Thiên Kim Vô Dụng Vớ Được Lang Quân Như Ý

Chương 3



Ta không đ.á.n.h hắn, hắn chỉ vỗ tay khen hay thôi. Nhưng lời này ta vẫn không nên nói với Nhị đệ muội, tình cảm giữa ta và nàng ta chưa đến mức đó.

Thọ An đường vừa mời đại phu, vừa tuyên truyền Hầu phu nhân khiến lão phu nhân tức đến ngã bệnh. Ta không thèm để ý, kéo Tiểu Ninh Huyên đang lo lắng bất an về phòng.

Tiểu nhân nhi mím c.h.ặ.t môi: "Ngươi, ngươi không sợ người khác mắng ngươi bất hiếu sao?"

Ta cảm thấy đứa trẻ này khá thú vị: "Vậy con ở học đường dùng mực tạt Đại ca ca con, dùng b.út lông vẽ rùa lên người Đại tỷ tỷ con, con không sợ người khác nói con ngỗ ngược vô phép sao?"

Tiểu Ninh Huyên để lại một câu: "Đó là tại bọn họ sai trước." rồi nhanh ch.óng về phòng mình.

Đứa trẻ này, nó chưa từng nghe câu rận nhiều không sợ ngứa sao?

Từ khi ta còn nhỏ dại không hiểu chuyện, kế mẫu đãtuyên truyền đủ kiểu  về ta, giờ ta còn danh tiếng gì nữa?

Chút bất hiếu tính là gì?

Nhưng lão phu nhân thích làm bộ như vậy, cứ thế này mãi thật chán ngấy. Ta còn chưa ăn no bữa tối nữa.

Nghĩ một lúc, ta ghé tai dặn dò Tiểu Thúy một hồi.

Nàng ấy ngần ngừ: "Thế này, không hay lắm đâu nhỉ? Dù sao nhìn thì cũng là người làm lão phu nhân ngất đi, người còn cho bà ta uống hoàng liên, lỡ như bị phát hiện..."

Nha đầu này, vừa khen nàng ấy hiểu ta, giờ lại bắt đầu ngốc rồi.

"Ta hiếu kính lão phu nhân bằng hoàng liên cực phẩm từ nhà mẹ đẻ của ta, ngàn vàng khó cầu, hiệu quả thanh hỏa hạng nhất. Nếu không phải lão phu nhân cần, ai đến tìm ta cũng không cho đâu."

Tiểu Thúy nhăn mặt: "Nhưng, t.h.u.ố.c này phải cho uống thế nào ạ?"

"Ngươi xem, vừa rồi nữ nhi ngoan của ta đã nhắc nhở ta rồi, ta là trưởng tức, bà mẫu bệnh, làm sao ta có thể đứng ngoài? Cất kỹ hoàng liên đi, đi thôi, chúng ta tự tay nấu t.h.u.ố.c cho lão phu nhân uống."

Hơn nữa để thể hiện hiếu thảo, ta còn đuổi hết nô tì bà t.ử đi, tự tay phục vụ lão phu nhân uống t.h.u.ố.c hay pha lẫn "tấm lòng hiếu thảo" của ta.

Ngày hôm sau bệnh của lão phu nhân đã khỏi. Có thể thấy tấm lòng hiếu thảo của ta nhật nguyệt chứng giám.

5

Bà mẫu không rên rỉ giả bệnh trên giường nữa, ta rảnh rỗi không việc gì bèn đến thư viện của Cố Uyên Dã tìm sách.

Chưởng quỹ nhăn mặt: "Phu nhân, những sách này, không thích hợp cho người xem."

Ta che tấm hình hai nam t.ử trên bìa sách: "Chưởng quỹ, chúng ta làm ăn không thể nhìn khách hàng bằng con mắt có màu, không thể vì thân phận giới tính khác nhau mà đối xử phân biệt, nếu không việc buôn bán sẽ không lâu dài được. Hơn nữa, để ta đến tìm sách là do Hầu gia dặn dò trước khi đi, chẳng lẽ còn cần ta viết thư hỏi hắn?"

