Ta phát hiện cuộc sống của một thiên kim tiểu thư cũng chẳng sung sướng như tưởng tượng.
Ta ngồi trên giường, mắt vô hồn nhìn lên trần nhà, chỉ cảm thấy đời chẳng còn gì luyến tiếc.
Bích Tỉ đứng bên cạnh thúc giục:
“Nhị cô nương, mau lên đi. Nếu đến muộn lại bị phạt bây giờ.”
Học, học, học!
Suốt ngày chỉ biết học!
Ta không muốn học chút nào!
Hôm nay học đ.á.n.h đàn, ngày mai luyện chữ, ngày kia lại học đ.á.n.h cờ.
Đến cả năm lượng bạc tiền tiêu vặt mỗi tháng cũng không đủ để khiến ta giữ được nhiệt tình với cuộc sống như thế.
Ta buồn bực hỏi:
“Bích Tỉ, sao không thể dạy theo sở trường của từng người chứ?”
“Cho ta đến hiệu t.h.u.ố.c trong nhà học y thuật cũng được.”
“Hoặc tìm cho ta một nữ võ sư để ta luyện thêm võ nghệ.”
“Cùng lắm thì cho ta ít rượu ngon, để ta nghiên cứu cách ủ rượu cũng được mà.”
Bích Tỉ hoảng hốt nhìn ra ngoài cửa, hạ thấp giọng:
“Nhị cô nương!”
“Người ngàn vạn lần đừng nhắc tới mấy thứ thuộc tam giáo cửu lưu ấy nữa. Để phu nhân nghe thấy lại không vui.”
“Thân phận của người tôn quý như vậy, sau này gả vào nhà huân quý, mỗi ngày chỉ cần ngâm thơ vẽ tranh, đ.á.n.h đàn chơi cờ là được rồi.”
Không phải chứ?
Lấy chồng rồi vẫn phải đ.á.n.h đàn chơi cờ?
Trước mắt ta tối sầm hết lần này đến lần khác.
Bích Tỉ định giúp ta thay y phục, nhưng ta gạt tay nàng ấy ra, tự mình mặc lấy.
Nàng khẽ mỉm cười, tiến lên chỉnh lại đai lưng cho ta rồi dịu dàng nói:
“Nô tỳ biết nhị cô nương không thích những thứ đó.”
“Nhưng người là thiên kim của phủ Kinh Triệu doãn, dù thế nào cũng phải làm cho ra dáng một chút.”
Ta lẩm bẩm:
“Ta chẳng quan tâm người khác nghĩ gì về mình.”
Bích Tỉ lại cười:
“Nếu nhị cô nương thật sự không quan tâm, vậy mấy ngày nay vì sao lại khổ công luyện chữ như thế?”
Ta quay đầu nhìn về phía bàn học.
Chợt nhớ tới một tháng trước, mẫu thân từng khen ta:
“A Đường quả thật có chút thiên phú.”
“Nhìn chữ này xem, mới luyện hơn một tháng mà đã tiến bộ rất nhiều.”
“Chỉ cần chịu khó học hành, chăm chỉ luyện tập, sau này nhất định sẽ vượt cả ta.”
Bích Tỉ thấy ta không nói gì, liền nhẹ nhàng khuyên nhủ:
“Nhị cô nương vốn thông minh.”
“Chỉ cần người muốn làm thì nhất định sẽ làm tốt, có phải không?”
Mặt ta hơi nóng lên.
Ta lập tức bật dậy chạy ra ngoài.
“Ngươi chẳng phải bảo sắp muộn rồi sao? Còn không mau đi!”
Hôm nay mẫu thân muốn dẫn chúng ta đến dự tiệc ngắm hoa.
Đến nơi rồi, chắc chắn lại phải ngâm thơ đối đáp.
Tối qua ta đã thức khuya ôn luyện, học thuộc mấy bài thơ, chắc cũng đủ ứng phó.
Mẫu thân vừa thấy ta hùng hùng hổ hổ đi tới liền kéo lại:
“Đi chậm một chút!”
“Có tiểu thư khuê các nhà ai như con không?”
“Bước chân mạnh mẽ như Trương Phi, một bước như muốn vượt nửa tòa thành vậy.”
Nói rồi bà đưa tay chỉnh lại ngọc bội bên hông cho ta.
Lý Dung đến muộn hơn một chút.
