Thiên Kim Vô Dụng Vớ Được Lang Quân Như Ý

Chương 10



Nãi ma ma nhìn hai đứa trẻ đáng thương, lại nhìn khóe miệng ta không kìm được, thở dài: "Phu nhân, người cũng nên giả vờ một chút."

Giả vờ gì chứ, giả không nổi chút nào. Chỉ cần nghĩ đến muội muội không vui, ta liền muốn uống thêm vài chén cho thỏa thích.

Cố Uyên Dã cùng về với Trần Tầm.

Trần Tầm dẫn Hạo Vũ và Mạt Nhi đi: "Hôm nay Cố Hầu gia chừa một đường sống, ta thay mặt Trần gia nhận ân tình này của Cố Hầu, sau này có việc gì cần đến Trần gia, Cố Hầu cứ tùy ý sai khiến."

Ta khó khăn làm ra vẻ mặt buồn bã, đợi người Trần gia vừa đi, ta lập tức kéo tay áo Cố Uyên Dã.

"Tên ch.ó chế-t Bùi Tuân kia bị phán thế nào? Còn có lão tặc Quốc công gia nữa, đường đường là một Quốc công gia, dám chê bai ta."

Cố Uyên Dã bật cười, đôi mắt sáng cong lên, ta nhất thời nhìn đến ngẩn người.

"Bùi Tuân tham ô lương thảo, trì hoãn quân cơ, Quốc công gia thông đồng với giặc bán nước, Thánh thượng phẫn nộ, nhưng thương tiếc Quốc công phủ trung thành qua nhiều đời, không liên lụy người khác, chỉ có cha con Quốc công gia, sau thu hành hình."

"Thật sao?"

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

"Ta lừa nàng làm gì?"

15

Lâu ngày gặp lại, ta vốn muốn cùng Cố Uyên Dã uống rượu và hàn huyên. Nào ngờ lại có kẻ không biết điều, nửa đêm đến phủ cầu kiến.

Tiểu Thúy chu môi nói: "Tiểu thư, là lão gia và phu nhân, bọn họ nói có chuyện gấp muốn gặp người."

Cố Uyên Dã liếc nhìn ta: "Lần này ta đại thắng, Thánh thượng đã hứa trên triều đường sẽ đáp ứng một yêu cầu của ta."

Ta mở miệng c.h.ử.i thẳng: "Phì, công lao của chàng chỉ có thể dùng cho ta và Ninh Huyên, bọn họ là cái thá gì? Cũng đòi hưởng à?"

Cố Uyên Dã nhíu mày: "Không phải đã nói rồi sao, c.h.ử.i bọn họ thì không được c.h.ử.i ta nữa?"

Nhưng mà, chàng đã diệt sạch bọn họ rồi cơ mà?

"Bây giờ là lúc để rối rắm chuyện này sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta kéo tay Cố Uyên Dã đi đến phòng khách.

Phụ thân ngồi nghiêm trang trên ghế, kế mẫu sốt ruột đi tới đi lui: "Nha đầu c.h.ế.t tiệt đó, chúng ta đã phải đến cầu xin mà nó còn cố tình bắt chúng ta đợi. Sớm biết nó là đứa không có lương tâm như vậy, lúc đó đã gả nó vào Quốc công phủ rồi. Dung Nhi đáng thương của ta, sau này phải làm sao đây?"

Ta không nhịn được vỗ tay: "Ôi chao, có những kẻ tự cho mình thông minh, cuối cùng lại tự chuốc họa vào thân. Cái hôn sự mà ngày đêm mưu tính, kết quả là nữ nhi cưng phải thành góa phụ rồi. Ngay cả phủ Quốc công cũng bị Thánh thượng thu hồi... Nhưng cũng không sao, dù gì có cha mẹ nuông chiều, muội muội mang theo con cái, ở Bá tước phủ thế nào cũng kiếm được miếng ăn."

