Bên dưới lập tức vang lên những tiếng cười đè nén. Tôi đọc cả dòng nhận xét của giáo viên rồi nói tiếp:
— "Tâm sự chân thành nhưng còn thiếu trau chuốt, văn phong cần tiếp tục rèn luyện." Còn bài diễn thuyết của bạn Hạ Thanh Thanh nghe nói dùng rất nhiều thành ngữ và phép tu từ, nào là phiêu nhược kinh hồng, uyển nhược long vân. Khoảng cách phong cách giữa hai chúng tôi lớn như vậy, tôi học theo kiểu gì?
Sắc mặt Triệu Mạn đỏ đến mức khó coi. Hạ Thanh Thanh cúi gằm mặt, các ngón tay siết c.h.ặ.t góc áo. Đúng lúc đó, cô Giang bước vào lớp, khẽ cau mày:
— Ồn ào cái gì vậy? Từ xa đã nghe thấy tiếng.
Lớp phó văn nghệ vội vàng kể lại toàn bộ sự việc. Cô Giang nhìn tôi rồi nhìn sang Hạ Thanh Thanh. Im lặng vài giây, cô nói:
— Em Hạ Thanh Thanh, em tìm lại kỹ xem có phải kẹp nhầm vào sách khác không. Các em còn lại đừng suy đoán linh tinh nữa, tập trung tự học. — Ngập ngừng một chút, cô nói thêm, — Bài văn của em Hạ Sơ Nhiên tuy điểm không cao nhưng cảm xúc rất chân thành, mang dấu ấn cá nhân rõ ràng, khác biệt khá lớn so với văn phong của em Thanh Thanh.
Ý tứ trong câu nói đã quá rõ ràng. Hạ Thanh Thanh khẽ đáp:
— Dạ, để em tìm lại.
Cô ta cúi đầu lục trong cặp, một lúc sau, từ giữa một cuốn sách ngoại khóa lấy ra tờ diễn thuyết. Gương mặt cô ta ửng đỏ:
— Hóa ra là kẹp ở đây, em nhớ nhầm.
Triệu Mạn cũng lặng lẽ ngồi xuống, không nói thêm gì nữa. Tôi thu lại vở bài tập làm văn, lặng lẽ trở về chỗ ngồi. Vừa ngồi xuống, Trình Tú Tú bên cạnh đã đẩy sang một mẩu giấy. Trên đó viết: "La Hán độ trì cho cái miệng ham ăn. Phép so sánh này không tệ."
Tôi quay sang nhìn cậu ấy, nhanh ch.óng viết vào mặt sau mẩu giấy: "Cảm ơn đã khen. Nhưng đại thần ơi, câu Vật lý số ba, cứu tớ với!"
Cậu ấy bất lực liếc qua, không nói gì, chỉ cầm lấy vở của tôi, nhanh ch.óng viết xuống các bước giải.
Trong đầu tôi lại vang lên giọng hệ thống:
“Tinh! Phát hiện xung đột quan trọng — đ.á.n.h cắp bài diễn thuyết — đã phá giải thành công. Phương thức phá giải: tự bộc lộ điểm yếu để so sánh, phong cách nghiền ép bằng logic. Mức độ tin tưởng của một số nhân vật phụ đối với Hạ Thanh Thanh giảm xuống, mức độ lệch hướng cốt truyện tăng thêm 15%, mức hiện tại 30%.”
Giọng nói mang theo chút vui vẻ. 30% rồi. Tôi khẽ nâng mắt nhìn về phía Hạ Thanh Thanh. Cô ta đang cúi đầu nhìn tờ diễn thuyết vừa mất rồi lại tìm thấy, đường nét nghiêng nơi gò má có phần căng cứng. Triệu Mạn cùng mấy người kia vây quanh, nhỏ giọng bàn tán, sắc mặt ai cũng không dễ coi.
