Thiên Kim Thật Là Nữ Tử Giang Hồ

Chương 9



Bùi Dung Xuyên lạnh lùng mỉa mai: "Biểu ca ăn nói lúc nào cũng lập lờ nước đôi, nửa thật nửa giả như thế. Đệ chỉ muốn hỏi huynh một câu, ngày hôm đó Trần Tinh Chiếu có phải cũng đang dưỡng thương ở biệt viện của huynh hay không? Đệ cứ có cảm giác người liều mạng cứu đệ thoát khỏi sào huyệt thổ phỉ thực chất là nàng ta."

 

Ta đang mân mê nghịch ngợm mấy ngón tay của Tiêu Vân Dực, nghe thế thì liếc nhìn hắn: "Ăn nói dứt khoát chút đi. Là ta hay không phải là ta thì ngươi định làm cái gì chứ? Bùi Dung Xuyên, ta chẳng tin ngươi chỉ vì cái ơn cứu mạng vớ vẩn nào đó mà quyết định cưới một người đâu."

 

"Thanh mai trúc mã mười mấy năm trời, hiểu rõ chân tơ kẽ tóc với ngươi chính là trưởng tỷ của ta."

 

"Tỷ ấy vì mối hôn sự với ngươi mà đang giam mình trong phòng thêu khăn trùm đầu kìa, ngươi lại ở đây nghi thần nghi quỷ cái nỗi gì nữa! Có thời gian rảnh rỗi thì tốt nhất là mua một bó hoa tươi rồi mò qua cái lỗ ch.ó nhà ta mà lén lút gặp tỷ ấy đi."

 

Bùi Dung Xuyên bị ta quát cho một trận thì nổi đóa: "Cái tính cách của cô sao chẳng khác nào pháo nổ thế, động tí là sồn sồn lên. Dẫu người cứu mạng ta có thật là cô đi chăng nữa thì ta thề c.h.ế.t cũng không thèm cưới cô đâu. Cái loại hoang dã như cô đúng là khó chung đụng hết chỗ nói."

 

Ta bật cười: "Trùng hợp quá, bổn cô nương cũng chẳng thèm gả cho ngươi đâu. Với lại, ta không bao giờ nhận nhầm người, người ta muốn gả chính là Tiêu Vân Dực."

 

Bùi Dung Xuyên tức tối quay lưng bỏ đi thẳng.

 

Bước được vài bước, hắn bỗng khựng lại, dứt khoát ngoảnh đầu hét lớn: "Thế cái lỗ ch.ó nhà cô nằm ở cái phương nào?!"

 

Ta được một trận cười ha hả: "Ở con hẻm phía đông nam ấy."

 

Sau khi tiễn hắn đi, Tiêu Vân Dực bỗng khẽ cất tiếng hỏi: "Tiểu Ngũ, nàng có phải thích kiểu nam t.ử có tính cách hoạt bát, náo nhiệt hơn không?"

 

Ta ngơ ngác: "Sao tự dưng chàng lại hỏi thế?"

 

Tiêu Vân Dực nhìn ta chăm chú, hồi lâu mới bảo: "Ta thấy nàng ở cạnh Dung Xuyên nói năng hăng hái hơn hẳn lúc ở cạnh ta."

 

Ta săm soi gương mặt chàng ấy một lượt, hai gò má bỗng chốc nóng rực lên, lí nhí: "Thì hai chúng ta cứ hễ ở cạnh nhau là cái miệng bận rộn suốt rồi, làm gì còn thời gian nào để mà mở miệng ra nói chuyện nữa chứ."

 

Gương mặt Tiêu Vân Dực cũng dần đỏ ửng lên như gạch nung.

 

Hai chúng ta cứ hễ chung một phòng là chẳng rõ vì sao, ban đầu toàn bàn luận chuyện chính sự nghiêm túc.

 

Nói chưa được ba câu là hai thân hình đã ngoan ngoãn dính c.h.ặ.t lấy nhau như sam rồi, đúng là làm người ta bứt rứt quá đi mà.

 

08

 

Ngày tháng thoi đưa, chớp mắt một cái đã đến ngày đại hôn.

 

Trưởng tỷ xuất giá trước, vài ngày sau cùng Bùi Dung Xuyên tay trong tay quay về vinh quy bái tổ.

 

Nhìn thần sắc của nàng là biết nàng đang ngập tràn trong hạnh phúc. Ánh mắt Bùi Dung Xuyên nhìn trưởng tỷ tràn ngập vẻ dịu dàng mà chính hắn cũng chẳng hề hay biết.

 

Còn trưởng tỷ cứ hễ mở miệng nhắc đến tên Bùi Dung Xuyên là đôi mắt lại cười híp mí.

 

Rõ ràng là một đôi thanh mai trúc mã lưỡng tình tương duyệt, thế mà cứ thích tự làm khổ nhau chỉ vì cái danh hờ ơn cứu mạng.

 

Chẳng lẽ vài canh giờ hoạn nạn có nhau ngắn ngủi lại đáng giá hơn mười mấy năm trời chung đụng, vun đắp tình cảm sao?

 

Ta và đệ đệ rúc vào một góc lén lút quan sát đôi phu thê trẻ đang thưa chuyện với cha mẹ.

 

Đệ đệ thì thầm vào tai ta: "Dung Xuyên huynh ấy thực chất đã sớm trao trọn con tim cho trưởng tỷ từ lâu rồi! Nhưng ngặt nỗi hắn không chịu thừa nhận. Tất cả là vì phu phụ Định Bắc Hầu suốt ngày lải nhải bên tai hắn rằng nếu nhị tỷ quay về thì hắn bắt buộc phải cưới tỷ. Thế nên bao năm qua hắn và trưởng tỷ luôn giữ khoảng cách, khắc chế bản thân, thủ lễ chu toàn, chưa từng một lần vượt quá giới hạn."