Kế mẫu nắm c.h.ặ.t t.a.y, nhưng khi đối mặt với ta lại òa khóc: "Phù Cừ, muội muội con khổ lắm, nếu không phải nó thay con gả vào hang hùm miệng sói đó, giờ nó đâu phải rơi vào tình cảnh này. Hôm nay ta đi thăm nó, nó còn nói may mà người gả vào phủ Quốc công không phải là con. Con ngoan à, tỷ muội các con tình thâm, xin con nghĩ đến tấm lòng tốt của muội muội với con, cầu xin Cố Hầu gia để Thánh thượng tha cho Tiểu Công gia đi?"

Phụ thân lạnh lùng ngồi đó: "Phù Cừ, ngày xưa ta dạy con thế nào? Tỷ muội một nhà phải đùm bọc lẫn nhau.”

"Ngài quên lời ngài và mẫu thân đã nói rồi sao? Ta thiếu giáo d.ụ.c, kiêu ngạo vô lối, người như ta, các người trông cậy ta? Xin lỗi, thấy muội muội cướp hôn ước của ta rơi vào cảnh ngày hôm nay, ta chỉ có vỗ tay hoan hô thôi. Tha thứ? Không thể tha thứ một chút nào, ta chỉ thích lấy răng đền răng, lấy mắt đền mắt."

Kế mẫu đảo mắt nhanh như chớp: "Hiền tế, xin lỗi, bọn ta không dạy dỗ tốt đứa con này, nó lấy con rồi mà vẫn nhớ nhung vị hôn phu cũ. Nhưng chúng ta kết thân là kết tình hai họ, hiền tế, con nương tay một chút, sau này Quốc công phủ cũng sẽ nhớ ơn con mà đúng không?"

Cố Uyên Dã đảo mắt: "Mọi lời bà đều nói hết rồi, tiếc là bà vẫn chưa hiểu ta. Ta sợ vợ, chỉ cần phu nhân ta không đ.á.n.h mắng ta, nàng ấy đốt cháy cả phủ đệ ta cũng thấy nàng có lý. Hiện giờ phu nhân ta nói lấy răng đền răng, lấy mắt đền mắt. Vương quản gia, ngươi đi nói với đội trưởng Thần binh doanh một tiếng, lúc tịch thu phủ Quốc công, nhất định phải tỉ mỉ, không được để lại một cọng cỏ một cành cây."

Kế mẫu ôm n.g.ự.c ngã ngồi xuống đất: "Ngươi, ngươi, sao ngươi có thể tàn nhẫn như vậy?"

Phụ thân cuối cùng cũng biến sắc: "Hiền tế, nể mặt Phù Cừ mà nương tay, Phù Dung là muội muội ruột của Phù Cừ mà."

Cố Uyên Dã trực tiếp đuổi khách: "Khi xưa Phù Dung đạp lên Phù Cừ để lập hình tượng, cướp đoạt hôn sự của Phù Cừ, có nghĩ đến việc Phù Cừ là tỷ tỷ ruột của nàng ta không?"

16

Cha và kế mẫu bị người kéo đi. Từ xa vẫn còn nghe thấy tiếng nguyền rủa và than phiền của kế mẫu.

Cố Uyên Dã dùng tay che tai ta: "Đừng nghe."

Ta nhìn nam nhân đi hơi khập khiễng bên cạnh, không hiểu sao, cảm thấy như có một ngọn núi lớn chắn trước mặt ta. Chắn đi những toan tính tinh ranh của kế mẫu, chắn đi sự lạnh lùng vô tâm của phụ thân, chắn đi những giá rét của nửa đời trước.

Cố Uyên Dã nhẹ nhàng lau giọt lệ nơi khóe mắt ta: "Sao lại giống Ninh Huyên vậy, còn khóc nữa, xấu hổ ghê."

Ta vội lau mặt: "Đâu có, chàng nhìn nhầm rồi."