Thiên Kim Thật Là Nữ Tử Giang Hồ

Chương 8



Mẹ ta ngắm nghía mớ sính lễ kia, tâm trạng vô cùng phức tạp: "Con và Khang Vương quen nhau ở Mạc Bắc, hắn thừa biết con là nữ nhi giang hồ. Trong lễ đơn hôm nay có không ít cung tên danh tiếng, lại thêm mớ thánh phẩm chữa trị vết thương, xem ra đều là do điện hạ tỉ mỉ chuẩn bị riêng cho con."

 

Ta để ý thấy có rất nhiều thần d.ư.ợ.c chuyên trị sẹo, tái tạo da.

 

Chắc là lúc ta hôn mê ở biệt viện của Khang Vương, hắn đã phát hiện ra trên người ta có sẹo rồi.

 

Cha ta cũng tấm tắc khen ngợi: "Điện hạ quả là người có tâm! Biết người biết ta thế này, sau này Tinh Chiếu gả qua đó cũng đỡ bị gò bó quy củ."

 

Cả nhà ngập tràn trong bầu không khí hỉ sự, duy chỉ có trưởng tỷ là thần sắc thẫn thờ đứng một góc.

 

Mẹ vội vã kéo tay trưởng tỷ, mỉm cười bảo: "Ít hôm nữa mẹ cũng sẽ định ngày lành tháng tốt cho con luôn, nhà chúng ta xem như song hỷ lâm môn."

 

Trưởng tỷ gượng cười đáp: "Tất cả tuân theo ý mẹ."

 

Ta ngẫm nghĩ, mấy cái chuyện này cứ giấu giấu diếm diếm chẳng khác nào cái dằm trong tim, thà nói huỵch toẹt ra cho nhẹ lòng.

 

Ta bèn bảo trưởng tỷ: "Tỷ tỷ, ta và Bùi Dung Xuyên tuyệt đối không có chút liên can gì đâu. Tỷ cứ việc kê cao gối mà sống cuộc đời của mình, chớ có suốt ngày thương xuân tiếc thu làm gì cho mệt xác. Tỷ dung mạo như tiên t.ử hạ phàm, tính tình lại điềm đạm, thông tuệ có thừa, bất luận gả cho ai thì cũng là phúc phần của nhà người ta cả."

 

Trưởng tỷ nhìn ta, vành mắt rưng rưng lệ. Nàng kéo tay ta, bước đến một góc vắng trong ngự uyển.

 

Nàng lặng im hồi lâu, rồi khẽ hỏi: "Tinh Chiếu, muội đã nhận ra ta từ sớm rồi, đúng không?"

 

Ta im lặng.

 

Hồi còn ở sào huyệt thổ phỉ, ta bị trúng kịch độc, mắt mũi chỉ nhìn thấy bóng người mờ mờ, nhưng ngặt nỗi thính giác lại nhạy bén vô cùng.

 

Thế nên, ngay từ khoảnh khắc trưởng tỷ cất tiếng nói là ta đã nhận ra chất giọng quen thuộc ấy rồi.

 

Nàng chính là vị cô nương năm xưa trốn ở góc tối lén lút khóc thút thít.

 

Năm xưa chúng ta có thể thoát khỏi sào huyệt thổ phỉ, vị cô nương ấy cũng đã góp không ít công sức. Ít nhất, chính nàng đã dùng mỹ nhân kế dụ dỗ đám thổ phỉ lơ là cảnh giác.

 

Trưởng tỷ dẫu sao cũng là nữ nhi lớn lên ở Mạc Bắc, dẫu có bị mớ quy củ kinh kỳ mài dũa bớt đi phần nào. Nhưng cái cốt cách bên trong của nàng vẫn không đổi, biết tùy cơ ứng biến, có can đảm lại có mưu lược.

 

Trưởng tỷ thẫn thờ bảo: "Quả nhiên mà... Thứ đồ đi ăn cắp của người khác thì nhìn một cái là bị lật tẩy ngay."

