Ta gật đầu lia lịa: "Chuẩn không cần chỉnh, chàng không phải dân giang hồ nên không hiểu được đâu."
Ai dè chẳng bao lâu sau.
Tiêu Vân Dực chỉ tay vào số ám khí chất đống chật kín cả khoảng sân, nhàn nhạt bảo: "Toàn bộ số ám khí của Đường Môn ta đã sai người thu mua dâng lên đủ một bộ rồi đấy, nàng xem thử coi còn thiếu món nào không?"
Ta kinh hãi đến mức suýt rơi cả cằm xuống đất, run rẩy bảo: "Chàng... chàng không phải là đã đem quân san phẳng Đường Môn rồi đấy chứ."
Tiêu Vân Dực bất lực thở dài: "Lục Bộ và các môn phái giang hồ xưa nay vốn có qua lại mật thiết, ta đã mở miệng đòi vài món ám khí thì đố ai dám khước từ. Tiểu Ngũ, nàng đừng quên phu quân của nàng chính là thân vương đương triều có m.á.u mặt đấy nhé."
Ta hớn hở lao đến ôm chầm lấy gương mặt chàng ấy, "chụt chụt" hôn liên tiếp vài cái rõ to.
Giữa lúc ta đang hăm hở ngắm nghía số ám khí quý giá kia, Tiêu Vân Dực lững thững bước tới bên cạnh, hờ hững buông một câu: "Lúc Đường Môn dâng mớ ám khí này lên, họ có đặc biệt nhắn nhủ một câu, tuyệt đối không được để một vị nữ t.ử tên Trần Tiểu Ngũ chạm vào. Phu quân đây hiếu kỳ vô cùng, nương t.ử đã từng vì chuyện gì mà gieo oán hận với Đường Môn thấu xương tủy thế kia."
Ta tiện miệng đáp luôn: "Ồ, cũng chẳng có gì to tát đâu, chẳng qua là để gom cho đủ bộ ám khí, ta dứt khoát một lần bắt cá năm tay, mập mờ cùng lúc với năm tên đệ t.ử của họ. Hại bọn họ tương tàn, đ.á.n.h nhau sứt đầu mẻ trán. Đường Môn trưởng lão tức tối dán cáo thị ngay trước cổng lớn: Xà Huyết Nữ Trần Tiểu Ngũ và ch.ó không được phép bước chân vào."
Tiêu Vân Dực lặng im hồi lâu, rồi ôn tồn dụ dỗ: "Phu nhân à, ngày đại hôn ta đã viết giấy cam kết nếu thay lòng đổi dạ tất chịu thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t. Hay là nàng cũng viết một bản đi, nếu nàng dám thay lòng đổi dạ mập mờ với tên nam nhân khác thì... sư huynh của nàng tất chịu thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t, c.h.ế.t không toàn thây."
Ta nhất thời mặt mày méo xẹo, khó xử vô cùng.
Tiêu Vân Dực thấy thế thì sa sầm mặt mày, nhàn nhạt bảo: "Đã vậy thì đêm nay phu nhân đừng hòng bước chân vào phòng ta nữa. Trái tim ta đã tổn thương sâu sắc, cần không gian yên tĩnh để tự chữa lành."
Thế thì sao mà ổn cho được!
Ta vội vàng xuống nước: "Ta viết ta viết, viết ngay đây."
Dẫu sao thì cái mạng của đại sư huynh cũng lớn lắm, năm xưa bôn ba bên ngoài ta toàn lôi huynh ấy ra thề thốt bừa bãi mà huynh ấy vẫn sống sờ sờ ra đấy thôi.
Tiêu Vân Dực nâng niu cất kỹ tờ giấy cam kết kia vào lòng, dịu dàng bảo: "Phu nhân ngoan lắm, đêm nay hai chúng ta cùng nhau ra biệt viện Tây Sơn ngâm suối nước nóng nhé."
Chợt nhớ tới chuyến ngâm suối nước nóng tháng trước, m.á.u trong người ta bỗng chốc rạo rực hẳn lên.
Ngặt nỗi cái mũi không chịu hợp tác, "vèo" một cái m.á.u mũi đã chảy ròng ròng ra ngoài rồi.
Tiêu Vân Dực vội vã lấy khăn lau sạch cho ta, bất lực thì thầm: "Lần này nàng phải tiết chế chút đi, lần trước gặm nhấm cổ ta đầy dấu, hại ta cả tháng trời không dám vác mặt ra đường làm việc, đến cả hoàng huynh cũng phải sai người tới gặng hỏi xem có chuyện gì nữa kìa."
Cái đó sao trách ta được chứ!
Hôm đó Tiêu Vân Dực vận một bộ mỏng manh như cánh ve, ngồi dưới trăng gảy cầm cho ta thưởng thức.