Chưởng quỹ nghẹn một hơi, cuối cùng khoát tay cho ta đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sau khi ra cửa lên xe ngựa, ta trợn mắt nhìn Tiểu Thúy: "Không phải ta đã nói với ngươi rồi sao? Mang theo mấy cái bọc, che tên sách lại, ngươi..."

Tiểu Thúy nhếch môi nói: "Nô tỳ mang theo mười cái bọc, nhưng nhìn xem tiểu thư chọn bao nhiêu quyển sách, không thể gói hết được đâu."

Có vẻ ta đã chọn hơi nhiều.

Thôi được rồi, không cần để ý những chi tiết nhỏ nhặt này.

Mượn được sách, đặc biệt là những quyển thú vị, ta nằm dài trên ghế, Tiểu Thúy bóc lê cho ta ăn trong khi ta vừa ăn vừa đọc.

Tiểu Thúy vừa xem sách vừa lải nhải: "Tiểu thư này, sao nãi ma ma không nhắc nhở gì về việc tiểu thư đọc những quyển sách này vậy?"

Ta không nhịn được cười: "Ngươi không hiểu rồi, nãi ma ma của chúng ta không biết chữ."

Ta và Tiểu Thúy cười ngả nghiêng, nhưng vừa nhắc đến nãi ma ma thì bà ấy đã lạnh lùng đến tìm ta.

Tiểu Thúy liếc mắt ra hiệu cho ta: Chẳng lẽ nãi ma ma nhận ra hình ảnh trên bìa sách?

Ta trừng mắt đáp lại: Đừng tỏ ra lo lắng, phải giữ vững khí thế, quyết không thừa nhận.

Khi nãi ma ma lên tiếng ta mới thở phào: "Phu nhân mau đến xem đi, Tam tiểu thư định đ.á.n.h chế-t nha hoàn trong viện."

Hơi thở vừa thả lỏng lại căng thẳng ngay lập tức, kế nữ của ta sao lại hung dữ vậy?

Ta chậm rãi ngồi dậy: "Vì sao?"

Nãi ma ma mím môi: "Cái này... nô tỳ cũng không dám hỏi kỹ, lão phu nhân và Nhị phu nhân đều đã đến đó, phu nhân cũng mau đến xem thử đi."

Thôi được, Ninh Huyên mới bảy tuổi, là kễ mẫu của con bé, ta phải đến chống lưng cho con bé.

Nào ngờ vừa đến nơi, lão phu nhân đã nghiêm mặt sai người áp giải cả ta và Ninh Huyên: "Nhà lão đại, ngươi về nhà chồng cũng không phải ngày một ngày hai. Ninh Huyên là nữ nhi ngươi, dạy con là trách nhiệm của cha mẹ. Uyên Dã không có nhà, ngươi phải gánh vác trách nhiệm làm cha mẹ. Giờ ta phạt ngươi, ngươi phục hay không?"

Lời này thật... Tuy ta từ nhỏ đã sống buông thả, nhưng kỹ năng tránh đòn ta cũng nắm không ít. Thấy ánh mắt sắc lẹm của Tiểu Ninh Huyên, ta lén nắm tay con bé, hảo hán không ăn thiệt trước mắt.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Đáng thương ta chưa kịp thu dọn truyện đã bị lão phu nhân cùng Tiểu Ninh Huyên áp giải đến từ đường quỳ phạt.

Trước khi đi, ta nhìn Tiểu Thúy đầy hi vọng, nàng ấy vốn ăn ý với ta liền gật đầu, có vẻ những quyển sách sẽ được bảo toàn, ta cũng có thể yên tâm rồi.

Cánh cửa nặng nề của từ đường vừa đóng lại, ta và Tiểu Ninh Huyên quỳ trước bài vị tổ tiên, mắt to mắt nhỏ nhìn nhau.

Tiểu Ninh Huyên nắm c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đ.ấ.m: "Không phải ngươi rất có bản lĩnh sao? Sao lại nhát gan thế?"