Bùi Dung Xuyên giận dữ quát:
“Lâm Thanh Oánh?”
“Nàng ngày nào cũng ép ta đọc sách, thi lấy công danh, hóa ra là vì chê ta không xứng với nàng.”
“Đúng, ta văn không thành võ chẳng nên, chỉ dựa vào gia đình mà sống.”
“Nhưng Khang Vương là biểu ca của ta. Chẳng lẽ tương lai của ta lại kém sao?”
Tiêu Vân Dực nhàn nhạt nói:
“Sẽ kém.”
“Ta cũng có thể không làm biểu ca của ngươi nữa.”
Nước mắt ta vất vả lắm mới nặn ra suýt nữa thì vỡ trận.
Tiêu Vân Dực, chàng có thể đừng buồn cười như vậy không?
Sau đó nghe nói Định Bắc Hầu trong cơn giận đã đuổi Bùi Dung Xuyên và Lâm Thanh Oánh về quê cũ ở Mạc Bắc.
Lâm Thanh Oánh quỳ trước cửa nhà ta suốt ba ngày ba đêm, phụ mẫu vẫn không mềm lòng để ý đến nàng.
Bùi Dung Xuyên chạy tới phủ Tiêu Vân Dực, khóc lóc t.h.ả.m thiết:
“Biểu ca. Đều là huynh cố ý dẫn dắt khiến đệ nhận nhầm ân nhân cứu mạng. Nếu người đệ cưới là Trần Tinh Chiếu, liệu mọi chuyện có khác không?”
Tiêu Vân Dực lạnh nhạt nói:
“Ta từng nói rồi. Nếu ngươi còn dám bất kính với nàng, cẩn thận hàm răng trong miệng.”
Bùi Dung Xuyên bị ám vệ Vương phủ đ.á.n.h rụng nửa hàm răng.
Miệng đầy m.á.u, điên điên dại dại bị đưa đến Mạc Bắc.
Còn Lâm Thanh Oánh, nàng cũng bị kích động không nhẹ.
Điên cuồng gào lên:
“Ta c.h.ế.t cũng không quay về nơi đó.”
Nhưng tất cả những chuyện này.
Rùa
Nào còn do nàng quyết định nữa.
Mẫu thân nghe xong thì ngẩn ra:
“Những năm qua mỗi khi ta nhớ Mạc Bắc, nó cũng từng nhắc cùng ta, nói rằng nếu có cơ hội thì muốn quay về, rằng nó không thích kinh thành.”
“Hóa ra đều là giả.”
Ta bảo bà đừng nghĩ đến những chuyện ấy nữa, rồi nhét cho bà một lọ t.h.u.ố.c.
Qua một thời gian.
Mẫu thân vui mừng nói:
“Phương t.h.u.ố.c con đưa cho Bùi bá mẫu quả nhiên hữu hiệu. Bà ấy lại có t.h.a.i rồi.”
Đúng là tất cả đều vui vẻ.
9
Cuối cùng cũng mong tới ngày ta thành thân.
Đêm tân hôn, ta chờ trái chờ phải, cuối cùng cũng chờ được Tiêu Vân Dực trở về.
Hắn uống chút rượu, vội vàng đi tắm rồi quay lại.
Hai chúng ta sóng vai ngồi trên giường, nhất thời lại không biết nói gì.
Ta lấy ra một viên t.h.u.ố.c nhỏ, lặng lẽ đưa cho hắn.
Ta hắng giọng nói:
“Chàng đừng sợ, ai cũng có lần đầu mà. Nhưng con người ta ấy, vẫn khá coi trọng chuyện phu thê. Ta sợ thân thể chàng quá yếu, không chịu nổi, nên chàng uống trước một viên t.h.u.ố.c bồi bổ đi.”
Tiêu Vân Dực trước nay luôn bị ta dẫn nhịp.
Lần này vậy mà lại chủ động.
Hắn ném viên t.h.u.ố.c nhỏ đi, rồi lao thẳng về phía ta.
Thơm quá đi mất…
Ta chỉ cảm thấy ba hồn bảy vía đều bị mê hoặc đến chẳng biết bay đi đâu.
Nửa canh giờ sau.
Ta nằm đó, hai mắt mơ màng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tiêu Vân Dực c.ắ.n nhẹ vành tai ta, hỏi:
“Phu nhân, nàng có hài lòng không?”
Ta vỗ vỗ lên hông hắn, yêu thích đến chẳng nỡ buông tay:
“Hài lòng, quá hài lòng.”