Hơi nước từ suối nước nóng bốc lên mờ ảo. Thân nhiệt nóng lên, mà cõi lòng cũng rạo rực theo.
Ban đầu ta cũng định chuồn chuồn đạp nước một tẹo thôi, để hai đứa cùng nhau ngắm sao trời thanh tịnh.
Ai dè chàng ấy ngâm mình ướt sũng, khoác hờ tấm lụa mỏng ngồi trên phiến đá uống rượu. Cứ ngửa cổ nhìn trăng sáng, để giọt rượu tràn qua yết hầu lăn tăn chảy xuống mà chẳng hề hay biết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lát sau chàng ấy ngà ngà say, lẳng lặng ngậm một quả nho mớm tận miệng ta, còn nghiêng đầu khẽ hỏi có ngọt không nữa chứ.
Cái sự mê hoặc này thì đố ai mà kìm lòng cho nổi!
Ta bèn áp sát vào người chàng ấy, hạ môi gặm nhẹ bờ môi chàng ấy, tâm thần điên đảo bảo: "Hôm nay thời tiết đẹp quá, hai đứa mình ra tiểu uyển chơi đùa chút đi."
Tiêu Vân Dực ra vẻ khó xử: "Nhưng phu nhân chẳng phải đang đòi ngắm mớ ám khí sao?"
Ta dỗ dành chàng ấy bước về phía tiểu uyển, chẳng màng đến mớ ám khí vớ vẩn nào nữa.
Mãi đến khi nhìn thấy Tiêu Vân Dực thân hình đầy dấu, nằm vật ra trong căn lều nhỏ nơi tiểu uyển.
Đầu óc ta mới mơ màng nghĩ thầm: Ái chà, chẳng phải bảo đi ngắm ám khí cả ngày trời sao, sao rốt cuộc lại thành ra nông nỗi này rồi!
Tiêu Vân Dực thở hổn hển, khẽ cầu xin: "Phu nhân, động đậy chút đi..."
Mây mưa dần tan, ta và Tiêu Vân Dực cùng nhau đi tắm rửa. Xong xuôi, chàng ấy tỉ mỉ thoa thần d.ư.ợ.c trị sẹo lưng cho ta.
Các đầu ngón tay của Tiêu Vân Dực lưu luyến mơn trớn trên những vết sẹo ở lưng ta: "Năm xưa nàng vì Dung Xuyên mà hứng trọn một đao, giờ đây vết sẹo này cũng đã mờ hẳn đi rồi."
Mớ chuyện rắc rối năm xưa giữa ta và Bùi Dung Xuyên, sau này ta cũng đã nói rõ toàn bộ sự thật cho Tiêu Vân Dực biết rồi.
Cái tên sói đuôi to thâm hiểm này, thực chất ngay từ hồi ở Mạc Bắc đã mưu đồ bất chính với ta rồi.
Hèn chi sau khi sư huynh bị thương, tai ta toàn nghe thấy thiên hạ phao tin chỉ có ở kinh thành mới trị được.
Hèn chi ta vừa chân ướt chân ráo bước vào thành là mọi người đã râm ran đồn đại ta là đứa con gái thất lạc của Trần gia rồi.
Tất cả trò này, đều do một tay chàng ấy âm thầm giật dây phía sau mà ra cả.
Ta đưa tay ôm c.h.ặ.t lấy cổ chàng ấy, lười biếng bảo: "Cái bình giấm chua từ tám đời nào rồi, chớ có uống nữa làm gì. Ngoan nào!"
Nghe thấy cái danh xưng ngọt ngào này, khóe môi Tiêu Vân Dực khẽ cong lên một nụ cười. Hai chúng ta ôm c.h.ặ.t lấy nhau, chìm vào giấc nồng.
Người trong kinh thành ai nấy đều tấm tắc khen ngợi Khang Vương phi là người hiền hậu, dễ chung đụng nhất đời. Bất luận gặp nàng ở đâu thì gương mặt nàng cũng luôn cười tươi, chẳng bao giờ thấy nàng nổi giận.
Mãi cho đến một lần, ba người nhà Khang Vương cùng Thái hậu ngự giá đến Vạn Phật tự để lễ Phật cầu an.
Các vị quý tộc đang hăm hở dâng hương, ai dè giữa đường lại đụng mặt một toán thích khách.
Tiểu quận chúa được thị vệ hộ tống chạy về, thần sắc lo sợ chưa định. Trên bờ vai của con bé thế mà lại có một con bọ cạp màu đỏ m.á.u đang ngoan ngoãn nằm rạp ở đó.
Tiểu quận chúa rưng rưng nước mắt bảo: "Mẫu hậu! Con không sao cả, chính Tiểu Hồng đã ra tay cứu mạng con đấy."
Khang Vương sa sầm mặt mày, sát khí ngút trời.