Thiên Kim Thật Là Người Giang Hồ

Chương 6



Khang Vương quả nhiên rất biết điều, khách khí nói với mẫu thân ta:

“Trần phu nhân, nửa năm trước Vân Dực từng kết duyên với Trần cô nương ở Mạc Bắc. Sau khi hồi kinh, mỗi khi nhớ lại chuyện cũ, ta trằn trọc khó ngủ, lúc ấy mới biết tương tư đã khắc cốt. Nay Trần phu nhân đang xem xét hôn sự cho Trần cô nương, không biết tiểu điệt có thể lọt vào mắt xanh của phu nhân chăng?”

Trời ơi, nghe lời này mà xem, nói hay biết bao.

Ta lại liếc nhìn Khang Vương một cái.

Vị phu quân tương lai này của ta không chỉ nói năng dễ nghe, người cũng đẹp đến nao lòng.

Cũng chẳng biết những chỗ khác có đẹp không nữa, hì hì.

5

Ta không ngờ Khang Vương lại là người giữ lời hứa đến vậy.

Hôm ấy, khi hắn nói muốn cưới ta, mẫu thân còn chưa lập tức gật đầu, chỉ bảo rằng cần bàn bạc với phụ thân trước đã.

Ai ngờ hắn lại thẳng thắn hỏi:

“Phu nhân lo lắng vì thân thể tiểu điệt yếu kém, e rằng sẽ đoản mệnh sao?”

Mẫu thân thoáng lộ vẻ lúng túng, vội vàng nói không dám.

Khang Vương liền ôn tồn đáp:

“Những năm gần đây, sức khỏe của tiểu điệt đã khá hơn nhiều. Phu nhân có thể mời đại phu đến bắt mạch kiểm chứng. Trước khi thành thân, tiểu điệt nguyện viết giấy cam kết, cả đời tuyệt không nạp thiếp. Nếu có ngày phụ lòng Nhị cô nương, xin để trời tru đất diệt, c.h.ế.t không được yên lành.”

“Sau khi thành thân, tiểu điệt sẽ giao toàn bộ tư khố của Vương phủ cho Nhị cô nương quản lý. Đồng thời cũng sẽ xin mẫu hậu ban một đạo ý chỉ. Nếu sau này Nhị cô nương và tiểu điệt không còn hòa hợp, nàng có thể tự do rời đi, tuyệt không ai được ngăn cản.”

Những lời ấy chân thành đến mức khiến người khác không thể không động lòng.

Ngay cả mẫu thân cũng có phần xúc động.

Ta đắc ý nghĩ thầm.

Khang Vương có hứa với ta bao nhiêu điều hậu hĩnh cũng không hề quá đáng.

Dù sao năm đó, vì mang cái tên vô dụng này thoát khỏi ổ sa phỉ, sau lưng ta còn bị c.h.é.m một đao cơ mà.

Ta lập tức dứt khoát nói:

“Mẫu thân, không cần bàn với phụ thân nữa. Hôn sự này, con đồng ý.”

Mẫu thân bất đắc dĩ nhìn ta một cái.

Thấy ta vui vẻ đến thế, bà chỉ đành nói:

“Con cùng điện hạ ra ngoài ngắm hoa đi. Không cần ở đây bồi chúng ta nữa.”

Khang Vương đi bên cạnh ta, hai người cùng rời khỏi sảnh.

Ta không ngờ hắn lại thu hút ánh nhìn đến vậy.

Hai người vừa sóng vai bước vào hoa viên.

Khu vườn vốn đang náo nhiệt lập tức yên tĩnh đi vài phần.

Tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn sang.

Ta không khỏi nghiêng đầu nhìn xuống mặt hồ, xem thử trên người mình có gì không ổn hay không.

Khang Vương khẽ nói:

“Nhị cô nương chớ trách. Những năm qua ta chưa từng đi cùng nữ t.ử nào như thế này, cho nên mọi người mới tò mò nhìn nàng.”

Nghe vậy, ta lập tức đứng thẳng người hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhìn đi, nhìn đi.

Không sai đâu.