 

Ta vỗ nhẹ vào vai nàng trấn an: "Sống trên đời có mấy chục năm ngắn ngủi đâu, cốt sao cho bản thân thấy thoải mái là được. Đã làm thì đừng có nhìn trước ngó sau làm gì. Với lại, trưởng tỷ à, dẫu có không có tỷ chen ngang thì ta cũng không thèm khát gì cái tên Bùi Dung Xuyên ấy đâu, ta căn bản chẳng hề vừa mắt hắn."

 

Trưởng tỷ khẽ lau nước mắt, mỉm cười thở dài: "Muội ấy à, chỉ khéo biết cách an ủi ta thôi. Cái tính cách phóng khoáng tự do như muội, dẫu có gả vào Hầu phủ thì kiểu gì chẳng sống tự tại như cá gặp nước. Tinh Chiếu, đa tạ muội đã không vạch trần bộ mặt thật của ta trước mặt mọi người."

 

"Ta thật lòng yêu thương Bùi Dung Xuyên. Thuở mới chân ướt chân ráo về kinh thành, ta bị đám người kia mỉa mai giọng địa phương Mạc Bắc, chính huynh ấy đã luôn ở bên cạnh động viên, chở che ta vượt qua quãng thời gian tăm tối ấy."

 

Ta vờ hù dọa nàng: "Vậy thì tỷ nhất định phải sống thật hạnh phúc đấy nhé! Ta đã cứu mạng Bùi Dung Xuyên thì cái mạng của hắn xem như thuộc về ta rồi. Nếu hắn dám phụ tấm chân tình của tỷ, ta sẽ tự tay tặng hắn một đao."

 

Nói rồi, ta giơ tay làm động tác dứt khoát hướng xuống phía dưới thân.

 

Trưởng tỷ bật cười thành tiếng, nàng khẽ thì thầm: "Tên Khang Vương kia ngang nhiên mạo nhận ơn cứu mạng của muội, chẳng rõ hắn có toan tính gì. Còn muội nữa, đã thừa biết Khang Vương không phải vị công t.ử năm xưa mình cứu, vậy mà ở Từ An Đường vẫn bày mưu tính kế thử thách hắn làm gì."

 

Ta gãi gãi vành tai đang nóng rực lên, cười đáp: "Thì là m.á.u háo sắc nổi lên chứ sao, quăng đại cái mồi nhử, ai dè cái lưỡi câu thẳng tuột thế mà hắn cũng ngoan ngoãn c.ắ.n câu."

 

Trưởng tỷ nhìn ta bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ: "Cái sự phóng khoáng, thẳng thắn của muội đúng là làm người ta thèm khát. Tiểu Ngũ, chuyện lần này là ta có lỗi với muội. Dẫu muội không chấp nhặt với ta, nhưng cái ân tình này ta xin khắc cốt ghi tâm."

 

Ta mỉm cười, không tiếp lời nàng.

 

Suốt mười hai năm bôn ba bên ngoài, ta đã đ.á.n.h mất quá nhiều hơi ấm gia đình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ta không muốn cha mẹ và đệ đệ phải khó xử, đứng ngồi không yên vì chuyện chung thân đại sự của trưởng tỷ.

 

Chuyện hôn nhân đối với trưởng tỷ là chuyện hệ trọng nhất đời người, nhưng đối với ta thì nó chỉ là món đồ trang trí có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

 

Đời người có quá nhiều thứ phải tranh giành, bảo bọc, nhường nhịn người nhà vài phần thì có mất mát gì đâu.

 

Ta chợt nhớ lại hồi mới chân ướt chân ráo về nhà, chính trưởng tỷ đã tự tay vào bếp nấu mấy món đặc sản Mạc Bắc cho ta ăn.

 

Nàng lẳng lặng không nói một lời, nhưng thực chất đã âm thầm lo liệu cho ta từng chút một.

 

Tình cảm ruột thịt này, so với một tên hôn phu chưa từng chung đụng bao giờ, quý giá hơn nhiều.

