Thiên Kim Thật Không Diễn Theo Kịch Bản

Chương 8



 

Trình Tú Tú vẫn giữ vẻ mặt bình thản:

— Thị lực của tớ là 10/10. Với lại tớ luôn thấy diễn xuất của cô ta hơi quá.

 

Tôi bật cười, quả là anh hùng cùng chí hướng.

 

***

 

Buổi biểu diễn chính thức diễn ra vào tối thứ sáu. Hội trường chật kín người. Bố mẹ họ Hạ ngồi ở hàng ghế đầu. Bố Tống cũng đến, vẫn mặc chiếc áo phông Thực Thần nổi bật giữa đám đông. 

 

Tôi đứng ở phía sau cánh gà, nhìn Hạ Thanh Thanh tỏa sáng trên sân khấu. Tưng câu thoại của nàng công chúa đều tròn trịa cảm xúc, cảnh khóc cũng rất tự nhiên. Phía dưới không ít nữ sinh đã rưng rưng nước mắt. Phải thừa nhận cô ta diễn rất tốt. 

 

Nếu như ở cảnh cuối lúc công chúa đoàn tụ với hoàng t.ử, cô ta không vô tình giẫm lên vạt váy rồi ngã xuống khỏi sân khấu theo hướng của tôi thì mọi thứ đã hoàn hảo.

 

Khoảnh khắc đó, thời gian như chậm lại. Hạ Thanh Thanh kêu lên, cả người đổ về phía mép sân khấu. Ngay phía dưới là khu để đạo cụ dự phòng: kiếm gỗ, vật trang trí kim loại cùng một thùng nước chưa mở mà tôi vừa mang tới. Nếu thật sự rơi xuống, ít nhất cũng phải trầy xước, thậm chí còn có thể làm đổ cả đống đồ gây nguy hiểm cho người khác. 

 

Nhưng ngay khi cô ta vừa giẫm lên váy, tôi đã chộp lấy tấm đệm xốp bên cạnh. Một giây trước khi cô ta chạm đất, tôi ném tấm đệm chính xác vào điểm rơi.

 

"Bịch!" 

 

Âm thanh trầm đục vang lên. Hạ Thanh Thanh rơi xuống tấm đệm không hề bị thương, chỉ là tóc tai rối bời, biểu cảm có phần ngây người. 

 

Cả hội trường im lặng trong thoáng chốc rồi lập tức bùng lên náo loạn: "Chuyện gì vậy?", "Ngã rồi à?", "Có ai bị thương không?". Đèn bật sáng, các thầy cô vội vã chạy lên sân khấu. Bố mẹ họ Hạ tái mặt, nhanh ch.óng tiến tới. Bố Tống cũng chen lên phía trước. 

 

Hạ Thanh Thanh được đỡ dậy, nước mắt lưng tròng:

— Con không cẩn thận giẫm phải váy...

 

Đạo diễn toát mồ hôi, cuống cuồng kiểm tra nhanh. Bác sĩ của trường chạy tới kiểm tra một lúc rồi thở phào:

— Không sao, chỉ bị hoảng thôi, không có vết thương.

 

Bố mẹ họ Hạ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Mẹ Hạ ôm lấy Hạ Thanh Thanh, nhẹ giọng dỗ dành. 

 

Đúng lúc đó, Triệu Mạn đột nhiên chỉ thẳng vào tôi, hét lên:

— Là cậu! Hạ Sơ Nhiên, tôi nhìn thấy rồi, chính cậu đã đẩy Thanh Thanh!

 

Ánh mắt của cả hội trường lập tức dồn về phía tôi. Tôi đang cúi người nhặt tấm nệm, nghe vậy thì ngẩng lên, âm thầm cảm thán IQ của cô ta:

— Tôi đẩy à? Tôi cách cô ấy ít nhất 3 mét, đẩy kiểu gì? Dùng siêu năng lực sao?

 

— Chính là cậu! — Mắt Triệu Mạn đỏ lên, — Cậu ghen tị vì Thanh Thanh là nữ chính nên cố ý hại cậu ấy. Ở hậu trường lúc nãy, cậu cũng đã đẩy rồi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Hạ Thanh Thanh rất đúng lúc rơi nước mắt, giọng nhỏ đi:

— Mạn Mạn, đừng nói nữa, chắc chị ấy không cố ý đâu...