Vừa nhìn thấy cảnh ấy, bước chân nàng ta khẽ khựng lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta vừa thấy chân mày nàng ta động đậy là biết trong bụng đang tính toán chuyện chẳng hay ho gì.
Ta tuyệt đối không nhường nàng ta.
Nàng ta dám giở trò, ta sẽ cho nàng ta biết nắm đ.ấ.m của cô nãi nãi đây cứng đến mức nào.
Lúc ra cửa.
Nàng ta đứng bên cạnh ta, thấp giọng nói:
“Lý Đường, đừng tưởng đọc sách được vài ngày, học quy củ được vài ngày thì đã hóa thành phượng hoàng.”
“Gà rừng mãi mãi chỉ là gà rừng.”
Ta nhướng mày nhìn nàng ta:
“Ta là người, không giống một số kẻ suốt ngày chỉ muốn làm súc sinh.”
“Nếu ngươi dám như lần trước, cắt đứt dây đàn của ta để ta mất mặt…”
“Thì ta cũng dám cho ngươi ăn phân thêm lần nữa!”
Năm ngày trước, trong buổi khảo hạch cầm nghệ.
Lý Dung cố ý cắt đứt dây đàn của ta, muốn khiến ta bẽ mặt trước mọi người.
Ta chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp lôi nàng ta đến nhà xí rồi đá một phát vào trong.
Lý Dung lập tức thét lên ch.ói tai.
Ta cười híp mắt nói:
“Cứ kêu lớn lên.”
“Để mọi người đều biết ngươi từng rơi xuống hố phân.”
“Xem sau này còn ai dám đến gần ngươi nữa.”
“Mang cái danh thiên kim hố phân cả đời, có phải rất thú vị không?”
Cuối cùng ta cũng tìm được điểm yếu của nàng ta rồi.
Đám quý nữ kinh thành này coi trọng nhất chính là thể diện và danh tiếng.
Rơi xuống nước rồi được nam nhân cứu lên thì phải lấy thân báo đáp.
Ra ngoài bị kinh nguyệt làm bẩn y phục thì cảm thấy mất mặt đến mức không dám gặp ai.
Bị người khác bắt nạt cũng không được đ.á.n.h trả.
Nếu đ.á.n.h trả, người ta sẽ nói không có lòng bao dung, không biết nhẫn nhịn.
Nhìn sắc mặt tối sầm của Lý Dung, ta bịt mũi rồi phẩy phẩy tay trước mặt nàng ta.
Ha ha.
Tức c.h.ế.t nàng ta mới tốt!
…
Đến tiệc ngắm hoa rồi, ta mới biết dọc đường đi Lý Dung đã ấp ủ trò xấu gì.
Các quý nữ tụ tập dưới đình.
Ai nấy đều viết một bài thơ về hoa.
Ta khổ luyện suốt nhiều ngày, cuối cùng cũng viết được một bài tàm tạm, không quá xuất sắc nhưng cũng chẳng có gì sai sót.
Thiên kim Tướng phủ, Phó Vân Ý, mỉm cười nói:
“Một tháng trước chữ của Nhị cô nương còn giống như gà bới, không ngờ giờ đã có chút phong cốt rồi.”
“Xem ra đã chăm chỉ khổ luyện rất lâu.”
“Theo ta thấy, vị trí thứ ba hôm nay nên thuộc về Nhị cô nương. Mọi người thấy sao?”
Các quý nữ đều cười khen ngợi ta.
Ta có chút ngượng ngùng, mỉm cười đáp lại.
Mẫu thân ngồi cách đó không xa cũng lộ vẻ tự hào.
Một vị phu nhân bên cạnh cười nói:
“Nhị cô nương nhà bà đúng là dung mạo xuất chúng, còn đẹp hơn bà năm đó vài phần.”
“Tuy những năm qua lưu lạc bên ngoài nên chậm trễ việc học hành.”
“Nhưng nhà chúng ta đâu cần nàng đi thi Trạng nguyên.”
“Chỉ cần chịu khó học tập, biết cầu tiến là đủ rồi.”
Mẫu thân khiêm tốn đáp:
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Ai bảo không phải chứ.”
“Nó cũng sắp mười tám rồi.”
“Đợi lo liệu xong hôn sự của Dung Dung, ta cũng phải tìm cho nó một mối hôn sự tốt mới được.”