Ba người chúng ta uống rượu suốt cả buổi chiều.
Đến lúc chia tay.
Cuối cùng Phó Vân Ý vẫn khóc.
Đỗ Nhược cũng ngẩng đầu lên, lén dùng khăn lau khóe mắt.
Đỗ Nhược là người mở lời trước:
“Bên Nam Châu, phụ thân ta đã lo liệu xong xuôi rồi.”
“Chiếc thuyền dành cho ngươi chắc chắn là tốt nhất.”
Phó Vân Ý nghẹn ngào nói:
“A Đường.”
“Nhất định phải bình an trở về.”
Ta không nói gì.
Chỉ ôm c.h.ặ.t cả hai người họ vào lòng.
…
Ta thúc ngựa chuẩn bị lên đường.
Bỗng thấy phía sau có người cưỡi ngựa đuổi theo.
Quay đầu nhìn lại, là Bích Tỉ.
Nàng thở hổn hển nói:
“Tiểu thư!”
“Ta đi cùng người!”
“Những ngày qua ta đã khổ luyện cưỡi ngựa, rèn luyện thân thể.”
“Tuyệt đối sẽ không trở thành gánh nặng cho người.”
“Năm đó người cứu ta.”
“Mạng này của ta chính là của người.”
Ta bật cười:
“Mạng của ngươi là của chính ngươi.”
“Còn nữa, sau này đừng gọi ta là tiểu thư nữa.”
Bích Tỉ lập tức đổi lời:
“Vâng.”
“Vậy ta nên gọi người là gì?”
Ta suy nghĩ một chút.
Rồi cười lớn: “Gọi là đương gia!”
Từ nay về sau, ta phải tự mình làm chủ!
Tự mình kiếm lấy tiền đồ phú quý thuộc về mình!
Làm chủ cuộc đời của chính mình!
…
Ba năm sau.
Lại là một buổi tiệc thưởng xuân.
Các quý nữ ngồi cùng nhau chuyện trò.
“Chiếc vòng tay đá quý của muội thật ch.ói mắt.”
“Ta phải đặt trước ba tháng mới mua được từ Vân Đường thương hành đấy.”
“Mẫu thân ta cũng đặt rất nhiều gỗ mun từ Vân Đường thương hành, định đóng cho ta một bộ bàn trang điểm.”
“Loại hoa lộ hoa hồng mới ra của Vân Đường thương hành rất tốt.”
“Kinh thành hanh khô, dùng hoa lộ để tắm là thích hợp nhất.”
Không biết từ khi nào.
Mỗi lần tụ họp, các quý nữ đều hăng hái bàn luận đủ thứ hàng hóa mới lạ của Vân Đường thương hành.
Chỉ có Phó Vân Ý và Đỗ Nhược là đứng ngoài câu chuyện.
Hai người đang xem một bức thư.
Phó Vân Ý tính toán thời gian rồi nói:
“Nửa tháng nữa chắc sẽ tới kinh thành.”
Đỗ Nhược bực bội:
“Nàng ấy đúng là sợ thiên hạ không đủ loạn.”
“Năm ngoái đáng lẽ đã phải trở về rồi.”
“Ai ngờ lại nói mình thu phục được một đám hải tặc, rồi chạy đi đ.á.n.h Lưu Cầu.”
“Chẳng thèm nghĩ tới hai chúng ta ở kinh thành lo lắng đến mức nào.”
Phó Vân Ý bật cười:
“Miệng thì chê nàng ấy.”
“Nhưng lúc biết nàng ấy định đ.á.n.h Lưu Cầu, người nửa đêm chạy tới Đông Cung tìm ta chẳng phải là ngươi sao?”
“Còn bất chấp tội mất đầu, cùng ta nghĩ cách vận chuyển binh khí sắt ra ngoài cho nàng ấy nữa.”
Đại Hạ quản lý sắt thép rất nghiêm ngặt.
Nhưng Lý Đường muốn đ.á.n.h trận bên ngoài, làm sao có thể thiếu đao kiếm binh khí.
Phó Vân Ý và Đỗ Nhược đã mưu tính rất lâu.
Cuối cùng mới giúp nàng kiếm được một lô sắt thép.
Hai năm trước.
Phó Vân Ý thuận lợi gả vào Đông Cung.
Thái t.ử mê đắm âm luật.
Mọi việc chính sự đều dựa vào nàng xử lý.
Nhưng suy cho cùng Thái t.ử vẫn chưa phải Hoàng đế.
Nhớ tới việc gần đây Hoàng thượng liên tục triệu kiến thái y.
Phó Vân Ý biết ngày ấy không còn xa nữa.
