“Lúc Thái t.ử bị vây khốn, ngươi ở đâu?”
“Chắc đang say mềm trên giường tiểu thiếp chứ gì.”
“Túc Vương liều mạng c.h.é.m g.i.ế.c thì ngươi lại ở đâu?”
“Ha ha.”
“Chắc đang bị đứa con nghiện c.ờ b.ạ.c của ngươi làm cho tức đến ngất đi rồi.”
Hai phe liên tục vạch khuyết điểm của nhau.
Trong lòng lại âm thầm bực bội.
Vì sao đúng vào lúc quan trọng nhất lại xảy ra đủ loại chuyện vụn vặt.
Người thì xe ngựa hỏng.
Người thì đau bụng.
Người thì uống rượu say khướt.
Phe Thái t.ử không phục:
“Thái t.ử mới là chính thống!”
“Túc Vương là nghịch thần.”
“Hắn g.i.ế.c Thái t.ử, lấy đâu ra tư cách kế thừa hoàng vị?”
“Theo ta thấy đợi Thái t.ử phi sinh hạ hoàng tôn.”
“Ngôi vị nên truyền cho hoàng tôn.”
Phe Túc Vương cười lạnh:
“Để một đứa trẻ còn bế ngửa ngồi lên hoàng vị?”
“Các ngươi định độc chiếm triều chính đấy à?”
Phe Thái t.ử lập tức mắng lại:
“Dù sao cũng không thể để một kẻ tính tình tàn bạo, mặt mang sẹo, điềm xấu đầy người kế vị được.”
Đúng lúc hai bên tranh cãi gay gắt.
Ý chỉ của Thái hậu truyền tới.
Phong Túc Vương làm Nhiếp Chính Vương.
Thái t.ử phi an tâm dưỡng thai.
Đợi Hoàng trưởng tôn đủ mười tuổi sẽ đích thân chấp chính.
Như vậy không ai còn lời nào để nói.
Đại cục đã định.
…
Phó Vân Ý cầm ý chỉ ngồi trong Đông Cung.
Lẩm bẩm: “A Đường.”
“Ta chưa từng nghĩ ngày này thật sự sẽ đến.”
Lý Đường tự tin đáp: “Ta đã nói từ lâu rồi.”
“Nghĩ mãi chỉ toàn là vấn đề.”
“Bắt tay làm mới là đáp án. Chúng ta sợ cái gì?”
“Có binh.”
“Có tiền.”
“Tần Hồng Anh lần này mang theo toàn là thân binh của mình.”
“Nàng ấy quyết tâm giúp ngươi.”
“Túc Vương có đ.á.n.h vào cũng vô ích.”
“Còn ta, những năm qua kiếm được đầy túi đầy kho.”
“Lại giúp Tần Hồng Anh mở rộng thêm mười vạn binh mã nuôi ở biên quan.”
“Có gì phải sợ?”
“Lùi một vạn bước mà nói, cho dù binh bại, chúng ta cùng ra hải ngoại chiếm núi làm vua, tiêu d.a.o tự tại là được.”
Túc Vương Tiêu Hựu.
Người đến tận cuối câu chuyện mới chính thức có tên.
Nghe những lời ấy xong bất đắc dĩ nói:
“Tuy ta chưa từng nghĩ tới chuyện cướp ngôi.”
“Ta chỉ muốn báo thù cho mẫu thân mà thôi.”
“Nhưng…”
“A Đường.”
“Nàng ngang nhiên nói những lời này trước mặt ta như vậy, có phải quá xem thường ta rồi không?”
Lý Đường vỗ vai hắn:
“Coi ngươi là người một nhà mới nói đấy.”
“Với lại ngươi làm Hoàng đế cái gì.”
“Từ nhỏ đã bị Hoàng hậu đầu độc đến ngốc rồi.”
“Đọc sách quá mười dòng là đau đầu muốn nứt óc.”
“Làm sao trị quốc?”
Tiêu Hựu lập tức phản bác:
“Ta không ngốc!”
“Hoàng tổ mẫu đã giải độc cho ta từ lâu rồi!”
“Ta chỉ không thích đọc sách thôi.”
“Đánh trận ta rất giỏi.”
Lý Đường qua loa đáp:
“Được được được.”
“Đại ngốc t.ử, ngươi không ngốc.”
…
Ta được phong làm Nhất đẳng Quốc công.
Tự do ra vào hoàng cung.
Trong chốc lát trở thành tân quý của kinh thành.
Khi Lý đại nhân đứng trước mặt ta, ông nhìn ta rất lâu mà không nói gì.
Người đứng cạnh lập tức cười làm lành:
“Đường Quốc công.”
“Hôm nay ta đi cùng Lý đại nhân tới là muốn nhờ ngài giúp một việc.”
Hiện giờ ta đã đổi họ cho mình.
Đường Đường.
Nghe thôi đã thấy ngọt ngào rồi.
