Tôi mở WeChat, tin nhắn đã lên tới hơn 900 câu, tôi kéo lên trên cùng. Nguồn cơn là một bức ảnh dài do tài khoản ẩn danh gửi. Tôi bấm vào. Đó là loạt ảnh chụp màn hình lịch sử trò chuyện. Ảnh đại diện người gửi đã bị che nhưng người nhận thì rõ ràng là Triệu Mạn. Nội dung khiến người ta lạnh sống lưng:
"Mạn Mạn, ngày mai trong giờ học cậu cứ nói Hạ Sơ Nhiên gian lận đi. Đừng lo, Vật lý của chị ta vốn kém, giáo viên cũng sẽ nghi ngờ."
"Bài diễn thuyết tớ đã giấu rồi, cậu cứ dẫn dắt mọi người nghĩ là chị ta lấy. Với trình độ viết của chị ta, chẳng ai tin là tự viết được."
"Họp phụ huynh, cậu tìm cơ hội nói bóng gió chuyện bố chị ta ăn mặc quê mùa để chị ta mất mặt."
"Khi tập kịch, tớ sẽ giả vờ ngã, cậu cứ khẳng định là do chị ta đẩy."
Tin nhắn cuối cùng, thời gian là chiều hôm qua, trước buổi diễn hai tiếng:
"Tối nay ở cảnh cuối đứng cạnh sân khấu, tớ sẽ giả vờ ngã xuống. Chị ta là người đứng gần nhất, cậu phải lập tức chỉ đích danh Hạ Sơ Nhiên nói chị ta ghen tị với tớ. Lần này nhất định phải khiến chị ta bị đuổi học."
Trong loạt ảnh chụp màn hình, phần lớn phản hồi của Triệu Mạn chỉ vỏn vẹn hai chữ: "Được, hiểu rồi."
Cảm ơn mọi người đã đọc truyện💛
Nhóm lớp lập tức nổ tung: "Không thể tin nổi, đây thật sự là Hạ Thanh Thanh sao?", "Nghĩ kỹ lại mà thấy lạnh sống lưng, vậy ra mấy chuyện trước giờ đều do cô ta sắp đặt", "Triệu Mạn chỉ là người phối hợp", "Thảo nào Hạ Sơ Nhiên lần nào cũng bình tĩnh như vậy, hóa ra là nhìn thấu từ đầu rồi, bình thường nhìn hiền lành như thế, ai ngờ lại mưu mô như vậy..."
Trong nhóm, Hạ Thanh Thanh bắt đầu gửi tin liên tục: "Là ảnh ghép, có người cố ý hãm hại tớ!"
Nhưng chưa kịp xoay chuyển tình thế, một đoạn ghi âm được gửi lên. Mở ra là giọng Triệu Mạn nghẹn ngào:
— Tớ thừa nhận những đoạn chat đó là thật, là Hạ Thanh Thanh bảo tớ làm. Cậu ấy nói Hạ Sơ Nhiên quay về sẽ cướp hết mọi thứ, phải đuổi chị ta đi. Tớ ban đầu nghĩ cậu ấy là bạn nên mới giúp, nhưng rõ ràng tớ làm theo lời cậu ấy, mà lần nào xảy ra chuyện cậu ấy cũng bảo là do tớ hiểu sai. Bố mẹ tớ hỏi kỹ tớ mới dám nói thật, họ bảo tớ quá ngốc, bị người ta lợi dụng.
Sau đoạn ghi âm, càng nhiều người lên tiếng hơn:
— Thật ra tớ đã thấy nghi từ trước. Vụ gian lận nghe vô lý quá, 15 điểm thì gian lận kiểu gì?
— Chuyện bài diễn thuyết cũng vậy, văn phong của Hạ Sơ Nhiên khác hẳn, không thể giống được.
— Hôm học phụ huynh, bố cậu ấy nói chuyện chân thành như vậy, lúc đó tớ đã thấy Triệu Mạn quá đáng rồi.
— Hôm qua tớ cũng xem lại camera, cái cách ngã của Hạ Thanh Thanh rất gượng ép. Giờ nghĩ lại lần nào xảy ra chuyện Hạ Sơ Nhiên cũng rất tỉnh táo, giống như biết trước đối phương sẽ làm gì, nghe mà nổi da gà.
