Thiên Kim Thật Là Nữ Tử Giang Hồ

Chương 2



Tiễn biệt sư huynh xong xuôi, mẹ lên tiếng an ủi ta: "Đứa trẻ ngoan, để sư huynh con đi xa cũng là vì tốt cho con. Người ở kinh thành này coi trọng nhất là môn đệ xuất thân, nếu con cứ mang theo cái thói giang hồ ấy bên người, mẹ sợ họ sẽ coi khinh con."

 

Mẹ còn sợ ta xúc động nhất thời mà bỏ trốn theo sư huynh, cha ta thậm chí còn cắt cử gia đinh ngày đêm canh giữ phòng ta nghiêm ngặt.

 

Thực ra thì... ta có điên mới bỏ trốn!

 

Lăn lộn chốn giang hồ gió thổi nắng cháy, hở ra là chịu đao kiếm, có gì tốt đâu chứ.

 

Đệ đệ ta lại ôm mộng tưởng nói: "Nhị tỷ, hành tẩu giang hồ oai phong biết bao. Cuộc sống ở kinh thành này tẻ nhạt c.h.ế.t đi được."

 

Ta liếc xéo nó một cái: "Đệ có biết vì sao ta lại có tên là Trần Tiểu Ngũ không?"

 

Đệ đệ ngẫm nghĩ một hồi rồi hỏi: "Có phải trước nhị tỷ còn có báo bốn vị đồng môn nữa không?"

 

Ta mỉm cười ẩn ý: "Đúng vậy, đệ thông minh đấy."

 

Nó lại hào hứng hỏi tiếp: "Vậy họ đâu rồi? Có đến kinh thành thăm tỷ không?"

 

Ta lắc đầu, nhàn nhạt đáp: "C.h.ế.t sạch rồi! Đương nhiên, những kẻ lấy mạng họ cũng đều bị ta và sư huynh tiễn xuống hoàng tuyền cả rồi."

 

Đám thợ săn tiền thưởng ở Mạc Bắc chúng ta đều là lũ bán mạng kiếm cơm.

 

Hôm nay sống, ngày mai c.h.ế.t.

 

Thế nên có rượu thì uống, có thịt thì ăn, chẳng màng tích cóp bạc tiền, cũng chẳng màng chuyện lập gia đình. Sống thì phóng khoáng thật đấy, nhưng nhìn tới tương lai thì mờ mịt chẳng có gì.

 

Ta tìm được một gia tộc quyền quý làm chỗ dựa, sư huynh mừng cho ta còn không hết. Bởi kể từ đây, ta đã chính thức rửa tay gác kiếm, từ bỏ ân oán giang hồ.

 

Bất kỳ kẻ nào lăn lộn chốn giang hồ cũng đều có một ước mơ là được "lên bờ" an ổn. Chỉ tiếc là một khi đã dấn thân vào chốn phong trần thì thân cô thế cô, không còn tự chủ được nữa.

 

Đệ đệ ta nghe xong thì á khẩu.

 

Mẹ ta bèn đá vào m.ô.n.g nó một phát, lườm nguýt: "Từ nay về sau không được mở miệng bàn luận mấy chuyện này với nhị tỷ con nữa!"

 

Bà dắt tay ta đi vào nội trạch: "Đi thử mấy bộ y phục và trang sức mẹ mới may cho con. Tiện thể ít hôm nữa mẹ dẫn con đi tham gia thưởng hoa yến, sẵn dịp cho con gặp mặt Thế t.ử luôn."

 

Trưởng tỷ cứ khăng khăng đòi nhường lại mối hôn sự này cho ta, cha mẹ bàn bạc một hồi rồi gọi hai chị em ta đến trước mặt.

 

Họ mang phần của cải hồi môn đã chuẩn bị sẵn ra, phần của trưởng tỷ có nhỉnh hơn của ta đôi chút.

 

Mẹ giải thích: "A Yến, con đừng trách mẹ thiên vị, muội muội con ở bên ngoài đã chịu quá nhiều khổ cực rồi. Nếu nó thật sự vừa mắt Thế t.ử, nguyện ý gả đi thì mối hôn sự này con nên nhường lại."

 

Trưởng tỷ lập tức tiếp lời: "Mẹ, con vốn không phải cốt nhục của người, có được vinh hoa phú quý như ngày hôm nay đã là mãn nguyện lắm rồi. Hôn sự hay của cải hồi môn này xin cứ để lại cho muội muội, con   không dám nhận."

