Sư huynh, mong sinh thần năm sau còn gặp lại.
Nếu không gặp.
Vậy Xà Hạt Nữ nhất định sẽ tái xuất giang hồ, thay huynh báo thù rửa hận.
Lời này ta nói đầy khí thế, cảm thấy vô cùng có nghĩa khí giang hồ.
Ai ngờ.
Một năm sau, đại sư huynh của ta thật sự tới!!!
Huynh ấy vậy mà còn làm bộ làm tịch dâng bái thiếp.
Ta trợn mắt há miệng.
Rùa
Đại sư huynh mặt dày nói:
“Sư muội, có thể bảo muội phu đi cửa sau giúp ta một chút, cho ta vào Lục Phiến Môn nhậm chức được không? Ta thích một cô nương, dù sao cũng phải có một nghề nghiệp đứng đắn mới cưới được người ta.”
Ta kinh ngạc:
“Sư huynh. Chẳng phải từ nhỏ huynh đã dạy muội rằng triều đình và giang hồ không xâm phạm lẫn nhau, bảo muội đừng hâm mộ đám bộ đầu Lục Phiến Môn sao?”
Mặt già của đại sư huynh đỏ lên:
“Haiz… thật ra thợ săn tiền thưởng ấy mà, ai chẳng muốn lên bờ ăn cơm quan. Chỉ là Lục Phiến Môn người ta chướng mắt chúng ta thôi. Không ăn được nho thì chê nho xanh, muội hiểu mà?”
Ta còn chưa kịp đáp.
Tiêu Vân Dực đã trở về.
Đại sư huynh lập tức tiến lên, một tiếng lại một tiếng “muội phu”.
Tiêu Vân Dực trầm ngâm một lát rồi nói:
“Nếu sư huynh muốn làm Tổng bộ đầu Lục Phiến Môn thì có chút khó khăn. Dù sao Tổng bộ đầu có quyền điều binh, cần thận trọng. Nhưng nếu làm một chức thống lĩnh…”
Đại sư huynh của ta lập tức nói:
“Không cần, không cần. Làm một bộ đầu đồng bài nho nhỏ là được rồi.”
Tiêu Vân Dực nắm tay ta, hỏi:
“Như vậy có ấm ức cho sư huynh không?”
Ta trợn trắng mắt:
“Bảo huynh ấy cút.”
Đại sư huynh lập tức lưu luyến không nỡ lấy ra Bạo Vũ Lê Hoa Châm của mình:
“Sư muội, tặng muội đấy.”
Ta thuận tay nhét vào tay áo, cười tủm tỉm nói:
“Bộ đầu đồng bài là được rồi, có tiền đồ gì thì để huynh ấy tự mình xông pha.”
Đợi đại sư huynh vui vẻ rời đi.
Ta lấy Bạo Vũ Lê Hoa Châm ra nghịch ngợm:
“Đây chính là bảo bối trong tim sư huynh ta đấy. Nếu không phải huynh ấy xuất thân từ Đường Môn, căn bản không lấy được loại ám khí quý giá này. Khi ấy vì muốn có loại ám khí này, ta thậm chí còn lẻn vào Đường Môn, quyến rũ một đệ t.ử dòng chính. Kết quả sau khi người ta biết ý đồ của ta, tức đến mức thông báo cho toàn bộ Đường Môn, không được bán cho ta bất cứ ám khí nào. Tiếc thật, đúng là tiếc thật.”
Tiêu Vân Dực điềm nhiên hỏi:
“Ồ, quý giá đến vậy sao?”
Ta liên tục gật đầu:
“Đúng đúng, chàng không phải người giang hồ nên không hiểu đâu.”
Kết quả chẳng bao lâu sau.
Tiêu Vân Dực chỉ vào cả sân đầy ám khí, hỏi:
“Toàn bộ ám khí của Đường Môn, ta đều sai người đưa mỗi loại một món tới. Nàng xem thử còn thiếu gì không?”
Ta kinh ngạc đến mức cằm suýt rơi xuống đất, run rẩy hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Chàng… không phải đã bưng cả Đường Môn đi rồi đấy chứ?”