Chính là ta sắp gả cho đại mỹ nam này đấy.

Thấy ánh mắt mọi người cứ qua lại dò xét, ta dứt khoát xoay một vòng, để bọn họ nhìn rõ hơn.

Không biết là ai bật cười trước.

“Vị Trần nhị cô nương này thật thú vị.”

Một mỹ nhân xinh đẹp rực rỡ bước tới, hành lễ với Khang Vương.

Nàng cười hỏi:

“Tiểu hoàng thúc, sao người lại đi cùng Trần nhị cô nương vậy?”

Ta nhận ra nàng.

Trước khi đến đây, đệ đệ đã giới thiệu cho ta rồi.

Đây chính là nữ nhi duy nhất của Hoàng hậu nương nương đương triều, Nguyên Gia công chúa.

Khang Vương liếc nhìn ta, dường như đang cân nhắc nên nói thế nào.

Ta khẽ gật đầu.

Lập tức, trên gương mặt hắn hiện lên một nụ cười thanh nhã.

Hắn ung dung đáp:

“Trần nhị cô nương là vị hôn thê của ta. Chúng ta đi cùng nhau, có gì đáng ngạc nhiên sao?”

Nguyên Gia công chúa kinh hô:

“Trời ơi? Vị hôn thê? Con không nghe nhầm đấy chứ? Con vẫn luôn nghĩ tiểu hoàng thúc sẽ xuất gia làm đạo sĩ cơ. Người muốn thành thân? Lại còn thành thân với Trần nhị cô nương? Đúng là mặt trời mọc đằng tây rồi.”

Nàng nhìn ta một lượt rồi nói tiếp:

“Nhìn thế nào Trần nhị cô nương cũng chẳng giống người sẽ thích một bệnh mỹ nam như tiểu hoàng thúc.”

Nghe vậy, ta bật cười hỏi:

“Thật sao? Vậy công chúa cảm thấy ta sẽ thích kiểu nam t.ử thế nào?”

Nguyên Gia công chúa nghiêm túc phân tích:

“Cô đó à, là một người rất thú vị. Vừa rồi ta tận mắt thấy cô ăn sạch cả một bàn điểm tâm, thần thái vẫn bình thản như không. Hẳn là người chẳng hề sợ lời đàm tiếu. Bước chân cô nhanh nhẹn mạnh mẽ, nhưng cây trâm bộ diêu trên đầu chỉ khẽ lay động, tà váy cũng không hề rung nhiều. Dáng đi ấy ta từng thấy trên người Tần cô cô bên cạnh mẫu hậu. Nhưng Tần cô cô là cao thủ đại nội. Vậy nên võ công của cô chắc chắn rất cao. Sau khi vào hoa viên, cô tỏ ra tò mò với mọi thứ, nhưng đáy mắt lại chẳng có mấy gợn sóng. Điều đó chứng tỏ nhìn qua cô là người sáng sủa hoạt bát, nhưng thực ra lòng lại rất lạnh. Chỉ là... vì sao một cô nương trẻ tuổi như cô lại có một trái tim lạnh lùng, không bị thế tục lay động như vậy?”

Nói đến đây, Nguyên Gia công chúa c.ắ.n môi, vẻ mặt chần chừ, không nói tiếp nữa.

Ta cười rồi tiếp lời:

Rùa

“Bởi vì ta đã chịu quá nhiều khổ cực, cũng đã g.i.ế.t quá nhiều người. Những thứ phồn hoa gấm vóc bình thường từ lâu đã chẳng thể khiến ta động lòng nữa, đúng không?”

Nụ cười trên mặt Nguyên Gia công chúa lập tức biến mất.

Nàng thậm chí còn có chút luống cuống.

“Tiểu hoàng thúc... con không cố ý nói Nhị cô nương như vậy... Không, là tiểu thẩm thẩm. Người tha cho con đi. Nếu tiểu hoàng thúc nổi giận, con không gánh nổi hậu quả đâu.”

Ta quay đầu nhìn Khang Vương.

Nhìn thế nào cũng chẳng thấy hắn có gì khác biệt.

Vẫn ôn hòa như gió xuân như thế.