 

Đến lúc này ta mới vỡ lẽ, hóa ra trưởng tỷ là con gái của di mẫu ta.

 

Năm xưa khi mẹ ta chuẩn bị theo cha về kinh, di mẫu bất hạnh lâm bệnh qua đời.

 

Trưởng tỷ ở nhà bị người ta ghẻ lạnh, ngược đãi, mẹ ta không đành lòng nhìn đứa trẻ chịu khổ nên nhận nàng làm con ruột rồi mang về kinh thành nuôi dưỡng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Nhìn cha mẹ đầy vẻ áy náy, trưởng tỷ thì đau lòng khóc sụt sùi.

 

Chậc, cái chuyện này rắc rối thật đấy!

 

Ta mới về nhà có một chuyến mà chuyện gả chồng bỗng chốc trở thành tâm bệnh của cả nhà.

 

Ta chỉ vào miếng ngọc bội của trưởng tỷ rồi hỏi: "Cha mẹ, ở kinh thành này còn ai sở hữu miếng ngọc bội giống thế này không?"

 

Cha ta ngẫm nghĩ một hồi rồi đáp: "Biểu ca của Thế t.ử là Khang Vương điện hạ cũng có một miếng. Có chuyện gì sao?"

 

Ta chợt nhớ lại buổi chia ly năm ấy ở Mạc Bắc.

 

Kẻ được ta cứu từng thề thốt: "Nếu nàng lên kinh tìm ta, ta nguyện làm bất cứ chuyện gì để báo đáp ơn này."

 

Lúc đó ta còn cười cợt: "Bảo ngươi lấy thân báo đáp có chịu không?"

 

Hắn ta bèn lí nhí như muỗi kêu: "Nguyện ý."

 

Thế là ta xua tay, hào sảng tuyên bố: "Hôn sự không cần phải nhường nhịn gì nữa đâu, con chuẩn bị đi làm Vương phi đây."

 

03

 

Cha mẹ ta nghe chuyện ta từng cứu mạng Khang Vương ở Mạc Bắc thì kinh ngạc tột độ.

 

Đệ đệ tấm tắc khen ngợi: "Thế thì trùng hợp quá rồi. Trưởng tỷ cứu Thế t.ử, nhị tỷ cứu Vương gia. Hai vị tỷ tỷ đúng là nữ trung hào kiệt."

 

Nhắc đến chuyện này ta lại thấy hiếu kỳ.

 

Trưởng tỷ trông trói gà không c.h.ặ.t, vậy mà lại có thể đơn thương độc mã cứu Thế t.ử ra khỏi xào huyệt sa phỉ. Chẳng lẽ nàng ta biết sử dụng ám khí, hay là biết thuật điều khiển mãnh thú?

 

Ta bèn gặng hỏi: "Trưởng tỷ, tỷ đã cứu Thế t.ử bằng cách nào vậy? Lúc đó ta và Vương gia mắt mũi tèm nhem chẳng nhìn thấy gì, huynh ấy còn ngất lịm đi. Nếu không nhờ ta biết thuật triệu hồi Huyết Bọ Cạp... "

 

À thôi, tốt nhất là nên ngậm miệng lại.

 

Bên người ta lúc nào cũng nuôi một con Huyết Bọ Cạp và một con rắn lục đuôi đỏ, nói ra lại làm họ khiếp vía.

 

Đệ đệ lại gặng hỏi tiếp: "Nhị tỷ, nghe nói những người lăn lộn giang hồ đều có danh hiệu riêng, tỷ tên là gì thế?"

 

Ta nhìn lên trời, ra vẻ bộ dạng cao nhân phương nào.

 

Nó ôm mộng tưởng nói tiếp: "Nhị tỷ dung mạo linh động, lại giỏi dùng song đao, danh hiệu kiểu gì cũng phải mang đậm khí chất tiên nữ."

 

Hề hề, tại hạ tài hèn sức mọn, giang hồ gọi là Xà Huyết Nữ.

 

Ta vội đ.á.n.h trống lảng: "Trưởng tỷ, hai ta cũng có duyên phận quá nhỉ?"

 

Mẹ ta khẽ cau mày, liếc nhìn trưởng tỷ một cái, chẳng rõ đang toan tính điều gì.

 

Trưởng tỷ gượng cười đáp: "Đúng vậy, thật có duyên."