Lớp trưởng cuối cùng lên tiếng:
— Triệu Mạn, Hạ Thanh Thanh, hai bạn giải quyết riêng, đừng tiếp tục làm loạn nhóm lớp. Việc lan truyền tin sai sự thật và vu khống bạn học là vi phạm kỷ luật nghiêm trọng, tôi sẽ báo cáo với giáo viên.
Hạ Thanh Thanh không nói thêm gì, nhưng ảnh đại diện đã lặng lẽ biến mất khỏi nhóm lớp.
***
Thứ hai đi học, cô ta xin nghỉ. Triệu Mạn mắt sưng đỏ, vừa đến lớp đã tìm tôi, cúi gập người trước mặt mọi người:
— Hạ Sơ Nhiên, xin lỗi cậu, những chuyện trước đây đều là do Hạ Thanh Thanh bảo tớ làm. Tớ sai rồi, mong cậu bỏ qua.
Tôi xua tay:
— Thôi được rồi, sau này đừng dính vào mấy chuyện này nữa, lo ôn thi đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cô ta gật đầu, mắt vẫn đỏ, lặng lẽ trở về chỗ, cả ngày không ngẩng lên.
Giờ ra chơi, chỗ ngồi của Hạ Thanh Thanh trống không. Mấy nữ sinh từng hay vây quanh cô ta giờ tụm lại nói nhỏ, thỉnh thoảng lại liếc về chiếc ghế ấy với vẻ mặt phức tạp.
Trình Tú Tú đẩy một tờ đề Vật lý sang cho tôi:
— Bài này cậu lại sai rồi.
Tôi nhìn mấy dấu gạch chéo, thở dài:
— Chắc đề này có thù với tớ.
— Không phải đề có thù, là cậu chưa hiểu phần phân tích lực. — Cậu ấy giật lấy b.út, bắt đầu vẽ hình.
Tôi chống cằm nhìn, đột nhiên hỏi:
— Mấy ảnh chụp màn hình ẩn danh kia là cậu gửi đúng không?
Đầu b.út của Trình Tú Tú khựng lại. Cậu ấy không phủ nhận:
— Cô ta đi quá giới hạn rồi.
— Tú Tú, cảm ơn cậu. — Tôi nói rất chân thành.
— Không có gì. — Cậu ấy tiếp tục vẽ, "Tớ chỉ không thích kiểu người coi người khác là kẻ ngốc."
Đúng lúc đó, thầy Vật lý bước vào lớp, gõ nhẹ lên bảng bài kiểm tra tuần trước:
— Câu cuối chỉ có ba bạn làm đúng. Trong đó, bạn Hạ Sơ Nhiên tuy kết quả chưa chính xác nhưng tư duy rõ ràng, các bước đầy đủ, đáng được biểu dương.
Tôi sững lại, cả lớp cũng ngạc nhiên. Thầy đẩy gọng kính:
— Nhìn gì mà nhìn? Học tập nghiêm túc, sai biết sửa thì đáng khen. Gần đây em Hạ Sơ Nhiên tiến bộ rõ rệt, tiếp tục cố gắng.
Tôi cúi xuống nhìn bài thi của mình. Bên cạnh con số 15 điểm đỏ ch.ói có thêm một dòng nhỏ: "Cộng 5 điểm, tư duy rõ ràng cần khích lệ." Đột nhiên sống mũi tôi khẽ cay vì nhớ đến lời của bố Tống: "Con gái chú ấy à? Con bé thật thà lắm..."
Chuông tan học vang lên, cô Giang gọi tôi lên văn phòng, đưa cho tôi một phong bì:
— Bạn Hạ Thanh Thanh đã chuyển trường. Đây là đồ em ấy để lại cho em.
Tôi mở ra, bên trong là một mẩu giấy, nét chữ ngay ngắn: "Em xin lỗi", không có ký tên. Tôi nhìn tờ giấy vài giây rồi gấp lại, đặt vào phong bì, đưa lại cho cô Giang:
— Cô xử lý giúp em ạ.
Cô nhìn tôi một lúc rồi gật đầu:
— Như vậy cũng tốt.
Tôi bước ra ngoài, ánh nắng hành lang rực rỡ đến ch.ói mắt. Điện thoại rung lên, tin nhắn thoại của bố Tống mở ra, giọng ông vang lên đầy sức sống:
— Sơ Nhiên, hôm nay quán mới có cá biển ngon lắm, bố nấu canh cho con, nhớ về sớm nhé!
Tôi bật cười nhắn lại:
— Vâng ạ!