Ta là vị thiên kim thật có số mệnh khổ nhất.
Năm tám tuổi bị bán vào vùng mỏ đen ở Nam Châu làm nô lệ. May mạng lớn nên chưa c.h.ế.t.
Về sau được quan phủ đưa vào Từ Thiện Đường.
Nào ngờ vừa tròn mười hai tuổi đã bị đuổi ra ngoài.
Hôm ấy có một phụ nhân đến Từ Thiện Đường nhận nuôi trẻ nhỏ.
Bà ta nhìn trúng ta, ngẩng cao đầu nói:
“Dung mạo ngươi không tệ. Theo ta về làm nha hoàn cho con trai ta. Đợi nó lớn lên, ngươi cũng có thể làm nha đầu thông phòng cho nó.”
Ta cười nhạt, châm chọc:
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Người biết thì biết bà là bà chủ phường đậu phụ, kẻ không biết còn tưởng bà là bàn tính thành tinh đấy.”
“Một đồng tiền cũng phải kẹp c.h.ặ.t trong người, đi mười dặm đường còn chẳng nỡ tiêu. Đúng là hạng keo kiệt bủn xỉn.”
“Còn nha hoàn thông phòng nữa chứ. Thật sự cho rằng mình là phu nhân của thế gia vọng tộc nào sao?”
Bà ta bị ta chọc cho tức đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ.
Ma ma quản sự nổi trận lôi đình, nhốt ta vào phòng giam, quát:
“Lý Đường! Ngươi tự nói xem, trong tháng này ngươi đã phá hỏng bao nhiêu chuyện tốt rồi?”
Ta liếc bà ta một cái:
“Ta có phá chuyện tốt của bà đâu.”
“Lúc bà và lão Trương hôn nhau, ta có la lên tiếng nào sao?”
Mặt ma ma lập tức đỏ bừng.
Bà ta tức giận đến mức thẳng tay đuổi ta ra khỏi Từ Thiện Đường.
Trước khi đuổi đi, bà ta ném cho ta một chiếc anh lạc đeo cổ, bảo ta mang theo nó rồi tự sinh tự diệt đi.
1
Chiếc vòng cổ ấy chính là tín vật mà quan phủ tìm thấy khi ta bị bắt cóc năm xưa.
Trên đó vốn được khảm bảo thạch hồng, nhưng đã bị người ta cạy sạch từ lâu.
Mặt trong vòng có khắc bát tự ngày sinh của ta cùng những dòng chữ Phạn cầu phúc.
Đó là một món đồ vô cùng quý giá.
Ai nhìn thấy cũng nói phụ mẫu ta hẳn vô cùng yêu thương ta, nên mới đặc biệt chế tác chiếc vòng như vậy.
Ma ma quản sự không dám chiếm làm của riêng.
Có lẽ là vì đêm nào ta cũng giả làm hồn ma mẫu thân bà ta hiện về hù dọa.
Khơi dậy chút hiếu tâm còn sót lại của lão cô nương ấy chăng.
Ta đeo bọc hành lý rách nát lên lưng, nhét chiếc vòng vào n.g.ự.c áo rồi bắt đầu cuộc sống phiêu bạt.
Mấy năm nay, để sinh tồn, ta học được đôi chút bản lĩnh của đủ hạng người trong tam giáo cửu lưu.
Lang bạt nhiều nơi, cuối cùng lưu lạc đến kinh thành.
Ai ngờ ngày đầu tiên vừa vào thành đã gặp phải chuyện lớn.
Ta giúp một vị quý nữ cướp lại túi thơm bị kẻ trộm lấy mất.
Thế nhưng nàng ta lại vu cho ta là đồng bọn của tên trộm, nhất quyết muốn giải ta đến quan phủ.
Ta phun thẳng một bãi nước bọt lên mặt nàng ta rồi tức giận mắng:
“Miệng ngươi đúng là chẳng biết giữ cửa, lời gì bẩn thỉu cũng nói ra được.”
