Thiên Kim Thật Chỉ Muốn Làm Giàu

Chương 6



 

Ta bất bình thay nàng:

 

“Ta biết trong lòng ngươi có chí lớn.”

 

“Muốn sau này làm Hoàng hậu, học theo Thái Bình Trưởng Công chúa ngày trước để làm vài chuyện có ý nghĩa.”

 

“Nhưng theo ta thấy…”

 

“Chi bằng làm Nữ đế luôn đi.”

 

Lời này khiến Phó Vân Ý bật cười.

 

“Nếu ta là công chúa, muốn làm Nữ đế còn có thể bàn được.”

 

“Nhưng Hoàng hậu thì làm sao làm Nữ đế?”

 

Ta nói rất nghiêm túc:

 

“Hoàng đế c.h.ế.t rồi.”

 

“Ngươi dẫn theo tiểu Hoàng đế buông rèm nhiếp chính.”

 

“Đợi thời cơ chín muồi thì phất tay hô một tiếng, tự mình đăng cơ.”

 

Phó Vân Ý nghe xong, khẽ nói:

 

“Nào có đơn giản như ngươi nói.”

 

“Huống hồ nếu thất bại…”

 

“Đó sẽ là chuyện liên lụy phụ thân và huynh trưởng, liên lụy cả gia tộc.”

 

Ta cười nhạt:

 

“Phụ thân và huynh trưởng của ngươi đưa ngươi đi làm Thái t.ử phi chẳng phải cũng vì tranh quyền đoạt lợi sao?”

 

“Họ có từng nghĩ ngươi có bằng lòng hay không đâu.”

 

“Vậy mà ngươi lại còn lo cho sống c.h.ế.t của họ.”

 

“Hơn nữa, ngươi giúp họ làm quan lớn.”

 

“Có thấy ai nghĩ tới chuyện để ngươi làm Tể tướng hay Đại tướng quân đâu?”

 

“Ngươi từ nhỏ đọc đủ thi thư.”

 

“Bài sách luận của ngươi còn được đại nho đương triều khen ngợi.”

 

“Ngay cả phụ thân ngươi cũng từng nói.”

 

“Nếu ngươi là nam t.ử, nhất định có tư chất Trạng nguyên.”

 

“Hoàng hậu chọn ngươi làm Thái t.ử phi.”

 

“Chẳng phải cũng vì muốn ngươi dìu đỡ vị Thái t.ử chẳng nên thân kia sao?”

 

Càng nói ta càng thấy chuyện này có triển vọng.

 

“Bạn thân khuê các của ngươi là Tần Trường Anh.”

 

“Nàng ấy là tướng quân dưới trướng Túc Vương, kế thừa năm vạn tinh binh của Tần gia.”

 

“Còn ta thì quyết tâm trở thành thương nhân giàu nhất thiên hạ.”

 

“Tiền có rồi.”

 

“Binh cũng có rồi.”

 

“Phụ thân ngươi là Tể tướng đương triều.”

 

“Mấy vị huynh trưởng của ngươi đều rất có tiền đồ.”

 

“Phó gia lại là thế gia trâm anh nhiều đời.”

 

“Sau này nếu ngươi thật sự quyết tâm làm Nữ đế, đem đầu cả nhà đặt lên lưỡi đao.”

 

“Chẳng lẽ họ lại không chịu giúp ngươi?”

 

“Người ta vẫn nói một người vinh thì cả họ cùng vinh, một người tổn thì cả họ cùng tổn.”

 

“Không thể nào mọi vinh quang đều thuộc về nam nhân.”

 

“Còn mọi tổn thất đều để nữ nhân gánh chịu được.”

 

Phó Vân Ý nghe xong, thần sắc dần trở nên nghiêm túc.

 

Nàng nắm tay ta, khẽ nói:

 

“A Đường.”

 

“Trước khi gặp ngươi, ta chưa từng nghĩ tới những chuyện này.”

 

Ta ngáp một cái:

 

“Bây giờ nghĩ cũng chưa muộn.”

 

“Ba tháng tới kinh thành.”

 

“Ta phát hiện quý nữ ở đây dường như chỉ có một con đường.”

 

“Đó là đến tuổi rồi gả chồng.”

 

“Nhưng thật ra cách sống của con người rất nhiều.”

 

“Chỉ xem bản thân muốn sống thế nào thôi.”

 

Phó Vân Ý bất đắc dĩ:

 

“Chúng ta từ nhỏ đã được nuôi dưỡng trong nhung lụa.”

 

“Phụ mẫu luôn dạy rằng hưởng vinh quang của gia tộc thì phải gánh vác tương lai của gia tộc.”

 

“Xuất giá chính là toàn bộ giá trị của chúng ta.”

 

Ngẫm lại cũng đúng.

 

Ăn của người ta thì mềm miệng.

 

Nhận của người ta thì khó nói cứng.

 

Lúc còn là cô nương, rời khỏi gia đình thì đến cơm ăn cũng chẳng có.