Tiêu Vân Dực bất đắc dĩ nói:
“Lục Phiến Môn và các môn phái giang hồ vốn thường có qua lại. Ta mở lời muốn vài món ám khí, bọn họ ai dám không nghe. Tiểu Ngũ, nàng đừng quên, phu quân của nàng là Vương gia đương triều.”
Ta vui mừng nâng mặt hắn lên, hôn chụt chụt mấy cái liền.
Trong lúc ta thưởng thức đống ám khí kia.
Tiêu Vân Dực đi đến bên cạnh ta, thản nhiên hỏi:
“Khi Đường Môn đưa ám khí tới, còn cố ý dặn một câu, tuyệt đối không được để một nữ t.ử tên Trần Tiểu Ngũ sử dụng. Phu nhân, vi phu rất tò mò, năm đó nàng rốt cuộc đã lừa tình người ta thế nào mà khiến Đường Môn hận đến tận xương vậy?”
Ta thuận miệng đáp:
“Ồ, cũng chẳng có gì. Chỉ là để lấy được thêm vài loại ám khí, ta cùng lúc qua lại với năm đệ t.ử Đường Môn, hại bọn họ cùng môn đ.á.n.h nhau. Trưởng lão Đường Môn tức đến mức dán cáo thị trước cửa: Xà Hạt Nữ Trần Tiểu Ngũ và ch.ó không được vào.”
Tiêu Vân Dực im lặng một lúc.
Sau đó dịu dàng khuyên nhủ:
“Phu nhân, khi thành thân, ta đã viết giấy thề rằng nếu đổi lòng thay dạ thì sẽ bị trời đ.á.n.h sét giáng, c.h.ế.t không yên lành. Hay nàng cũng viết một bản đi. Nếu nàng đổi lòng thay dạ, qua lại với người khác, thì… thì sư huynh nàng sẽ bị trời đ.á.n.h sét giáng, c.h.ế.t không yên thân.”
Ta nhất thời khó xử.
Thấy vậy, Tiêu Vân Dực nhàn nhạt nói:
“Nếu đã vậy, đêm nay phu nhân đừng vào phòng ta nữa. Ta đau lòng rồi, cần yên tĩnh tự chữa lành.”
Sao thế được???
Ta vội vàng nói:
“Ta viết, ta viết.”
Dù sao đại sư huynh mạng cứng.
Ta ở bên ngoài lúc nào cũng lấy huynh ấy ra thề, vậy mà huynh ấy vẫn sống tốt đấy thôi.
Tiêu Vân Dực trân trọng cất tờ giấy thề đi, dịu dàng nói:
“Phu nhân ngoan lắm. Đêm nay chúng ta cùng đến biệt viện Tây Sơn ngâm suối nước nóng, được không?”
Nghĩ tới chuyện ngâm suối nước nóng tháng trước, m.á.u trong người ta cũng nóng bừng lên vì kích động.
Kết quả cái mũi chẳng biết nghe lời, “phụt” một cái liền chảy m.á.u.
Tiêu Vân Dực vội vàng lau cho ta, bất đắc dĩ hạ giọng:
“Lần này nàng kiềm chế một chút. Lần trước nàng c.ắ.n cổ ta đầy vết thương, hại ta rất lâu không thể ra ngoài làm việc, hoàng huynh còn sai người tới hỏi thăm.”
Chuyện đó có thể trách ta sao???
Lần trước Tiêu Vân Dực mặc một thân sa y mỏng, ngồi dưới trăng gảy đàn cho ta nghe.
Hơi nước trong suối nóng bốc lên mờ mịt.
Thân thể nóng.
Lòng cũng nóng.
Vốn dĩ ta chỉ định nếm thử đôi chút, rồi cùng hắn ngắm sao cho t.ử tế.
Kết quả cả người hắn ướt sũng, khoác sa y ngồi trên tảng đá uống rượu.
Hắn ngửa đầu nhìn trăng, rượu men theo yết hầu chảy xuống mà chẳng hề hay biết.
Về sau hắn uống nhiều rồi, c.ắ.n một quả nho đưa đến bên môi ta, còn nghiêng đầu hỏi ta có ngọt không.
Ta làm sao nhịn được chứ???
Ta ghé lại gần, hôn lên môi hắn, lòng đã sớm loạn như ngựa hoang:
“Hôm nay thời tiết đẹp, chúng ta ra tiểu hoa viên chơi nhé?”