Khang Vương nhẹ giọng nói:
“Nguyên Gia, con chỉ mới học được chút thuật xem tướng từ Thái phó, vậy mà đã tùy tiện phán xét người khác. Con có từng nghĩ xem đối phương có bằng lòng để con đ.á.n.h giá hay không?”
Nguyên Gia công chúa lén nhìn ta một cái, ánh mắt đầy vẻ cầu xin.
Ta bật cười, thuận tay ngắt một đóa thược d.ư.ợ.c đang nở rộ, cài lên tóc nàng.
Ngắm nghía một lúc, ta cảm thán:
“Công chúa có một câu nói chưa đúng. Ta không phải không bị thế tục lay động. Gặp một đại mỹ nhân quốc sắc thiên hương như công chúa, ta cũng thấy rung động đấy. Cả vườn xuân sắc, muôn vàn gấm vóc, cũng không bằng một phần dung nhan của công chúa. Cho nên trái tim này của ta, thật ra cũng không lạnh lắm.”
Mặt Nguyên Gia công chúa lập tức đỏ bừng.
Nàng vội vàng bỏ chạy.
Ta và Khang Vương tiếp tục dạo bước, đi đến nơi vắng vẻ hơn.
Bất chợt nghe hắn hỏi:
“Còn ta thì sao?”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, ngơ ngác:
“Hả? Ngài làm sao?”
Khang Vương giơ tay, nhẹ nhàng gỡ một cánh hoa trên tóc ta xuống, khẽ hỏi:
“Ai cũng nói dung mạo của ta hiếm có trên đời. Trần nhị cô nương... có từng vì ta mà động lòng không?”
Lúc hỏi câu ấy, vành tai hắn đã hơi đỏ.
Ta thật sự không nhịn nổi nữa.
Liền thử đưa tay nắm lấy tay hắn.
Khang Vương không tránh.
Ngược lại còn tiến gần ta thêm một chút.
Hắn khẽ hỏi:
“Suốt dọc đường, Nhị cô nương đã nhìn môi ta rất nhiều lần. Không biết đang nghĩ gì vậy?”
Ta buột miệng đáp:
“Đương nhiên là muốn hôn rồi.”
Rùa
Vừa dứt lời.
Khang Vương lập tức ngồi xuống một tảng đá lớn bên cạnh, ngẩng đầu nhìn ta.
Đôi mắt trong veo như nước.
Hắn chậm rãi nói:
“Xung quanh không có ai. Nhị cô nương cứ tùy ý.”
6
Trên đường về phủ, ta ngồi trong xe ngựa ngẩn người.
Đệ đệ tò mò hỏi:
“Nhị tỷ ngã ở đâu rồi sao? Môi còn bị rách nữa kìa.”
Nó vừa dứt lời, mẫu thân liền ho dữ dội.
Đệ đệ vội vàng rót trà cho bà.
Ngay cả trưởng tỷ cũng đỏ bừng mặt.
Chỉ có ta vẫn ngồi vững như núi, cười tủm tỉm.
Tâm trạng thật sự quá tốt.
Khi ấy, ta nâng mặt Khang Vương lên, vốn chỉ định hôn khẽ một chút, tránh thất lễ với người ta.
Ai ngờ vừa chạm vào, lại cảm thấy đôi môi ấy mát lạnh dễ chịu, khiến ta chẳng nỡ buông ra.
Đến lúc ta lưu luyến định lùi lại.
Hắn lại nắm c.h.ặ.t cổ tay ta, không chịu buông.
Giọng Khang Vương khàn đi:
“Nhị cô nương, sao ta cứ cảm thấy... hôn môi không phải như thế này.”
Càng nói, mặt hắn càng đỏ:
“Nhị cô nương đừng hiểu lầm. Ta không có kinh nghiệm, chỉ là từng nghe người khác nói qua thôi.”
Hắn không có kinh nghiệm.
Ta cũng có đâu???
Nhưng ta kiến thức rộng rãi mà.
Chưa ăn thịt heo chẳng lẽ chưa từng thấy heo chạy?
Lăn lộn giang hồ nhiều năm, hạng người nào mà ta chưa từng gặp.
Sư huynh từng có vài đoạn tình duyên ngắn ngủi.