 

Cảm ơn mọi người đã đọc truyện💛

Bên dưới bắt đầu xôn xao: "Thật là cô ta đẩy sao?", "Nghe nói hai người có mâu thuẫn, hôm nay đã đẩy ngã một lần trong phòng dụng cụ rồi", "Nhưng trông không giống lắm..."

 

Tôi khẽ thở dài, bước đến bàn điều khiển âm thanh ánh sáng, nói với bạn phụ trách:

— Giúp mình tua lại camera góc sân khấu lúc nãy được không? Góc toàn cảnh chắc sẽ thấy rõ. — Bạn nam kia khựng lại, nhìn về phía giáo viên. 

 

Cô Giang sắc mặt trầm xuống, dứt khoát nói:

— Mở lên xem!

 

Màn hình lớn lập tức phát lại đoạn ghi hình, hình ảnh rõ ràng hiện ra. Sau khi nói xong câu thoại cuối cùng, bước chân của Hạ Thanh Thanh chợt khựng lại. Hình ảnh trên màn chiếu rõ ràng không thể chối cãi: Hạ Thanh Thanh tự nhấc chân lên rồi cố ý giẫm mạnh lên vạt váy của chính mình. Ngay sau đó, cơ thể mất thăng bằng đổ về phía mép sân khấu. Trong lúc ngã, cô ta còn điều chỉnh tư thế tay như đã tính trước. 

 

Còn tôi, ngay khoảnh khắc đó đã chộp lấy tấm đệm xốp, sải bước ném chính xác vào điểm rơi, mọi động tác liền mạch, dứt khoát. Khi tua chậm, thậm chí còn thấy rõ khoảnh khắc cô ta sắp chạm đất, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười đắc ý. Cho đến khi thật sự rơi xuống tấm đệm, nụ cười ấy mới kịp chuyển thành vẻ ngỡ ngàng.

 

Sắc mặt Hạ Thanh Thanh dần trắng bệch. Bố mẹ họ Hạ nhìn màn hình rồi nhìn sang cô ta, ánh mắt đầy kinh ngạc và thất vọng. Triệu Mạn há miệng, hoàn toàn không nói nên lời.

 

Tôi bước ra giữa sân khấu, nhặt chiếc micro rơi dưới đất, khẽ hắng giọng:

— Thưa các thầy cô và các bạn, rất xin lỗi vì sự cố vừa rồi. — Giọng tôi bình tĩnh, — May mắn là bạn Hạ Thanh Thanh không bị thương. Còn về nguyên nhân... — Tôi nhìn lên màn hình nơi khung hình đang dừng lại rồi nói tiếp một cách rất chân thành, — Có thể là do váy công chúa hơi dài, cũng có thể là do sàn sân khấu hơi trơn. Tóm lại, lần sau ai đóng vai công chúa, hoàng t.ử thì có thể không cần siêu năng lực, nhưng đừng quên mang giày chống trượt.

 

Cả hội trường im lặng trong vài giây, sau đó tiếng cười bùng lên. Hạ Thanh Thanh run rẩy, nước mắt lúc này mới thật sự rơi xuống. 

 

Bố Hạ hít sâu một hơi, bước lên nói với cô Giang:

— Xin lỗi cô vì đã làm phiền nhà trường, chúng tôi xin phép đưa Thanh Thanh về trước. — Ánh mắt ông nhìn con gái, không còn chút bao dung nào, chỉ còn lại sự thất vọng. 

 

Mẹ Hạ dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ thở dài, đỡ Hạ Thanh Thanh rời khỏi sân khấu. Triệu Mạn còn định lên tiếng liền bị một nữ sinh bên cạnh kéo lại.

 

Bố Tống bước tới, vỗ nhẹ vai tôi. Ông không nói gì, nhưng ánh mắt thì rõ ràng tự hào: "Làm tốt lắm". Tôi nhe răng cười với ông. Đương nhiên rồi, tôi cố tình đứng chỗ có camera, chính là để chờ cô ta vu oan cho mình.

 

Trong đầu, giọng hệ thống vang lên rộn ràng như pháo nổ: 

“Tinh! Phát hiện diễn biến cao trào then chốt bị đảo ngược hoàn toàn, mức độ lệch hướng cốt truyện tăng thêm 25%, mức hiện tại 90%.”

 

***

 

Nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. 

 

Sáng thứ bảy, tôi đang ôm sách Vật lý thì điện thoại rung lên. Là Trình Tú Tú gửi tin nhắn ngắn gọn, rõ ràng: "Xem nhóm lớp đi".