Ta cúi đầu nhấp trà, Bích Tỉ nhìn sắc mặt ta rồi nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Dung đại nhân cứ nói.”
“Nếu Quốc công nhà ta giúp được, nhất định sẽ giúp.”
Dung đại nhân khẽ chạm vào Lý đại nhân.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Lý đại nhân cố nhịn rất lâu.
Cuối cùng mới mở miệng:
“A Đường.”
“Đi gặp mẫu thân con một lần đi.”
Nghe vậy.
Sắc mặt Dung đại nhân lập tức trắng bệch.
Ông hạ giọng mắng:
“Ông điên rồi à?”
“Ta nể tình giao hảo nhiều năm mới dẫn ông tới đây!”
Con người một khi đứng ở vị trí cao.
Tự nhiên sẽ có người tìm hiểu quá khứ của ngươi.
Để tránh đắc tội chuyện năm xưa ta bị oan uổng.
Bị tát giữa chốn đông người.
Bọn họ đều biết cả.
Cho nên không ai dám nhắc tới xuất thân của ta trước mặt ta.
Ta thản nhiên nói:
“Bích Tỉ.”
“Cầm lệnh bài của ta.”
“Mời Trương thái y của Thái y viện tới khám cho Lý phu nhân.”
Lý đại nhân còn muốn nói thêm nhưng đã bị Dung đại nhân vội vàng kéo đi.
Ta ngồi yên một lúc rồi đứng dậy nói:
“Đi thôi.”
“Tới thương hành xem có món đồ mới nào không.”
Trên đường đi ta thấy một nam nhân đang đ.á.n.h một phụ nhân, ta lập tức vung roi ngựa quất tới.
Mắng lớn: “Cái thứ ch.ó má gì vậy!”
“Cút ra xa một chút!”
Nam nhân kia nổi giận:
“Ngươi là ai mà dám xen vào chuyện của ta?”
Hắn ngẩng đầu nhìn rõ dung mạo ta.
Khẽ sững người:
“Ngươi là…”
Bích Tỉ đỡ người phụ nhân đang quỳ dưới đất dậy.
Nhẹ nhàng nói:
“Bây giờ khắp Cửu Châu đều có nữ t.ử thương xã.”
“Nếu ngươi muốn.”
“Có thể hòa ly rồi học lấy một nghề.”
“Không ai dám bắt nạt ngươi nữa.”
Nhưng người phụ nhân ấy chỉ cúi gằm đầu.
Khóc mà không nói lời nào.
Ta cũng không để trong lòng rồi rời đi.
Đến khi bước vào cửa, Bích Tỉ mới khẽ nói:
“Đương gia.”
“Người vừa rồi là người nhà Thừa Ân Hầu phủ.”
“Còn có…còn có Lý Dung cô nương.”
Ta thật sự không nhận ra.
Chuyện cũ từ bao năm trước rồi, ai còn để trong lòng nữa chứ.
Vừa bước vào cửa.
Ta đã thấy Tiêu Hựu đứng đó như một vị thần giữ cửa.
Ta vui mừng nói: “Ngươi về rồi!”
Tiêu Hựu nắm lấy tay ta.
“Chuyện ở biên quan đã giao hết cho Tần Hồng Anh.”
“Ta có thể cùng nàng ra biển rồi.”
Chúng ta nhìn nhau, không ai nói gì.
Cứ thế đi thẳng vào nội thất phía sau.
Ta ép hắn lên cánh cửa rồi hôn tới tấp, tay hắn cũng chẳng rảnh rỗi, nhanh ch.óng tự cởi y phục.
Lẩm bẩm:
“Lúc tới đây…”
“Ta đã tắm rửa sạch sẽ rồi.”
Ta c.ắ.n nhẹ vành tai hắn:
“Hai canh giờ nữa ta phải vào cung gặp Thái nữ và Vân Ý.”
“Ngươi nhanh lên một chút.”
Tiêu Hựu giữ c.h.ặ.t eo ta, khẽ hít sâu một hơi.
Giọng nói đầy kìm nén:
“Không nhanh được.”
“Nhớ nàng muốn c.h.ế.t.”
“Biết Quốc công đại nhân bận rộn.”
“Người cũng thương ta một chút chứ.”
“Để được gặp nàng sớm, ta đã ngày đêm rong ruổi không nghỉ.”
Ta vỗ nhẹ lên người hắn, c.ắ.n lên bả vai hắn.
Khàn giọng nói:
“Ngươi cũng là một con tuấn mã tốt.”
Bên ngoài vang lên tiếng chim hót.
Lại là một mùa xuân nữa.
Ta chợt nhớ tới chuyện Vân Ý đã nhờ sử quan viết sách về ta.
Nếu để ta mở đầu, ta sẽ nói câu đầu tiên là:
“Tất cả… đều bắt đầu từ năm ta tám tuổi, bị bắt cóc tới vùng mỏ đen ở Nam Châu.”
Hết.