Những năm trước Hoàng thượng chưa từng gặp Túc Vương.
Năm nay nhân dịp sinh thần của Thái hậu lại muốn gặp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Điều đó chứng tỏ thời gian của Hoàng thượng không còn nhiều.
Người muốn nhìn người trưởng t.ử mà năm xưa chính tay mình đuổi đi thêm một lần cuối cùng.
Nàng khẽ nói:
“Nói cho cùng quyền lực trong tay chúng ta vẫn còn quá ít.”
Đỗ Nhược nắm lấy tay nàng:
“Rồi sẽ tốt hơn thôi.”
…
Bên phía hoa viên.
Không biết ai nhắc tới Lý Đường.
“Haiz, Thái hậu đã hạ chỉ, bắt chúng ta tham dự thọ yến.”
“Nói cho cùng cũng là để chọn người cho Túc Vương.”
“Vị sát tinh đó… ai dám gả chứ?”
Nhắc tới chuyện này các quý nữ đều mặt đầy sầu khổ.
Danh tiếng của Túc Vương ai mà không biết.
Mười tuổi đã dám cầm đao g.i.ế.c người.
Mười lăm tuổi ra chiến trường.
Được người ta gọi là Sát Thần.
Ở kinh thành nhìn ai không vừa mắt là đá luôn giữa đường.
Nghe nói hồi nhỏ trúng độc, tính tình bị ảnh hưởng.
Tàn bạo.
Dễ nổi giận.
Trên mặt còn có một vết sẹo.
Giờ Túc Vương gần ba mươi tuổi vẫn chưa thành thân.
Thái hậu sốt ruột đến mất ăn mất ngủ mới phải lấy cớ mừng thọ gọi hắn hồi kinh.
“Nếu Lý nhị cô nương còn ở đây thì tốt biết mấy.”
“Đúng vậy đúng vậy.”
“Chắc chắn nàng ấy sẽ phá hỏng chuyện này.”
Có người mới tới kinh thành, không biết Lý nhị cô nương là ai nên hỏi thêm vài câu.
“Nàng ấy là Nhị cô nương nhà Kinh Triệu doãn.”
“Lợi hại lắm.”
“Đúng vậy.”
“Chuyện gì nhờ nàng ấy cũng làm được.”
“Hồi trước ta đưa nàng ấy hai mươi lượng bạc, nhờ nàng ấy nghĩ cách giúp ta hủy hôn.”
“Vị hôn phu của ta suốt ngày lui tới thanh lâu.”
“Phụ thân lại nhất quyết bắt ta gả.”
“Lý nhị cô nương nhận bạc xong, không bao lâu sau, vị hôn phu kia lại chủ động tới từ hôn.”
“Sau đó ta điều tra mới biết.”
“Hắn thế mà lại thích nam nhân.”
“Còn đòi cưới nam thiếp nữa cơ.”
“Ôi trời.”
“Lý nhị cô nương đúng là thần thông quảng đại.”
Nghe đến đây Phó Vân Ý không nhịn được bật cười.
Đỗ Nhược cố nhịn cười nói:
“A Đường từ Giang Nam tìm tới một tiểu quan.”
“Rồi cùng người ta bày một cái bẫy.”
“Lừa được Nhị công t.ử nhà họ Vương không ít bạc.”
“Còn khiến tên phong lưu ấy từ đó không còn hứng thú với nữ nhân nữa.”
“Cũng coi như bớt hại các cô nương khác.”
Người mà họ đang nhắc tới lúc này đang trên đường về kinh.
…
Ta ngâm mình trong hồ nước nóng.
Ngửa mặt lên trời than dài:
“A a a a!”
“Cuối cùng cũng được tắm t.ử tế một lần rồi!”
Ra khơi viễn dương.
Nước ngọt quý hơn vàng.
Mấy ngày mới lau người được một lần.
Bích Tỉ ôm một đống quyển hồ sơ, vội vàng bước vào:
“Đương gia!”
“Người xem thử đám này có vừa ý không?”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Ta đang định mua cho mình một nam nhân hầu hạ ta.
Con người một khi lớn lên sẽ có vài tâm sự khó nói thành lời.
Đặc biệt là những ngày vừa hết nguyệt sự.
Nhìn ai cũng thấy bực bội.
Đại phu bảo đó là hỏa khí quá vượng.
Điều hòa âm dương là ổn.
Ta mở từng cuộn tranh ra xem.
“Người này mặt trắng quá.”
“Người này mắt không đẹp.”
“Eo nhỏ thế kia.”
“Không khéo bị ta hành cho gãy mất.”