Huynh ấy còn khuyên ta:
“Tiểu Ngũ à, đời người ngắn ngủi, phải biết tận hưởng lúc còn có thể.”
Ta cũng muốn tận hưởng chứ.
Nhưng có ai biết đám nam nhân giang hồ là dạng gì không?
Không phải mười ngày nửa tháng không tắm, thì cũng là chẳng bao giờ đ.á.n.h răng rửa chân.
Nhiều lúc bực bội quá, ta chỉ có thể tự mình chạy ra hồ bơi vài vòng cho nguôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sư huynh thường trêu:
“Tiểu Ngũ nhà chúng ta lớn thật rồi. Cũng đến lúc cần một nam nhân sưởi ấm chăn gối. Đáng tiếc ánh mắt muội lại cao quá.”
Có câu gì nhỉ?
Vận mệnh sẽ không ngừng lấy những thứ khiếm khuyết ra dụ dỗ ngươi.
Chỉ cần ngươi liên tục từ chối, cuối cùng nó sẽ mang đến món quà thật sự hợp ý ngươi.
Nghĩ lại những thiếu trang chủ hay kiếm khách trước đây.
Cùng lắm cũng chỉ nắm tay hay khoác vai.
Bảo ta hôn họ...
Thật sự không hạ nổi miệng.
Thấy Khang Vương ngây thơ đến vậy, ta khẽ hắng giọng, nhỏ tiếng hỏi:
“Vậy... ta có thể hôn thêm một chút nữa không?”
Khang Vương cụp mắt.
Khẽ đáp bốn chữ:
“Xin cứ tùy ý.”
Tùy ý.
Ta thật sự quá tùy ý rồi.
Khang Vương mê hoặc đến mức khiến thần hồn ta điên đảo.
Hai người ngã xuống giữa khóm hoa, y phục của hắn cũng xộc xệch hơn phân nửa.
Ta vùi đầu trước n.g.ự.c hắn, thở hổn hển:
“Không được, không được... nếu để mẫu thân biết, chắc chắn sẽ đ.á.n.h gãy chân ta mất.”
Một tay Khang Vương vẫn đỡ bên eo ta.
Bên cổ và khóe môi đều lưu lại dấu vết do ta gây ra.
Hắn chật vật nói:
“Nhị cô nương... xin thứ lỗi. Là ta thất lễ với nàng rồi.”
Ta nhìn hắn một cái.
Trong đầu bất giác nhớ tới lời sư huynh từng dặn:
“Tiểu Ngũ à, muội lớn rồi. Có vài chuyện chỉ sư huynh mới dạy được cho muội. Nam nhân ấy mà, nhiều kẻ chỉ được cái mã bên ngoài. Sau này chọn phu quân, phải mở to mắt mà nhìn cho kỹ, đừng có ngại ngùng.”
Ta nghiến răng, lấy hết can đảm hỏi:
“Ta... có thể kiểm tra một chút không?”
Khang Vương xấu hổ đến mức gần như muốn ngất đi.
Ngay cả giọng nói cũng run run:
“Được... được thôi.”
Thế là ta lập tức ra tay.
...
Ta ngây người.
Rồi bật dậy như bị giẫm phải đuôi.
Vội vàng ổn định lại tâm tình đang xao động.
Khang Vương tự chỉnh lại y phục.
Đứng bên cạnh ta.
Hai người nhìn nhau một cái.
Rồi đồng thời đỏ mặt.
Suốt quãng đường sau đó đều im lặng không nói.
Trước lúc chia tay, Khang Vương bỗng hỏi:
“Tiểu Ngũ... nàng thấy có hài lòng không?”
Ta cố giữ vẻ đoan trang:
“Mau ch.óng định ngày thành thân đi.”
“Còn nữa, sau này cứ gọi ta là Tiểu Ngũ là được.”
Khang Vương khẽ cười:
“Được.”
“Tiểu Ngũ, nếu nàng không chê, sau này hãy gọi ta là Vân Dực.”
Chậc.
Vân Dực.
Cái tên này thật sự rất hay.
…..
Vừa về tới phủ, mẫu thân đã nổi giận.
Bà ngồi ngay ngắn trên ghế, lạnh giọng quát:
“Thanh Oánh, con có biết mình sai ở đâu không?”