Khang Vương phi thì vẫn sắm vai một vị phu nhân ôn hòa như cũ, ôm c.h.ặ.t lấy tiểu quận chúa vào lòng dỗ dành một hồi cho con bé nín khóc.
Chẳng bao lâu sau, có hơn ba mươi tên thích khách ngang nhiên lao về phía này. Mọi người hoảng loạn thất thần, chạy toán loạn.
Lại thấy Khang Vương phi lẳng lặng đón lấy song đao từ tay tỳ nữ.
Một cây dài, một cây ngắn.
Chúng nhân theo bản năng nín thở quan sát, không ai dám ho he một tiếng. Chợt nghe có tiếng ai đó hét lớn giữa trùng vây.
"Thợ săn tiền thưởng Xà Huyết Nữ Trần Tiểu Ngũ, nàng ta vẫn còn sống!"
"Mau chạy lẹ đi! Chúng ta không phải đối thủ của nàng ta đâu!"
Trần Tiểu Ngũ khẽ nở nụ cười lạnh lùng, song đao vung lên hàn quang trút xuống rợn người. Chỉ qua vài ba chiêu pháp ngắn ngủi là đã có kẻ mạng vong ngay tại chỗ.
Trần Tiểu Ngũ lúc lấy mạng người gương mặt chẳng có một chút biểu cảm.
Một vị tiểu thư xuất thân từ thế gia võ tướng khẽ thì thầm: "Khang Vương phi chắc chắn đã từng tiễn không biết bao nhiêu mạng người xuống hoàng tuyền rồi."
Có kẻ hốt hoảng sụt sùi khóc lóc: "Ta... ta... dạo trước còn lén lút nói xấu sau lưng Khang Vương phi nữa kìa."
"Thế ngươi nói xấu nàng cái gì? "
"Ta bảo nếu nàng mà là nam t.ử thì tốt biết mấy, ta thề c.h.ế.t cũng phải gả cho nàng."
"..."
Tiêu Vân Dực đưa tay che mắt con gái lại, ánh mắt chăm chú nhìn vào bóng hình Trần Tiểu Ngũ.
Chợt nhớ lại buổi kinh hồng nhất diện năm xưa ở Mạc Bắc.
Khi đó hắn dẫn theo đám ám vệ vốn là định đi cứu mạng Bùi Dung Xuyên, ai dè lại chứng kiến một vị cô nương cõng Bùi Dung Xuyên trên lưng thong thả bước ra khỏi thâm sơn cùng cốc.
Mắt nàng không nhìn thấy gì, bước chân vô cùng chậm rãi. Khắp người đẫm m.á.u tươi, chẳng rõ đã phải hứng chịu bao nhiêu vết thương chí mạng nữa.
Tiêu Vân Dực tiến lên đón lấy, nhìn rõ dung mạo của nàng. Một con Huyết Bọ Cạp đang ngoan ngoãn nằm rạp ngay nơi cổ tay hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vị cô nương kia ôn tồn buông một câu: "Cứu mạng ta, nếu không ta tiễn ngươi xuống hoàng tuyền."
Khi đó Bùi Dung Xuyên vẫn chưa hoàn toàn hôn mê, nghe thấy giọng nói quen thuộc của hắn bèn buông lỏng cảnh giác.
Ngay khắc ấy, vị cô nương kia "vèo" một cái ngã nhào vào lòng hắn. Bàn tay Tiêu Vân Dực đẫm dòng m.á.u nóng hổi của nàng, thứ huyết dịch ấy như thể hòa quyện, thấm sâu vào tận xương tủy của hắn vậy.
Hắn chưa từng thấy sinh mệnh nào kiên cường đến thế.
…
Ám vệ khẽ hỏi: "Chủ t.ử, có cần lên hỗ trợ Vương phi một tay không?"
Tiêu Vân Dực nhàn nhạt đáp: "Không cần."
Một lát sau, trận chiến kết thúc sạch sẽ.
Tiêu Vân Dực giao con gái cho tỳ nữ bế, rồi tiến lên, tự tay lau sạch giọt m.á.u tươi vương trên mặt nàng.
Trần Tiểu Ngũ mỉm cười bảo: "Phen này tiêu đời rồi, bổn cô nương khổ công diễn kịch ngoan ngoãn ở kinh thành bao năm qua, giờ thì bị lật tẩy sạch chẳng giấu được ai nữa rồi."
Ai dè, các vị quý nữ xung quanh thế mà lại hăm hở vây quanh lấy nàng, chẳng thèm màng đến gương mặt lạnh như tiền của Khang Vương, tranh trước đoạt sau ráo riết gặng hỏi xem Trần Tiểu Ngũ có bị sứt mẻ miếng nào không.
"Vương phi, nhà thần nữ có thần d.ư.ợ.c chuyên trị vết thương quý giá lắm này."
Cô nương thốt ra câu này chính là người từng được Trần Tiểu Ngũ ra tay nghĩa hiệp đòi lại công đạo năm xưa.
"Vương phi, Vương phi, nhà thần nữ có cây nhân sâm ngàn năm bổ dưỡng lắm này."
Cô nương đang giơ cao tay xin hàng kia chính là người từng được Trần Tiểu Ngũ tặng cho một cước đá văng gã say rượu định giở trò đồi bại năm xưa.
Trần Tiểu Ngũ săm soi kỹ lưỡng đám người này một lượt, chậc, xem ra tài diễn kịch của nàng những năm qua cũng chẳng chu toàn cho lắm, bằng chứng là nàng vẫn âm thầm gây ra không ít vụ chấn động trong kinh thành đấy thôi.
[HẾT]