Thiên Kim Thật Chỉ Muốn Làm Giàu

Chương 8



 

Bà bật khóc nức nở:

 

“Xin lỗi!”

 

“Xin lỗi!”

 

“A Đường, là phụ mẫu sai rồi.”

 

“Phụ thân con đã tới Nam Châu xem lại hồ sơ của nha môn.”

 

“Lúc ấy chúng ta mới biết sau khi bị bắt cóc, con đã chịu nhiều khổ sở đến vậy.”

 

“A Đường của ta.”

 

“A Đường à.”

 

“Phụ mẫu cầu xin con, hãy tha thứ cho phụ mẫu đi.”

 

Ta bình tĩnh nói:

 

“Khi Lý Dung làm nũng trước mặt các người, ta đang làm việc trong vùng mỏ đen.”

 

“Ngày ngày đãi cát.”

 

“Đôi tay bị ngâm đến nát ra rồi lại lành.”

 

“Lành rồi lại nát.”

 

“Lớn thêm một chút.”

 

“Lúc Lý Dung đau đầu chọn xem nên mặc bộ y phục nào.”

 

“Ta đang đấu rượu trong t.ửu lâu để kiếm tiền.”

 

“Uống đến say mềm.”

 

“Nửa đêm còn phải bò dậy ăn đồ thừa khách để lại.”

 

“Khi Lý Dung chê bộ trang sức mới không đủ tinh xảo.”

 

“Ta đang cầu nguyện giữa cơn bão trên biển.”

 

“Chỉ mong mình có thể sống sót.”

 

“Lý đại nhân, Lý phu nhân, lần đầu tiên nhìn thấy nàng ta, ta đã ghen tỵ đến méo mó cả khuôn mặt.”

 

“Cho nên ta mới bắt các người đưa nàng ta đi.”

 

“Bởi vì mỗi một phần tốt đẹp nàng ta có được đều khiến ta nhớ tới mỗi một phần đau khổ mà ta từng chịu đựng.”

 

Lý phu nhân vừa lắc đầu vừa khóc:

 

“Xin lỗi.”

 

“Ta không biết.”

 

“A Đường, chúng ta sẽ bù đắp cho con gấp trăm lần.”

 

Lý đại nhân lập tức nói:

 

“A Đường.”

 

“Mọi tài sản trong nhà đều là của con.”

 

Nhưng giữa ta và họ từ lâu đã chẳng còn gì để nói.

 

Ta xoay người bước vào Phó phủ.

 

Phó Vân Ý bình thản nói:

 

“Lý đại nhân, Lý phu nhân.”

 

“Hiện giờ A Đường có ta chăm sóc.”

 

“Y phục, trang sức, bạc tiền ta đều sẽ chuẩn bị cho nàng ấy.”

 

“Không cần hai vị phải bận tâm nữa.”

 

Lý phu nhân khẩn cầu:

 

“Phó cô nương, cô nương giúp ta khuyên A Đường đi.”

 

Phó Vân Ý khẽ nhíu mày:

 

“Lý phu nhân, ta có gì để khuyên đây?”

 

“Thiên hạ rộng lớn như vậy, A Đường vốn có thể đi bất cứ nơi nào.”

 

“Nhưng nàng ấy lại cố tình tới kinh thành.”

 

“Nội tâm nàng kiêu hãnh nhưng cũng có chút tự ti.”

 

“Người có biết không, hôm tới nhận thân, nàng ấy còn đặc biệt bỏ tiền mua một bộ y phục mới.”

 

“Nàng giấu đôi tay đầy vết chai ra sau lưng.”

 

“Giấu tất cả sự thấp thỏm và mong đợi trong lòng.”

 

“Đứng trước mặt người, người mẫu thân ruột thịt của mình.”

 

“Việc yêu cầu người đưa Lý Dung đi…đã là toàn bộ dũng khí của nàng ấy rồi.”

 

Nói tới đây, Phó Vân Ý cảm thấy trong lòng nghẹn lại.

 

Nàng dừng một chút rồi tiếp tục:

 

“Còn nữa, Lý phu nhân, bây giờ nàng ấy đã đổi sang tập viết theo chữ của ta rồi.”

 

Nói xong.

 

Nàng bước vào phủ.

 

Không muốn nói thêm gì nữa.

 



 

Lý đại nhân ôm lấy Lý phu nhân, nhẹ giọng an ủi:

 

“Đừng khóc nữa.”

 

“Ngày tháng còn dài.”

 

“Rồi sẽ có lúc khuyên được A Đường hồi tâm chuyển ý thôi.”

 

Nghe thấy câu ấy Phó Vân Ý thầm nghĩ.

 

Bọn họ không còn cơ hội nữa.

 

A Đường sắp vượt biển ra khơi, đi mở ra thiên hạ thuộc về chính mình.

 

Nghĩ tới dáng vẻ hăng hái, chăm chỉ và thông minh của nàng.

 

Phó Vân Ý khẽ thở dài.

 

Than ôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Sao A Đường lại không phải do nàng sinh ra chứ?

 

Đi qua khúc hành lang.

