Thiên Kim Thật Không Diễn Theo Kịch Bản

Chương 3



Giờ nghỉ giải lao, lớp phó văn nghệ đứng trên bục giảng, dùng giọng đầy cảm xúc kêu gọi mọi người tham gia cuộc thi hùng biện với chủ đề "Chân Tình". Bên dưới phản ứng vô cùng hờ hững. Dù sao cũng đã là lớp 11, bài tập làm còn không xuể, ai còn tâm trí đi chuẩn bị diễn thuyết. 

 

Hạ Thanh Thanh là người đầu tiên giơ tay, giọng nói dịu dàng:

— Tớ muốn thử xem.

 

Ánh mắt lớp phó văn nghệ lập tức sáng lên:

— Tốt quá, văn phong của cậu rất ổn, chắc chắn sẽ làm tốt.

 

Hạ Thanh Thanh khẽ cười khiêm tốn:

— Tớ sẽ cố gắng.

 

Tôi không buồn ngẩng đầu, vẫn đang vật lộn với đống ghi chép Vật lý. Mấy bài ví dụ trong USB Trình Tú Tú đưa đúng là khó nhằn, tôi làm mà mặt mày nhăn nhó. 

 

Triệu Mạn bỗng nhiên lên tiếng, giọng cố ý lớn:

— Thanh Thanh, bài diễn thuyết của cậu chắc chắn sẽ rất hay. Nhớ giữ cẩn thận nhé, đừng để bị "ai đó" mượn dùng.

 

Tôi ngẩng đầu, vừa lúc chạm phải ánh mắt đầy khiêu khích của Triệu Mạn. Tôi hỏi rất thẳng thắn:

— Bạn học Triệu Mạn, "ai đó" mà cậu nói không phải là tôi chứ?

 

Triệu Mạn hiển nhiên không ngờ tôi lại nói thẳng như vậy, nhất thời nghẹn lại:

— Tôi... tôi đâu có chỉ đích danh ai.

 

— Ô! — Tôi gật đầu, lại cúi xuống xem bài, — Vậy thì cậu nói cũng có lý, đúng là nên giữ cho kỹ. Dù sao bài diễn thuyết cũng là cảm xúc thật của mỗi người, người khác có muốn chép cũng vô nghĩa.

 

Triệu Mạn cứng họng. Hạ Thanh Thanh vội vàng đứng ra hòa giải:

— Mạn Mạn cũng chỉ là quan tâm em thôi, chị đừng để trong lòng nhé. — Cô ta nhìn tôi, ánh mắt đầy thấu hiểu, — Nếu chị hứng thú với diễn thuyết thì cũng có thể đăng ký, chúng ta có thể cùng nhau chuẩn bị.

 

Tôi xua tay nói rất chân thành:

— Thôi thôi, bài tập làm văn lần trước tôi chỉ được có 35 điểm, lên đó diễn thuyết hay để làm trò cười cho thiên hạ.

 

Vài người xung quanh không nhịn được "phụt" một tiếng. Hạ Thanh Thanh gượng gạo nói:

— Chị thật biết nói đùa.

 

Đùa gì chứ? Thật ra ba ngày trước, lớp phó văn nghệ cũng từng hỏi tôi rồi, bảo tôi chẳng tham gia hoạt động nào, hay là đăng ký đi. Tôi bị cô ấy bám theo, chỉ còn nước quỳ xuống xin tha. Dù sao tôi cũng không thể lên đó diễn thuyết chân tình của tôi là món đùi giò hầm của bố Tống được. 

 

Tôi vừa bước ra khỏi cửa lớp, thoáng thấy bóng lưng Hạ Thanh Thanh lướt qua cuối hành lang. Chắc cô ta chỉ nghe được nửa đoạn, không phải đã nghĩ rằng tôi đăng ký rồi chứ?

 

***

Cảm ơn mọi người đã đọc truyện💛

 

Một ngày trước cuộc thi diễn thuyết, tiết học cuối buổi chiều, trong lớp có chút xôn xao. Nghe nói bài diễn thuyết của Hạ Thanh Thanh đã được sửa tới bảy tám lần, trau chuốt đến mức có thể đem đi in lên tạp chí.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Tôi đang cau mày làm bài thì bỗng có tiếng kêu thất thanh vang lên:

— Hả? Thanh Thanh, bài diễn thuyết của cậu đâu rồi? — Giọng Triệu Mạn vang lên, đủ lớn để cả lớp nghe thấy.