“Nếu ta thật sự muốn trộm đồ, thì từ đầu đến chân ngươi đã bị ta vét sạch từ lâu rồi!”
Rất không may.
Vị tiểu thư vừa gặp mặt đã bị ta phun nước bọt ấy lại chính là thiên kim của phủ Kinh Triệu doãn, cũng là muội muội của ta.
Kẻ thù gặp mặt, đỏ mắt vì căm ghét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta chỉ thẳng vào nàng ta:
“Nếu nàng ta là thiên kim giả, vậy thì để nàng ta đi đi!”
Mẫu thân ôm c.h.ặ.t thiên kim giả trong lòng, khẽ nhíu mày:
“Nhà họ Lý gia nghiệp lớn lao, chẳng lẽ lại không nuôi nổi hai cô nương?”
“Dung Dung là do ta nuôi lớn, còn con là do ta sinh ra.”
“Ta đương nhiên sẽ đối xử công bằng, yêu thương cả hai đứa.”
Ta cười lạnh:
“Người giữ nàng ta lại, chính là thiên vị.”
Lý Dung lập tức sụt sùi khóc:
“Mẫu thân, năm đó người vốn vì thương xót con nên mới nhận nuôi con.”
“Giờ tỷ tỷ đã trở về, con cam tâm tình nguyện nhường lại vị trí cho tỷ ấy.”
Nàng ta vừa mở miệng, ta đã biết nàng ta định nói cái gì.
Thật sự muốn nhường vị trí cho ta?
Vậy sao còn ôm c.h.ặ.t mẫu thân không buông, bày ra bộ dạng yếu đuối đáng thương ấy làm gì?
Phụ thân nhíu mày:
“Con thất lạc nhiều năm, những năm ấy đều là Dung Dung ở bên phụng dưỡng phụ mẫu.”
“Hơn nữa nó sắp gả vào phủ Thừa Ân Hầu.”
“Lý Đường, làm người phải có lòng bao dung, biết nhường nhịn một chút.”
Đúng là d.a.o không cứa lên người mình thì chẳng biết đau.
Lúc Lý Dung coi ta là trộm, sai thị vệ đ.á.n.h ta, nàng ta kiêu ngạo biết bao, nào có chút dáng vẻ mềm yếu mong manh như bây giờ.
Nếu không phải ta có chút công phu, e rằng lúc ấy răng cũng đã bị đ.á.n.h rụng rồi.
Sau khi phụ mẫu biết chuyện, vậy mà chỉ hời hợt nói một câu là hiểu lầm.
Đến giờ vẫn không muốn đuổi nàng ta đi.
Ta hoàn toàn nguội lạnh cõi lòng, theo nha hoàn trở về viện của mình.
Trên đường đi, Lý Dung khinh miệt cười khẽ bên tai ta:
“Lý Đường, muốn tranh sủng với ta?”
“Ngươi không xứng.”
Ta lập tức duỗi chân ngáng nàng ta một cái.
Lý Dung ngã sấp xuống đất, mặt mũi cắm thẳng vào nền đất.
Nghe tiếng nàng ta gào khóc đến suy sụp phía sau, ta co giò bỏ chạy.
…
Trở về căn phòng xa hoa của mình.
Ta nhìn đống trang sức vàng bạc cùng ngân phiếu mà phụ mẫu chuẩn bị cho ta đặt trên bàn rồi đưa tay bịt miệng cười trộm.
Ha ha ha!
Tình yêu của phụ mẫu sao?
Tình cảm tỷ muội sao?
Lão nương chẳng thèm để tâm!
Tranh sủng sao?
Thứ đó có ích lợi gì chứ?
Cuộc sống của một thiên kim tiểu thư được hưởng vinh hoa phú quý, vàng thật bạc trắng mới chính là điều ta muốn!