Tiểu Thúy thật không có ánh mắt: "Tiểu thư, rượu nguội rồi, nô tỳ đã hâm nóng lại, người và cô gia uống khi còn nóng nhé. Còn cả đêm động phòng lần trước bị gián đoạn nữa."
Ta giậm chân, túm lấy tai nàng ấy chạy đi.
Con nha đầu này, sao cái gì cũng nói. Thật ngượng chế-t đi được.
Sau khi uống ba bát rượu, đầu óc ta choáng váng, ôm lấy Cố Uyên Dã bắt đầu khóc: "Mẹ, sao người đi sớm thế? Mẹ, người có biết không? Trước kia con không hiểu lắm, lúc nhỏ lớn lên lặc lè, nhiều chuyện con cũng quên rồi. Nhưng con gặp được Ninh Huyên, hu hu hu, mẹ, sao đứa trẻ không có mẹ lại khổ thế?"
Cố Uyên Dã nói gì đó, ta cũng nghe không rõ, chỉ chìm đắm trong thế giới của mình.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Mẹ, những khổ cực mà Phù Cừ đã chịu hồi nhỏ, Ninh Huyên không phải chịu nữa đâu. Mẹ, Ninh Huyên hạnh phúc hơn con, con bé có được người mẹ mới, chính là con. Ừm, nữ nhi đã làm mẹ rồi đấy."
Nói xong, ta chìm vào giấc ngủ.
Nửa đêm bị tỉnh giấc vì buồn tiểu, mơ hồ nghe thấy bên cạnh có động tĩnh, ghé qua xem thì thấy Cố Uyên Dã đang lẩm bẩm trước bộ giáp:
"Lý đại ca, ta có lỗi với huynh, không bảo vệ được thê t.ử Cẩm Tú của huynh. Nhưng may mắn là, Ninh Huyên đã gặp được người thật lòng thương yêu con bé, ta hứa với huynh, nhất định sẽ cùng Phù Cừ yêu thương Ninh Huyên thật tốt."
Ta giả vờ không thấy, quay đầu đi đến nhà xí. Dù sao thì, Ninh Huyên chính là nữ nhi của ta.
Hết