 

Hạ Thanh Thanh vội vàng lật tìm trong cặp, giọng đã hơi run:

— Không... không thấy nữa. Rõ ràng tớ kẹp trong sách Ngữ văn, sao lại không thấy?

 

Triệu Mạn đứng bật dậy, ánh mắt quét khắp lớp, ẩn ý rõ ràng:

— Không lẽ bị ai đó lấy rồi chứ? Ngày mai thi rồi, làm vậy cũng quá đáng quá.

 

Trong lớp lập tức rộ lên tiếng bàn tán: "Ai lại làm chuyện như vậy?", "Người ta chuẩn bị lâu như thế mà", "Không lẽ có người ghen tị?". 

 

Tôi cúi đầu tiếp tục làm bài, trong lòng chỉ muốn thở dài. Quả nhiên vẫn là màn này. 

Hạ Thanh Thanh khẽ nức nở:

— Có thể là do tớ bất cẩn làm mất thôi, mọi người đừng suy đoán nữa.

— Làm sao có thể là cậu tự làm mất được? — Triệu Mạn tỏ vẻ bất bình, — Cậu cẩn thận như vậy, chắc chắn là có người cố ý lấy đi!

Vừa nói, cô ta vừa bước thẳng về phía tôi. Tôi dừng b.út, khẽ thở dài:

— Bạn học Triệu Mạn, cậu đi tới đây là đang nghĩ tôi lấy bài diễn thuyết của bạn Hạ sao?

 

Triệu Mạn như đã chờ sẵn câu này, lập tức đáp:

— Tôi đâu có nói vậy, nhưng bài của Thanh Thanh hôm qua vẫn còn, hôm nay lại biến mất. Mà một số người... — Cô ta nhìn chằm chằm vào tôi, — Hôm qua sau giờ học là người về muộn nhất, đúng không?

— Ồ, còn sắp xếp cả mốc thời gian chu đáo rồi. — Tôi gãi đầu, tỏ vẻ bối rối, — Tôi về muộn là vì bài Vật lý chưa làm xong nên bị thầy Chu giữ lại. Lớp phó, hôm qua cậu là người khóa cửa lớp, cậu nhớ mà đúng không?

Lớp phó học tập đẩy gọng kính gật đầu:

— Ừm, bạn Hạ Sơ Nhiên ra về cùng thầy Chu.

Triệu Mạn nghẹn lại nhưng rất nhanh đã cố cãi:

— Vậy... vậy thì có thể cậu lấy từ trước đó!

— Trước đó? — Tôi càng tỏ ra khó hiểu, — Tôi lấy bài diễn thuyết của bạn Hạ Thanh Thanh để làm gì?

— Đương nhiên là để chép lại rồi! — Triệu Mạn buột miệng, — Cậu biết mình viết kém nên muốn lấy bài của Thanh Thanh, không chừng còn định học thuộc rồi đi thi.

Tôi im lặng vài giây, cố gắng tiêu hóa logic của cô ta, rồi chớp mắt:

— Nhưng mà... tôi đâu có đăng ký tham gia thi diễn thuyết.

Cả lớp đồng loạt sững lại. Triệu Mạn cũng ngây người:

— Hả? — Sắc mặt cô ta dần đỏ lên, — Nhưng cậu rõ ràng...

Hạ Thanh Thanh đúng lúc lên tiếng, giọng yếu ớt:

— Chị à, em biết chị có đăng ký thi, không cần vì chuyện này mà nói dối mọi người như vậy. Mạn Mạn chỉ là lo quá thôi... Có lẽ, có lẽ là em nhớ nhầm.

Lớp phó văn nghệ lập tức nhăn mặt:

— Hạ Thanh Thanh, lần này đúng là chỉ có một mình cậu đăng ký thôi. — Nói xong, cô ấy còn giơ tờ đăng ký lên trước mặt cả lớp.

Hạ Thanh Thanh c.ắ.n c.h.ặ.t môi, vành mắt càng đỏ. Triệu Mạn vẫn chưa chịu dừng lại:

— Vậy... vậy cũng có thể là cậu lấy về để bắt chước văn phong của Thanh Thanh!

Tôi thản nhiên lôi bài văn 35 điểm của mình ra, cất giọng đọc:

— "Lúc bố tôi xào đồ ăn, ánh lửa hắt lên gương mặt ông, trông như một vị La Hán trong miếu, chuyên độ trì cho cái miệng tham ăn của tôi."