 

Nàng nhìn thấy A Đường đang nằm bò trên lan can cho cá ăn.

 

Phó Vân Ý bước tới.

 

Nhéo nhéo mặt nàng rồi nói:

 

“Đi thôi.”

 

“Về dùng bữa tối.”

 

“Ta đã bảo đầu bếp làm món giò heo kho mà ngươi thích nhất.”

 

“Còn nữa.”

 

“Trời bắt đầu lạnh rồi.”

 

“Đừng có tham mát mà tắm nước lạnh mãi, nếu để ta bắt gặp nữa.”

 

“Phạt ngươi một tháng không được ăn thịt.”

 

“Bài viết chữ hôm qua ngươi viết ta đã xem rồi.”

 

“Tiến bộ rất nhanh.”

 

“Trên phương diện thư pháp quả thật ngươi có chút thiên phú.”

 

Ta đắc ý đáp:

 

“Đâu chỉ thư pháp.”

 

“Phương diện nào ta cũng thiên phú hơn người.”

 

Phó Vân Ý bất đắc dĩ bật cười:

 

“Đúng đúng đúng.”

 

“A Đường nhà chúng ta là kỳ tài số một thiên hạ.”

 

“Ngươi đấy.”

 

“Dạo này thật sự quá cố gắng rồi.”

 

“Ban ngày phải theo võ sư học võ.”

 

“Còn phải đi theo các chưởng quỹ xem sổ sách, học cách làm ăn.”

 

“Buổi tối ta đã chuẩn bị sẵn nước t.h.u.ố.c cho ngươi ngâm cho thư giãn một chút.”

 

A Đường sắp đi xa.

 

Chuyện gì Phó Vân Ý cũng không yên tâm.

 

Nàng mời võ sư giỏi nhất dạy ta võ nghệ để bảo toàn tính mạng.

 

Lại cho ta tới các cửa hàng trong nhà nàng học hỏi chuyện kinh doanh.

 

Phó Vân Ý tính toán chu toàn mọi việc.

 

Tất cả đều vì giấc mơ của ta.

 

Ta ôm lấy nàng rồi hôn lên má nàng một cái.

 

Khẽ thở dài:

 

“Haiz.”

 

“Nếu ngươi là mẫu thân của ta thì tốt biết bao.”

 



 

Lập thu qua đi, mọi thứ đã chuẩn bị thỏa đáng.

 

Ta cũng đến lúc phải lên đường.

 

Đỗ Nhược tới tiễn ta.

 

Trong lúc uống rượu, nàng thuận miệng nhắc tới chuyện của nhà họ Lý.

 

Nàng khinh thường nói:

 

“Nghe nói Lý Dung không muốn gả ở Tịnh Châu nên lén chạy về.”

 

“Ở nhà đòi sống đòi c.h.ế.t.”

 

“Phát hiện phu thê nhà họ Lý không còn chiều theo nàng ta nữa, nàng ta lại quay sang tư thông với Triệu Vinh Sâm.”

 

“Lúc bị phát hiện, hai người đang nằm chung trên một chiếc giường lớn.”

 

“Lý Dung sợ quá nên ngất xỉu.”

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Đại phu bắt mạch mới biết đã m.a.n.g t.h.a.i được hai tháng.”

 

“Đáng tiếc phủ Thừa Ân Bá không muốn nhận.”

 

“Đã tuyên bố ra ngoài rằng nếu Lý Dung muốn vào nhà họ Triệu thì chỉ có thể làm thiếp.”

 

Phó Vân Ý vừa bóc hạt sen cho ta vừa thản nhiên nói:

 

“Lý đại nhân lúc đó đã đ.á.n.h gãy một chân của Triệu Vinh Sâm.”

 

“Chọc cho Thừa Ân Bá tức đến mức dâng tấu đàn hặc ông ấy.”

 

“Hiện giờ cả Lý đại nhân lẫn Thừa Ân Bá đều bị trách phạt, đóng cửa tự kiểm điểm.”

 

Đỗ Nhược hả hê:

 

“Ban đầu Hoàng thượng còn có ý giao cho Lý đại nhân quản lý Binh Mã Ty.”

 

“Bây giờ xem ra giữ được chức Kinh Triệu doãn đã là may lắm rồi.”

 

“Dân gian có câu, con cháu bất hòa là do trưởng bối thất đức.”

 

“Nếu năm đó Lý Dung không ỷ vào việc được phu thê nhà họ Lý thiên vị mà sinh ra bao nhiêu tâm tư lệch lạc.”

 

“Ngoan ngoãn gả sang nhà họ Triệu thì đâu đến nỗi gây ra nhiều chuyện như vậy.”

 

Ta thầm nghĩ.

 

Đứa bé trong bụng Lý Dung chưa chắc đã giữ được.

 

Ngày đó ở tiệc ngắm hoa, ta từng nhét cho Triệu Vinh Sâm một viên t.h.u.ố.c.

 

Hắn mất sạch thể diện ngay tại chỗ.

 

Ôm cột làm đủ trò xấu hổ.

 

Khi ấy căn cơ đã bị tổn hại rồi.

 

Mấy chuyện này, ta lười nhắc tới.