 

Ta bừng tỉnh: "Thế nên khi có được cái danh hờ ơn cứu mạng kia, Bùi Dung Xuyên lập tức có được cái cớ hợp tình hợp lý để danh chính ngôn thuận cưới trưởng tỷ về nhà chứ gì."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Đệ đệ bốc một nắm hạt dưa từ tay ta, gật đầu lia lịa: "Chuẩn không cần chỉnh!"

 

Hai đứa đang lén lút buôn chuyện thiên hạ thì trưởng tỷ và Bùi Dung Xuyên rảo bước tiến về phía này.

 

Trưởng tỷ khéo léo đuổi đệ đệ đi chỗ khác, hai vợ chồng họ nhìn nhau một cái.

 

Trưởng tỷ nắm c.h.ặ.t lấy tay ta, vành mắt rưng rưng lệ: "Tiểu Ngũ, đêm động phòng hoa chúc ta đã nói rõ toàn bộ sự thật cho Dung Xuyên biết rõ rồi."

 

Bùi Dung Xuyên gãi đầu ra vẻ hối lỗi: "Ta đâu có ngờ Thanh Oánh vì chuyện ở Mạc Bắc mà suốt ngày dằn vặt, u sầu đến thế. Ta có điên mới đem cả hạnh phúc nửa đời sau ra để báo đáp cái ơn cứu mạng vớ vẩn ấy, nếu muốn báo ơn thực sự thì dứt khoát ném cho ngàn lượng bạc là xong chuyện rồi."

 

"Cái câu nói 'ơn cứu mạng nguyện lấy thân báo đáp' khi đó ta thốt ra là bởi vì... vì ta lầm tưởng cô chính là Thanh Oánh. Chỉ là lúc đó ta sợ Thanh Oánh không nguyện ý, nên mới cố tình lập lờ không dám gặng hỏi kỹ danh tính của nhau."

 

Hèn chi cái tên này vừa mở mồm đòi báo ơn là dứt khoát đòi lấy thân báo đáp. Lúc đó trong lòng ta còn thầm mắng hắn keo kiệt, toàn dâng lên mấy thứ vô tích sự.

 

Hóa ra là hắn nhận nhầm ta thành trưởng tỷ.

 

Ta xòe tay ra, hùng hồn bảo: "Đưa bạc đây!"

 

Trưởng tỷ bật cười, thực sự nhét vào tay ta một xấp khế ước đất đai, ngân phiếu dày cộm.

 

Nàng ôn tồn bảo: "Số của cải này xem như của hồi môn tỷ tặng thêm cho muội, chúc muội trăm năm hạnh phúc."

 

Bùi Dung Xuyên có chút hậm hực bảo: "Lúc đó ta nghe biểu ca bảo người cứu mạng ta là Thanh Oánh, ta hớn hở đến phát điên. Giờ ngẫm lại mới thấy ngay từ hồi ở Mạc Bắc là huynh ấy đã mưu đồ bất chính với cô rồi, nên mới cố tình lập lờ dụ dỗ ta."

 

"Cũng may là ta cũng không vừa mắt cô, bằng không thì đã sa vào một mối sai duyên rồi."

 

Ta nhận ra cái tên này chẳng biết nói lời hay ý đẹp gì cả.

 

Bùi Dung Xuyên cũng tự ý thức được mình lỡ lời, vội quay sang dỗ dành trưởng tỷ: "Không phải sai duyên! Thanh Oánh, trong lòng ta từ trước đến nay chỉ có mình nàng thôi. Chỉ là trước đây nàng cứ khách sáo với ta quá, làm ta cứ ngỡ nàng chỉ coi ta như huynh muội."

 

Trưởng tỷ đỏ ửng mặt bảo: "Khi đó ta cứ nghĩ chàng tương lai sẽ làm muội phu của ta, nên không dám ôm mộng tưởng xa vời. Sau khi từ Mạc Bắc trở về, tình cảm cuộn trào chịu không nổi, lúc này mới lỡ bước làm liều, nói dối mạo nhận ơn cứu mạng."

 

Bùi Dung Xuyên xót thương ôm lấy nàng: "Đâu tính là mạo nhận chứ, nàng khi đó cũng sa vào tay đám thổ phỉ, đã giúp đỡ chúng ta rất nhiều mà."

 

Căn phòng này chẳng còn đất cho ta diễn nữa rồi.

 

Ta lẳng lặng quay lưng đi thẳng.

 

09

 

Rốt cuộc cũng mòn mỏi chờ đợi được đến ngày ta lên xe hoa xuất giá!

 

Đêm động phòng hoa chúc, ta ngồi ôm gối chờ đợi mỏi mòn, mãi mới thấy Tiêu Vân Dực đẩy cửa bước vào.

 

Chàng ấy có uống chút rượu, vội vã vào phòng tắm rửa sạch sẽ rồi trở ra.

 

Hai đứa ngồi cạnh nhau trên giường hỷ, nhất thời không gian rơi vào lặng im.

 

Ta lấy từ trong tay áo ra một viên thần d.ư.ợ.c nhỏ, lẳng lặng nhét vào tay chàng ấy.

 

Ta nhẹ giọng bảo: "Chàng chớ có sợ hãi, ai chẳng có lần đầu tiên chứ. Nhưng bổn cô nương đây là kẻ coi trọng chuyện phu thê giường chiếu lắm đấy. Ta lo lắng thân thể chàng yếu ớt quá chịu không nổi nhiệt, cứ uống viên thần d.ư.ợ.c này vào cho bổ dưỡng trước đi."