Còn những bạn học khác trong lớp, ánh mắt nhìn tôi đã khác hẳn buổi sáng, ít đi sự nghi ngờ, cũng không còn vẻ khinh thường, thay vào đó là chút tò mò và cả một chút đồng cảm... Chắc là đang đồng cảm với bài văn 35 điểm của tôi.
Tôi cúi đầu tiếp tục xem phần lời giải mà Trình Tú Tú viết. Chữ viết ngay ngắn, mạch lạc, rõ ràng, nhìn dễ chịu hơn hẳn cái kiểu phiêu nhược kinh hồng, uyển nhược long vân kia.
Chuông tan học vang lên, tôi thu dọn cặp sách. Trình Tú Tú đã rời đi trước. Trên bàn để lại một mẩu giấy mới: "Ngày mai bắt đầu học bồi dưỡng. Phòng 305, đừng đến muộn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi mỉm cười cất mẩu giấy vào cặp. Khi bước ra khỏi lớp, tôi nghe thấy mấy nữ sinh phía sau đang nhỏ giọng bàn tán:
— Thật ra Hạ Sơ Nhiên cũng khá thẳng thắn nhỉ, viết kém thì nhận kém, không giấu giếm gì.
— Còn Triệu Mạn nữa, chưa có chứng cứ mà đã vội vàng đổ tội cho người ta.
— Xùy, nhỏ giọng thôi...
Xem ra chân thành đúng là chiêu thức hiệu quả nhất, đặc biệt là khi bạn chân thành thừa nhận mình là một đứa học tra.
Cảm ơn mọi người đã đọc truyện💛
***
Trước cổng trường, chiếc xe bánh mì nhỏ của bố Tống đã đợi sẵn. Cửa kính hạ xuống, giọng nói quen thuộc vang lên:
— Sơ Nhiên, ở đây!
Tôi chạy tới mở cửa xe, mùi sườn xào chua ngọt thơm lừng lập tức lan ra:
— Bố, hôm nay sao đến sớm vậy?
— Hôm nay bố làm sườn xào, biết con chắc chắn là thèm ăn rồi. — Bố Tống cười vui vẻ, đưa cho tôi một chiếc cặp l.ồ.ng giữ nhiệt, — Còn có thịt chiên xù, con mang cho bạn cùng lớp ăn thử, vừa làm xong đấy.
Tôi nhận lấy cặp l.ồ.ng, trong lòng chợt ấm lên.
Đến ngày thông báo họp phụ huynh, không khí trong lớp rõ ràng có chút khác thường. Trường số 1 có một truyền thống rất đặc biệt: Buổi họp phụ huynh học kỳ hai của lớp 11 luôn được tổ chức vô cùng long trọng. Không chỉ giáo viên phân tích chi tiết tình hình học tập của từng học sinh, mà phụ huynh của những học sinh xuất sắc còn được mời lên sân khấu chia sẻ kinh nghiệm giáo d.ụ.c. Nói thẳng ra, chính là một buổi thể hiện quy mô lớn.
Giờ giải lao, Triệu Mạn cố ý nâng cao giọng:
— Thanh Thanh, lần này mẹ cậu chắc chắn lại được mời lên sân khấu rồi nhỉ? Điểm giữa kỳ của cậu lại nằm trong top 10 toàn khối.
Hạ Thanh Thanh khiêm tốn cười:
— Đâu có, lần này môn Toán tớ làm không tốt lắm.
— Thế cũng hơn tớ nhiều rồi. — Triệu Mạn vừa nói vừa liếc về phía tôi, — Không như một số người, Vật lý được 15 điểm, phụ huynh đến dự chắc cũng chẳng biết giấu mặt vào đâu.
Tôi đang gặm quả táo bố Tống đưa, nghe vậy liền ngẩng đầu gật gù rất nghiêm túc:
— Cậu nói đúng. Cho nên tôi định để bố tôi ngồi hàng cuối, tiện cho ông ấy chơi điện thoại.
Triệu Mạn nghẹn lại:
— Ai nói chuyện đó với cậu?