 

Sau khi xuất giá, nếu mất đi nhà chồng.

 

Lại giống như cánh bồ công anh phiêu bạt không nơi nương tựa.

 

Ta suy nghĩ một lát rồi nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Sau này ta sẽ lập một thương đoàn.”

 

“Cho những cô nương có chí hướng cùng góp vốn.”

 

“Như vậy, dù họ rời khỏi gia tộc cũng không sợ thiếu ăn thiếu mặc nữa.”

 

Phó Vân Ý nghiêm túc gật đầu:

 

“Ý tưởng này rất hay, có thể thử xem.”

 

“Ta biết họ đều có không ít tiền riêng.”

 

Ta mơ màng sắp ngủ.

 

Qua một lúc lâu.

 

Bỗng nghe thấy Phó Vân Ý vẫn còn tỉnh táo nói:

 

“A Đường.”

 

“Ta cảm thấy ngươi nói rất đúng.”

 

Ta nhắm mắt, vỗ nhẹ tay nàng:

 

“Được.”

 

“Muốn làm Nữ đế thì bắt đầu từ việc thu phục kế mẫu của ngươi.”

 

“Rồi xử lý luôn tên cha tệ bạc kia trước đã.”

 



 

Nửa tháng sau.

 

Kế mẫu của Phó Vân Ý vừa khóc vừa nói:

 

“Vân Ý!”

 

“Vân Ý!”

 

“Ta không dám giở thủ đoạn với con nữa.”

 

“Cũng không dám ngáng chân con nữa.”

 

“Xin con đấy, đừng để mẫu thân con tới đòi mạng ta nữa.”

 

“Cũng tha cho con trai ta đi.”

 

Tên phụ thân tệ bạc của nàng với hai quầng thâm đen sì dưới mắt cũng áy náy nói:

 

“Vân Ý, những năm qua là ta đã xem nhẹ con.”

 

“Sau này ta sẽ không mắt nhắm mắt mở nữa.”

 

“Nhất định sẽ luôn đứng về phía con, nghĩ cho con.”

 

Phó Vân Ý chẳng những lấy lại được quyền quản gia.

 

Lấy lại được của hồi môn của mẫu thân.

 

Mà còn có thể tiếp tục tới nữ học đọc sách.

 

Thậm chí phụ thân nàng còn cho phép nàng ra vào thư phòng, bàn luận chính sự.

 

Nàng ngơ ngác hỏi:

 

“Vậy là giải quyết xong rồi?”

 

“Không cần tranh đấu hãm hại.”

 

“Không cần giả vờ khóc lóc lấy lòng sao?”

 

Ta vỗ n.g.ự.c:

 

“Có ta ra tay, ngươi cứ yên tâm!”

 

“Danh hiệu Kịp Thời Vũ trong giang hồ của ta đâu phải tự nhiên mà có.”

 

“Thủ đoạn của tam giáo cửu lưu là thứ hữu dụng nhất.”

 

“Đêm nào ta cũng hạ mê hương cho phụ thân và kế mẫu ngươi.”

 

“Còn cho đệ đệ ngươi ăn nấm nữa.”

 

“Lại mua chuộc cả trụ trì chùa Vạn Phật.”

 

“Người sống làm chuyện trái lương tâm, sợ nhất chính là người c.h.ế.t tới đòi mạng.”

 

Những chuyện đấu đá trong nội trạch mà Phó Vân Ý từng kể đều là chính đạo.

 

Còn ta thì khác, ta đi đường tà đạo.

 

Tuy bị bắt được là xong đời, nhưng ta chân trần không sợ kẻ mang giày.

 

Chỉ cần hiệu quả nhanh, có tác dụng là được.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Mê hương kia là do chính ta điều chế.

 

Chờ lúc bọn họ mơ mơ màng màng sắp ngủ.

 

Ta lẻn vào phòng.

 

Thì thầm bên tai khiến họ sinh lòng sợ hãi.

 

Kế mẫu của Phó Vân Ý mỗi tháng đều tới chùa Vạn Phật dâng hương.

 

Lại để trụ trì thần thần bí bí nói thêm vài câu.

 

Bà ta không tin cũng phải tin.

 

Về tới nhà.

 

Thấy con trai mình ngây ngây dại dại đứng giữa sân gọi tiên nữ.

 

Đương nhiên sẽ tin mẫu thân của Phó Vân Ý đã vào Phật quốc, trở thành Bồ Tát.

 

Còn tên phụ thân tệ bạc kia, điều ông sợ nhất chính là con đường làm quan xảy ra vấn đề.

 

Đêm nào cũng ngủ không ngon.

 

Ban ngày đương nhiên tinh thần hoảng hốt.

 

Lâu ngày làm sai chút việc, bị Hoàng thượng quở trách cũng là chuyện bình thường.

 

Nhưng đêm nào cũng mơ thấy mẫu thân của Phó Vân Ý hóa thành Bồ Tát hiện về trách mắng.