Thiên Kim Thật Chỉ Muốn Làm Giàu

Chương 11



 

Trịnh Ninh là bằng hữu ta quen biết từ những năm lưu lạc.

 

Ba năm trước gặp lại ở kinh thành.

 

Hắn âm thầm giúp ta mua lại không ít t.ửu lâu và sòng bạc.

 

Là người tâm tư kín đáo, rất đáng dùng.

 

Trên đời này không ai chống nổi sự cám dỗ của lợi ích.

 

Nếu có thì chỉ là giá chưa đủ cao mà thôi.

 

Ta không tiếc bạc.

 

Để hắn lôi kéo vô số tiểu nhân vật không ai để ý.

 

Nếu thật sự phải g.i.ế.c Túc Vương, cướp ngôi vị hoàng đế.

 

Đám người tam giáo cửu lưu mà ta nuôi dưỡng cũng có đất dụng võ.

 

Ít nhất hiện giờ rượu mà các quý nhân uống đều được mua từ t.ửu trang của ta.

 

Trịnh Ninh muốn âm thầm khống chế một vài nhân vật quan trọng cũng không phải việc khó.

 

Ta còn nuôi một nhóm t.ử sĩ từ rất sớm.

 

Đến lúc phải dùng rồi.

 



 

Đỗ Nhược đưa cho ta một bộ y phục thái giám.

 

“Ta đã sắp xếp xong rồi.”

 

“Đưa ngươi vào cung.”

 

Sau khi vào cung, một tiểu thái giám lặng lẽ đi tới bên cạnh ta.

 

Khẽ nói:

 

“Đương gia.”

 

“Mời đi theo ta.”

 

Vừa dẫn đường tới điện Thừa Ân.

 

Hắn vừa cảm kích nói nhỏ:

 

“Đa tạ đương gia đã cứu mẫu thân ta.”

 

“Những năm qua nhờ người giúp đỡ.”

 

“Trong cung này, ta cũng coi như có chút thể diện.”

 

Ta cười:

 

“Vàng ở đâu cũng sẽ phát sáng.”

 

“Những ngày tháng tốt đẹp hôm nay là do chính ngươi giành được.”

 

Hắn nhìn ta rồi cười:

 

“Đương gia cứ gọi ta là Hỉ Quý.”

 

“Tiểu nhân phụ trách dâng trà ở điện Thừa Ân.”

 

Trên đường đi hắn kể cho ta không ít bí mật trong cung.

 

Cuối cùng ta cũng gặp được Phó Vân Ý.

 

Nàng tiều tụy đi nhiều, trên mặt lộ vẻ mệt mỏi.

 

Hai tay nhẹ nhàng che bụng.

 

Thái t.ử ngồi bên cạnh dỗ dành:

 

“Vân Ý.”

 

“Nàng đừng trách ta.”

 

“Mẫu hậu muốn dùng binh quyền của biểu cữu.”

 

“Đã hứa sau này sẽ để biểu muội ta làm Hoàng hậu.”

 

“Nàng yên tâm, đợi sau khi ta đăng cơ, nàng sẽ là Quý phi.”

 

“Ta sẽ không để ai bắt nạt nàng đâu.”

 

Nghe những lời ấy, ta khẽ nhíu mày.

 

Hận không thể đ.â.m c.h.ế.t tên Thái t.ử nhu nhược này ngay lập tức.

 

Phó Vân Ý nhìn thấy ta.

 

Nhẹ giọng nói:

 

“Thiếp biết tâm ý của điện hạ với thần thiếp.”

 

“Thần thiếp mệt rồi.”

 

“Muốn vào gian bên nghỉ một lát.”

 

Ta khom lưng theo nàng vào trong.

 

Vừa vào gian bên.

 

Nước mắt Phó Vân Ý lập tức rơi xuống.

 

Nàng cố kìm nén cảm xúc:

 

“A Đường.”

 

“Nguy hiểm quá.”

 

“Ngươi không nên tới.”

 

Ta đưa khăn tay cho nàng:

 

“Nếu ta không tới.”

 

“Làm sao biết ngươi đang ở trong tình cảnh khó khăn như vậy.”

 

Phó Vân Ý lắc đầu:

 

“Ngươi yên tâm.”

 

“Trong lòng ta có tính toán.”

 

Nàng hít sâu một hơi, bình tĩnh lại.

 

Rồi chậm rãi nói: “Nếu ta không làm được Hoàng hậu.”

 

“Vậy Hoàng hậu cũng đừng mong sống qua đêm nay.”

 

“Ba năm nay ta dốc hết tâm huyết.”

 

“Không phải để làm áo cưới cho người khác.”

 

Đúng lúc ấy, bên ngoài bỗng có ánh lửa bốc cao.

 

Tiếng binh khí va chạm vang lên khắp nơi.

 

Ta hé cửa nhìn ra, đ.á.n.h nhau rồi.

 

Một nữ tướng áo đỏ xông lên phía trước nhất.

 

Nhìn rất quen mắt.

 

Phó Vân Ý nói:

 

“Là Hồng Anh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Tần Hồng Anh.

