhỏ xinh, lấp lánh ánh kim quang.

 

Chiếc rương thứ ba: Đầy ắp các loại thảo d.ư.ợ.c quý hiếm nhất thế gian, từ nhân sâm ngàn năm đến tuyết liên đỉnh núi, đủ để nàng chế t.h.u.ố.c chơi cả đời.

 

Chiếc rương thứ tư và thứ năm: Vừa mở ra, tiếng “Cục ta cục tác!” đã vang lên lảnh lót. Bên trong là hai mươi con gà mái tơ béo múp míp, lông mượt như nhung, chân to chắc khỏe, được tuyển chọn kỹ lưỡng từ trang trại hoàng gia.

 

Bách tính đứng xem ngoài cửa phủ đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh. Người ta đi hỏi cưới tặng ngọc ngà châu báu, còn Nhiếp chính vương đi hỏi cưới lại tặng vàng thỏi hình màn thầu và gà mái tơ sống! Đúng là phong cách hỏi cưới vô tri có một không hai trong lịch sử!

 

Thế nhưng, Minh Châu nhìn thấy đống sính lễ này thì mắt lại một lần nữa biến thành hình hai chữ "Tiền". Đặc biệt là chi tiết những thỏi vàng hình bánh màn thầu và mấy con gà mái tơ, chứng tỏ hắn cực kỳ để tâm và ghi nhớ từng sở thích nhỏ nhặt nhất của nàng.

 

Tiêu Dực lấy ra một chiếc hộp ngọc nhỏ cuối cùng, bên trong là một lệnh bài bằng ngọc thạch đen có khắc chữ "Dực". 

 

Hắn đặt nó vào lòng bàn tay nàng, ghé sát tai nàng thì thầm bằng giọng nói trầm thấp, từ tính vô cùng quyến rũ:

 

"Đây là lệnh bài điều động toàn bộ ám vệ và tài sản ngầm của phủ Nhiếp chính vương. Từ nay về sau, bản vương giao toàn bộ gia sản cho nàng quản lý. Cả vương phủ này, và cả bản vương... đều là của nàng. Thế nào? Đủ thiết thực để nàng chịu gả cho bổn vương chưa?"

 

Gương mặt Minh Châu bỗng chốc đỏ bừng lên như gấc chín trước hơi thở nóng ấm của hắn. 

 

Nàng nhìn lệnh bài trong tay, lại nhìn đống gà mái đang cục tác vui vẻ, cuối cùng không nhịn được mà bật cười khúc khích. Nàng hất hàm, vênh mặt đắc ý nói:

 

"Được rồi! Nể tình vương gia thành tâm thành ý chuẩn bị sính lễ hợp gu ta như vậy, bản nương t.ử đồng ý gả cho người! Nhưng ta nói trước, sau khi về vương phủ, người phải ngoan ngoãn nghe lời quản gia của ta, nếu không ta sẽ cho người ăn muối ớt thay cơm đấy nhé!"

 

Tiêu Dực bật cười lớn, một tay ôm lấy eo nàng, kéo nàng vào lòng trước sự chứng kiến và chúc phúc của cả phủ Quốc công và bách tính Kinh thành: "Được, đều nghe theo Vương phi."

 

Tống Tri Vi đứng bên cạnh, nhìn muội muội tìm được bến đỗ hạnh phúc, trên gương mặt lạnh lùng cũng nở một nụ cười nhẹ nhàng, mãn nguyện. 

 

Tống Cảnh Hành thì vừa vỗ tay vừa thút thít: "Hức, nhị muội cuối cùng cũng lấy chồng rồi, vương phủ sau này chắc mặn chát lắm đây..."