Trong đầu, giọng hệ thống vang lên lần cuối như đang reo vui:
“Tinh! Nhân vật phản diện chủ chốt — Hạ Thanh Thanh — đã rút khỏi tuyến cốt truyện, mọi kế hoạch bị phơi bày, hình tượng sụp đổ hoàn toàn. Tuyến truyện gốc kết thúc sớm, mức độ lệch hướng đạt 100%. Chúc mừng ký chủ phá vỡ kịch bản thành công, cuộc đời mới đã mở ra!”
***
Sau giờ học, xe của bố Hạ đã đợi sẵn trước cổng. Ông hạ cửa kính, trông có chút mệt mỏi nhưng ánh mắt lại dịu đi:
— Sơ Nhiên, cuối tuần về nhà ăn cơm nhé. Mẹ con đã chuẩn bị mấy món con thích.
Tôi khựng lại rồi gật đầu:
— Vâng, con sẽ đưa bố nuôi con theo cùng.
Bố Hạ bật cười:
— Tất nhiên rồi, mẹ con còn muốn học món thịt kho tàu của anh Tống đấy.
Tôi ngồi vào xe, nhìn dòng người qua lại ngoài cửa sổ. Điện thoại lại sáng lên tin nhắn của Trình Tú Tú: "Từ mai mỗi ngày tan học học bồi dưỡng một tiếng, phòng 305. Đừng đến muộn, nếu không theo kịp Vật lý, cuối kỳ cậu vẫn phải về lớp thường."
Tôi mỉm cười gõ lại: "Biết rồi, cô giáo Trình."
Cuối tuần, chiếc xe chầm chậm lăn vào sân khu biệt thự nhà họ Hạ. Mẹ Hạ đứng trước cửa, đang buộc lại tạp dề, trên tay còn cầm chiếc vá, dáng vẻ có chút lúng túng. Thấy tôi xuống xe, hốc mắt bà khẽ đỏ lên nhưng nhanh ch.óng kìm lại, gượng cười:
— Về rồi à? Canh sắp xong rồi. Bố con... chú Tống đến chưa?
— Đang trên đường rồi ạ. — Tôi đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bà gật đầu quay vào bếp. Đi được hai bước, bà lại dừng lại, quay đầu nhìn tôi, giọng rất khẽ:
— Sơ Nhiên, chuyện trước kia mẹ xin lỗi con.
Tôi đứng yên dưới ánh nắng, khẽ nói:
— Mẹ, canh sắp khét rồi kìa.
Bà giật mình "á" một tiếng, vội vàng chạy vào bếp.
Cảm ơn mọi người đã đọc truyện💛
Tôi ngẩng đầu nhìn lên tầng hai. Căn phòng từng thuộc về Hạ Thanh Thanh cửa sổ khép kín, rèm kéo lại nhưng ánh sáng vẫn len lỏi vào từng khe hở. Cũng giống như những con đường, đi sai rồi vẫn có thể quay lại.
Tôi hít sâu một hơi, bước vào nhà. Mùi thịt kho tàu từ phòng bếp lan ra, hòa cùng hương cá hầm, ấm áp đến mức khiến lòng người thư thái. Phía sau vang lên giọng nói quen thuộc:
— Sơ Nhiên, bố đến rồi! Canh cá đù vàng đã nấu chưa? Bố nói rồi, món đó phải cho thêm đậu phụ mới ngon.
Tôi quay lại, bố Tống xách theo mấy túi đồ, nụ cười hiền hậu, ánh mắt sáng rỡ. Bố Hạ bước tới nhận lấy đồ từ tay ông. Hai người nhìn nhau, bắt đầu kể lể đủ chuyện. Mẹ Hạ từ trong bếp ló đầu ra, trên mặt còn dính chút bột mì nhưng lại không giấu được niềm vui. Bữa cơm hôm đó ấm áp hơn tôi tưởng. Bố Hạ thỉnh thoảng gắp thức ăn cho tôi, mẹ Hạ hỏi han đủ chuyện, còn bố Tống thì uống đến say mềm.
Lên lớp 12, tôi nhận được một bức thư của Hạ Thanh Thanh:
"Chị, em từng mơ một giấc mơ rất dài. Trong giấc mơ đó, em luôn dùng nước mắt và sự yếu đuối để khiến người khác vô thức bảo vệ mình, khiến chị mất kiểm soát và mọi người dần chán ghét. Nhưng điều buồn cười là em lại rất ghét chính bản thân mình trong giấc mơ đó. Em sợ chị quay về, sợ chị sẽ cướp đi mọi thứ, sợ mất bố mẹ, cho nên em đã làm rất nhiều chuyện sai. Bây giờ nghĩ lại, thứ em thật sự sợ chỉ là bản thân không có gì thuộc về chính mình... Chị, em xin lỗi."
Dòng cuối cùng, nét chữ hơi run. Tôi nhìn bức thư rất lâu rồi viết lại một câu nhờ người chuyển giúp: "Thứ thuộc về em sẽ không vì người khác mà biến mất."
Hạ Thanh Thanh chuyển trường, dọn ra ngoài sống đã là chuyện từ năm lớp 11. Đến năm lớp 12, cô ấy trở lại nhà họ Hạ nhưng không còn chấp niệm muốn làm trung tâm nữa, chỉ lặng lẽ sống cuộc sống của riêng mình.
Còn Trình Tú Tú vẫn ngồi bên cạnh tôi như cũ. Mỗi lần tôi làm sai, chỉ cần nũng nịu một chút, cậu ấy sẽ bất lực giảng lại từ đầu. Hệ thống đã lâu không còn xuất hiện, tôi biết đó là dấu hiệu cuối cùng cho thấy tôi đã có một cuộc sống thật sự thuộc về Hạ Sơ Nhiên.