 

Vị nữ tướng tâm phúc của Túc Vương?

 

Ta chợt nhớ tới nam nhân vẫn luôn đi cùng mình suốt dọc đường.

 

Trong lòng khẽ động.

 

Hắn chính là Túc Vương? Vậy rốt cuộc hắn muốn gì đây?

 

Ta vẫn luôn không hiểu.

 

Vì sao hắn lại cam tâm tình nguyện uống viên t.h.u.ố.c tuyệt tự mà ta đưa.

 

Ta đã nói rất rõ với hắn.

 

Đời này ta sẽ không thành thân cũng sẽ không sinh con.

 

Nếu muốn ở bên ta vậy thì phải uống t.h.u.ố.c tuyệt tự.

 

Thế nhưng hắn vẫn không chút do dự mà nuốt xuống.

 

Ta nhìn bụng Phó Vân Ý đã hơi nhô lên.

 

Trong lòng dần có quyết định.

 

“Vân Ý.”

 

“G.i.ế.c Thái t.ử.”

 

“Ủng hộ lập Túc Vương.”

 



 

Hoàng hậu sốt ruột như lửa đốt.

 

Hoàng thượng hôn mê bất tỉnh.

 

Hôm nay chính là thời cơ truyền ngôi.

 

Vì sao đám đại thần phò tá Thái t.ử vẫn chưa vào cung?

 

Còn nữa.

 

Biểu huynh của bà ta lại nói phần lớn binh sĩ uống rượu quá nhiều nên không thể vào thành.

 

Hoang đường.

 

Quả thực quá hoang đường.

 

Thái t.ử sợ tới mức mặt trắng bệch.

 

“Mẫu hậu! Tên sát tinh kia rõ ràng là tới báo thù.”

 

“Hắn vẫn luôn nhớ chuyện năm đó người ép mẫu thân hắn tự vẫn.”

 

Hoàng hậu cười lạnh:

 

“Mẫu thân hắn chiếm thứ vốn không thuộc về mình.”

 

“Đáng c.h.ế.t từ lâu rồi.”

 

Khi Hoàng thượng còn là một vị hoàng t.ử nhàn tản.

 

Chẳng ai nghĩ ông sẽ đăng cơ.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Ông cưới một thứ nữ của một vị quan ngũ phẩm.

 

Đóng cửa sống cuộc đời của riêng mình.

 

Ai ngờ các hoàng t.ử khác đấu đá tới mức cá c.h.ế.t lưới rách.

 

Cuối cùng chỉ còn mỗi ông là bình yên vô sự.

 

Sau khi đăng cơ.

 

Không bao lâu sau.

 

Gia tộc của Hoàng hậu đã đưa bà ta nhập cung.

 

Một Hoàng hậu xuất thân từ thứ nữ thì có bản lĩnh gì, kiến thức gì chứ?

 

C.h.ế.t thì cũng đã c.h.ế.t rồi.

 

Đúng lúc ấy, Thái t.ử phi bước vào.

 

Nàng dịu dàng nói:

 

“Mẫu hậu, điện hạ.”

 

“Hai người dùng chút điểm tâm đi. Đừng để mệt mà hỏng thân thể.”

 

Phó Vân Ý nhìn hai người họ.

 

Bình thản nhìn họ uống hết bát canh sâm.

 

Dù sao cũng chẳng ai nghi ngờ.

 

Vào thời điểm thế này.

 

Nàng, một Thái t.ử phi, lại đi hạ độc.

 

Hoàng hậu và Thái t.ử uống xong canh sâm, chẳng bao lâu đã ôm bụng đau đớn.

 

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên, Phó Vân Ý thản nhiên nói:

 

“Mẫu hậu.”

 

“Nhi thần hầu hạ người suốt ba năm.”

 

“Không ngờ cuối cùng ngay cả ngôi vị Hoàng hậu mà người cũng không muốn cho ta.”

 

Hoàng hậu cố nhịn đau, gằn giọng:

 

“Ngươi đúng là đồ ngốc!”

 

“Chẳng phải mẫu hậu đã bảo ngươi đừng nói chuyện này cho nàng ta biết sao?”

 

Hai người đồng thời phun m.á.u rồi ngã xuống đất.

 

Lý Đường kéo xác Thái t.ử ra ngoài điện.

 

Lớn tiếng quát:

 

“Túc Vương điện hạ!”

 

“Nô tài không phụ sự phó thác!”

 

“Đã g.i.ế.c c.h.ế.t Thái t.ử và Hoàng hậu!”

 

Người đàn ông cầm trường kiếm đứng dưới điện Thừa Ân nhìn sang Lý Đường.

 

Sau đó trợn mắt một cái.

 

Lý Đường: “…”

 

Trong hoàn cảnh căng thẳng như thế này.

 

Làm vậy thật sự thích hợp sao?

 



 

Năm Thiên Hy thứ ba mươi lăm.

 

Hoàng thượng băng hà.

 

Về chuyện ai sẽ kế thừa hoàng vị.

 

Phe Thái t.ử và phe Túc Vương tranh cãi không ngừng.