Thiên Kim Thật Chỉ Muốn Làm Giàu

Chương 5



 

Lý đại nhân nghe xong vô cùng hài lòng.

 

Trước đây ông vẫn luôn cảm thấy Dung Dung quá yếu đuối.

 

Ông từng nghĩ, nếu con gái ruột trở về, nhất định sẽ giống ông.

 

Nhưng hiện giờ con đã trở về rồi.

 

Mọi thứ lại chẳng đẹp đẽ như ông tưởng tượng.

 

Lý phu nhân vuốt ve những dấu vết trên chiếc vòng, thất thần khóc nói:

 

“A Đường sinh non nửa tháng.”

 

“Gầy yếu như một con mèo con mới sinh.”

 

“Chúng ta đều sợ không nuôi nổi con bé.”

 

“Ngày đêm tới Vạn Phật tự cầu phúc, thắp đèn trường minh cho con bé.”

 

“Còn mời vị trụ trì tinh thông Phật pháp nhất khắc chữ lên chiếc vòng này.”

 

Hốc mắt Lý đại nhân cũng đỏ lên.

 

Ông nghẹn ngào nói:

 

“Sao ta có thể quên được.”

 

“Những viên bảo thạch trên chiếc vòng ấy còn do chính tay ta khảm từng viên một.”

 

“Để giành được số bảo thạch đó, ta còn đ.á.n.h nhau với Quốc Công gia một trận.”

 

A Đường được nuôi đến năm tám tuổi.

 

Thật sự là minh châu được họ nâng niu trong lòng bàn tay.

 

Mỗi một gốc cây ngọn cỏ trong viện của nàng đều do Lý phu nhân đích thân lựa chọn.

 

Bây giờ nàng có thể nhanh ch.óng cầm b.út viết chữ như vậy, cũng bởi năm xưa chính Lý phu nhân đã cầm tay dạy nàng từng nét đầu tiên.

 

Lý đại nhân ôm lấy phu nhân, hồi tưởng:

 

“A Đường từ nhỏ đã không ngồi yên được.”

 

“Ta mua cho con bé một con ngựa nhỏ màu táo đỏ.”

 

“Làm riêng cho nó một bộ cung tên nhỏ và một thanh bội đao nhỏ.”

 

“Khi ấy ta còn làm việc ở doanh trại Hiệu úy.”

 

“Ngày nào con bé cũng theo ta đi điểm danh.”

 

“Vừa đáng yêu lại lanh lợi.”

 

Nhắc tới những chuyện khi nữ nhi còn nhỏ.

 

Hai người có vô số điều muốn nói nhưng trước đây không dám nói.

 

Bởi nói ra cũng chỉ thêm đau lòng, không có ích gì.

 

Bây giờ người đã trở về mới dám nhắc lại.

 

Lý phu nhân lau nước mắt:

 

“Là ta hồ đồ thiên vị Dung Dung.”

 

“Oan uổng con gái mình.”

 

Nhắc tới Lý Dung.

 

Dù sao đó cũng là đứa con họ đã yêu thương nuôi nấng hơn mười năm.

 

Còn Lý Đường lưu lạc giang hồ nhiều năm.

 

Ngoài mặt tôn kính họ nhưng trong mắt lại luôn có khoảng cách.

 

Thế nên nhất thời họ không thể thân thiết được.

 

Nhưng đó vẫn là đứa con gái bà đã liều nửa cái mạng mới sinh ra.

 

Nhớ tới vẻ thất vọng và tự giễu của A Đường hôm nay ở tiệc ngắm hoa.

 

Tim Lý phu nhân đau như bị d.a.o cắt.

 

Lý đại nhân khuyên nhủ:

 

“Sau này đừng gò bó A Đường nữa.”

 

“Nó muốn sống thế nào thì cứ để nó sống như thế.”

 

Lý phu nhân gật đầu liên tục:

 

“Nó đang ở Tướng phủ, sáng mai ta sẽ đích thân đi đón nó về.”

 

Hai người cùng nhau trở về phòng.

 

Trên đường vẫn bàn bạc xem phải bù đắp cho Lý Đường thế nào.

 

Lý phu nhân đầy hy vọng nói:

 

“A Đường còn chôn một vò rượu để tặng ta.”

 

“Lại còn bắt chước chữ của ta.”

 

“Còn dò hỏi Bích Tỉ về những vụ án của phụ thân nó.”

 

“Trong lòng con bé thật ra vẫn luôn ngưỡng mộ chúng ta.”

 

“Sau này một nhà ba người chúng ta sẽ sống thật tốt.”

 

Lý đại nhân gật đầu:

 

“Nó sẽ tha thứ cho nàng.”

 



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ta nằm trên chiếc giường thơm ngát của Phó Vân Ý, thuận miệng đáp:

 

“Ta sẽ không tha thứ cho họ đâu.”