Hai chúng ta ngủ đến nửa đêm, ta bỗng nghe thấy bên ngoài vang lên một hồi sáo ngắn.
Ta lập tức mở bừng mắt, xoay người bật dậy.
Tiêu Vân Dực cũng tỉnh lại ngay.
Ta lắc lắc đầu, mặc y phục rồi đi ra ngoài.
Tiêu Vân Dực theo sát phía sau ta.
Ta vội vàng ra cửa, lần theo tiếng sáo đến hậu môn.
Trước cửa đặt 18 vò Nữ Nhi Hồng.
Là sư huynh của ta tới.
Huynh ấy ôm kiếm, một thân áo xanh phóng khoáng tiêu d.a.o.
Tiêu Vân Dực đứng bên cạnh ta, bỗng siết c.h.ặ.t t.a.y ta.
Ta nhìn sư huynh, mắt ngấn lệ, đang định mở miệng.
Đột nhiên, từ trong Vương phủ phóng ra vô số ám vệ, vây kín sư huynh của ta.
Sư huynh lập tức giơ hai tay lên, gào lớn:
“Ta không đến cướp thân đâu. Cung nỏ thủ, đừng chĩa vào ta. A a a…. Ta không phải tình nhân của Trần Tiểu Ngũ.”
Thanh kiếm của huynh ấy rơi trúng chân, khiến huynh ấy kêu oai oái.
Ta vội nói:
“Vân Dực, đây là đại sư huynh của ta, chàng có thể xem huynh ấy như phụ thân ta.”
Thân thể căng cứng của Tiêu Vân Dực lúc này mới hơi thả lỏng.
Ta cảm động nói:
“Sư huynh, cuối cùng huynh cũng nỡ đem rượu ngon của mình đến tặng muội rồi.”
Sư huynh lắc đầu thở dài:
“Trần Tiểu Ngũ à, muội đúng là q.u.ỷ đòi nợ. Lão t.ử đang vui vẻ tán tỉnh người ta thì nhận được thư của muội, nói muội sắp làm Vương phi rồi.”
Ta trừng huynh ấy một cái:
“Vậy sao giờ huynh mới tới?”
Sư huynh cười cười, đứng từ xa nói với ta:
“Tiểu Ngũ nhà chúng ta cũng xem như thành hoàng thân quốc thích rồi. Sư huynh là người giang hồ, không thể làm muội mất mặt. Trước khi đến đây, ta đã đi thắp hương trước mộ lão nhị, lão tam và lão tứ, báo cho họ biết tin vui của muội.”
Ta nhớ tới nhị sư tỷ giỏi dùng độc, c.h.ế.t dưới tay một tên đại đạo ác độc.
Lại nhớ tới tam sư huynh lúc nào cũng cười híp mắt, c.h.ế.t trên đường truy đuổi thủy phỉ.
Còn tứ sư huynh của ta, khi ta tìm thấy huynh ấy, huynh ấy đã bị vây g.i.ế.t đến chỉ còn nửa hơi thở, cuối cùng c.h.ế.t trong lòng ta.
Đại sư huynh luôn nói, chúng ta làm thợ săn tiền thưởng là như vậy, chẳng biết ngày mai sẽ ở nơi đâu.
Không cần quá đau buồn.
Bởi đường vẫn phải tiếp tục đi.
Đợi đi đến tận cùng, rồi sẽ có ngày gặp lại.
Đại sư huynh ngẩng đầu, lau mặt.
“Được rồi, Tiểu Ngũ, sinh thần năm sau gặp lại.”
Bóng lưng huynh ấy biến mất dưới ánh trăng.
Ta ôm một vò rượu lên, uống một ngụm.
Tiêu Vân Dực hỏi ta:
“Ta có thể mời đại sư huynh của nàng đến Lục Phiến Môn nhậm chức. Huynh ấy ở lại kinh thành an gia, như vậy hai huynh muội các nàng cũng không cần chia xa nữa.”
Ta lắc đầu:
“Triều đình và giang hồ không xâm phạm lẫn nhau, đây là quy củ. Thợ săn tiền thưởng bọn ta tuy ăn cơm quan gia, nhưng rốt cuộc vẫn là người giang hồ. Huống chi, chỉ cần ta còn sống một ngày, đại sư huynh của ta sẽ vĩnh viễn có nhà. Thứ huynh ấy cần không phải một tòa nhà.”