 

07

 

Ngày lành tháng tốt của hai chị em đã được định đoạt xong xuôi, trưởng tỷ xuất giá trước ta nửa tháng.

 

Trưởng tỷ tính tình điềm đạm, ngày ngày giam mình trong phòng tự tay thêu khăn trùm đầu.

 

Cha mẹ ta thì bận rộn tối tăm mặt mũi, lúc nào cũng lo lắng sính lễ hồi môn chuẩn bị chưa được chu toàn.

 

Đệ đệ cũng bị cuốn vào vòng xoáy bận rộn vì cha mẹ không chịu để nó ngồi không một khắc nào.

 

Duy chỉ có ta là kẻ rảnh rỗi nhất nhà.

 

Ngày ngày ngủ nướng đến tận trưa muộn mới thèm dậy ăn uống rồi luyện võ. Sau đó thay một bộ xiêm y thanh sạch, lén lút mò sang Khang Vương phủ.

 

Cái cửa chính phiền hà quy củ nhiều nên ta lười đi, thế là ta đ.â.m ra cái thói quen vượt tường mò vào.

 

Ai dè hôm nay vừa vượt tường đáp đất là đụng mặt ngay Bùi Dung Xuyên.

 

Hắn trợn tròn mắt kinh hãi: "Nam nữ trước ngày đại hôn không được phép gặp mặt nhau, cô mò tới đây làm cái gì thế hả?"

 

Ta phủi phủi bụi bặm bám trên xiêm y, dõng dạc đáp: "Đi ăn cắp."

 

Bùi Dung Xuyên dáo dác nhìn quanh, sợ hãi bảo: "Cô điên rồi sao! Dám mò vào Vương phủ ăn cắp đồ, để thị vệ tóm được thì có nước vào ngục."

 

Ta tràn đầy tự tin: "Ngoại trừ Tiêu Vân Dực ra thì đố ai biết ta mò vào đây ăn cắp đồ đấy."

 

Hắn tò mò hỏi tiếp: "Thế cô định ăn cắp thứ gì?"

 

Thấy Tiêu Vân Dực đang bước về phía này, ta bèn huýt sáo một cái rồi ung dung đáp: "Ăn cắp trái tim chứ gì nữa."

 

Bùi Dung Xuyên nổi gân xanh đầy trán, trông có vẻ như muốn đập c.h.ế.t ta tới nơi.

 

Ta sà vào lòng kéo tay Tiêu Vân Dực, ra vẻ thần bí bảo: "Đêm nay hai chúng ta ra sông Vĩnh An chèo thuyền chơi đi, ta sẽ cho chàng một bất ngờ lớn."

 

Bùi Dung Xuyên hớt hải đuổi theo phía sau, tức tối bảo: "Biểu ca! Không phải đệ nhiều lời đâu, nhưng vị nhị cô nương này ăn nói trơn tuột, lưu manh quá mức quy định rồi đấy."

 

Tiêu Vân Dực lập tức dang tay che chắn cho ta, nhàn nhạt đáp: "Nàng ấy thế nào thì liên quan gì đến cái rắm nhà ngươi."

 

Bùi Dung Xuyên nghe xong thì nghẹn họng, liếc nhìn ta một cái đầy bất lực.

 

Hắn như thể hạ quyết tâm lớn lắm, c.ắ.n răng bảo: "Biểu ca, hôm nay đệ đến tìm huynh là có chuyện hệ trọng muốn hỏi rõ. Ngày đệ tỉnh lại ở Mạc Bắc, chính huynh đã bảo với đệ rằng người liều mạng đưa đệ thoát khỏi trùng vây là Thanh Oánh, lời này có chỗ nào dối trá không?"

 

Tiêu Vân Dực thản nhiên đáp: "Đương nhiên là thật! Trần đại tiểu thư bị thương hôn mê bất tỉnh, ngươi thì trúng kịch độc bất tỉnh nhân sự."