 

Phó Vân Ý lại khẽ thở dài:

 

“Làm con cái, nào có đạo lý giận dỗi cha mẹ mãi.”

 

“Lý Dung giở thủ đoạn hãm hại ngươi, ngươi càng nên nghĩ cách đuổi nàng ta ra khỏi Lý gia, lấy lại tất cả những gì vốn thuộc về mình mới phải.”

 

Ta từng nghĩ, vì vinh hoa phú quý, ta có thể cúi đầu làm ch.ó.

 

Nhưng thật sự có được rồi mới phát hiện.

 

Vinh hoa phú quý hình như cũng chẳng quan trọng đến thế.

 

So với thứ giàu sang phải dựa dẫm vào người khác mới có được.

 

Vẫn là tự mình kiếm được mới đáng tin hơn.

 

Ta lắc đầu:

 

“Không có họ, ta vẫn sống rất tốt.”

 

“Vân Ý, thiên hạ Cửu Châu rộng lớn lắm.”

 

“Ngươi khó mà tưởng tượng được.”

 

Phó Vân Ý nằm bên cạnh ta, tò mò hỏi:

 

“Người bên ngoài sống như thế nào?”

 

“Cũng giống các khuê tú ở kinh thành sao?”

 

Ta lập tức đáp:

 

“Đương nhiên là không rồi!”

 

“Nếu ngày nào cũng sống như các ngươi thì lấy đâu ra tiền mà ăn uống.”

 

“Tóm lại, ở bên ngoài chuyện nam nữ không câu nệ như ở kinh thành.”

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

“Cũng chẳng mấy ai coi trọng thanh danh đến thế.”

 

“Nữ nhân cũng phải kiếm sống như nam nhân.”

 

“Ví dụ như ở Thục Châu, nơi ta từng đi qua, trong núi sâu có một bộ tộc.”

 

“Một nữ nhân có thể có rất nhiều nam nhân.”

 

“Người sinh được con mới là thủ lĩnh của cả tộc.”

 

Phó Vân Ý nghe mà trợn mắt há miệng:

 

“Chẳng phải giống Nữ Nhi Quốc trong thoại bản hay sao?”

 

Hai người chúng ta nằm trên gối, thao thao bất tuyệt trò chuyện.

 

“Thật sự có loại nấm ăn vào sẽ nhìn thấy người tí hon nhảy múa à?”

 

“Đoan Ngọ bên đó ăn bánh ú thịt sao? Ta từng ăn thử rồi, không quen lắm.”

 

“Thật sự có chuyện hai thôn dân vì tranh nguồn nước mà đ.á.n.h nhau đến vỡ đầu chảy m.á.u sao?”

 

Ta kể cho nàng nghe những điều mắt thấy tai nghe suốt những năm qua.

 

Đôi mắt nàng sáng lấp lánh.

 

Lúc thì kinh ngạc, lúc lại trầm trồ.

 

Nói chuyện hơn một canh giờ.

 

Nàng vẫn chưa thấy đủ.

 

Phó Vân Ý đầy vẻ ngưỡng mộ:

 

“Cả đời này của ta, e rằng sẽ không bao giờ có cơ hội đi khắp Cửu Châu như ngươi.”

 

Chậc.

 

Người đẹp nói chuyện quả nhiên dễ nghe.

 

Rõ ràng ta là lưu lạc khắp nơi, qua miệng nàng lại thành du ngoạn Cửu Châu.

 

Ta chẳng để tâm:

 

“Ngươi mới mười tám tuổi thôi.”

 

“Đời người còn dài lắm.”

 

“Ai biết được sau này thế nào.”

 

Phó Vân Ý nắm tay ta, khẽ nói:

 

“Những quý nữ như chúng ta, cuộc đời từ năm ba tuổi đã có thể nhìn thấy đến năm ba mươi tuổi rồi.”

 

“Lúc nhỏ học cầm kỳ thư họa, lễ nghi quy củ.”

 

“Kiếm cho mình một thanh danh tốt rồi gả vào một nhà tốt.”

 

“Dùng hôn nhân để duy trì quan hệ giữa các gia tộc.”

 

“Sau khi xuất giá thì quản lý nội viện, sinh con dưỡng cái, phụng dưỡng phu quân.”

 

“Rồi lại dạy dỗ thêm một quý công t.ử và một quý nữ.”

 

Ta biết sang đầu xuân năm sau, nàng sẽ tham gia tuyển chọn Thái t.ử phi.

 

Về vị Thái t.ử kia, ta cũng từng nghe qua.

 

Nghe nói là một người bình thường chẳng có gì nổi bật.

 

Chỉ là đầu t.h.a.i tốt mà thôi.