Thiên Kim Vô Dụng Vớ Được Lang Quân Như Ý

Chương 4



Ta áp sát mặt con bé, quan sát kỹ: "Đứa nhỏ này, ta thích con đấy, có khí phách như ta năm xưa. Con có biết không? Năm ta tám tuổi suýt đ.á.n.h chế-t một nãi ma ma và ba nha hoàn hầu hạ."

Ánh mắt ảm đạm của Tiểu Ninh Huyên lập tức sáng lên: "Ngươi không nói dối chứ?"

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Ta lắc đầu: "Thật không nói dối, ta giống như con vậy, đều là những đứa trẻ đáng thương, từ nhỏ đã mất mẹ."

Nhìn qua ánh nến, ta có thể thấy đôi mắt của Ninh Huyên long lanh nước mắt dù con bé đang mím c.h.ặ.t môi.

Ta làm như không nhìn thấy, tiếp tục kể cho nàng ta nghe về việc ta bị kế mẫu gán cho tiếng xấu "kiêu ngạo, bất kham" từ hồi nhỏ như thế nào.

6

Năm ta 8 tuổi, ta rất thích thêu thùa. Vị sư phụ dạy thêu cho ta và muội muội đặc biệt yêu quý ta. Bà ấy khen ta thông minh, hiểu ý nhanh, thậm chí còn ngầm gợi ý với kế mẫu rằng có lẽ tmuội muội hích hợp học đàn hơn, nên dựa vào sở thích của bọn nhỏ mà bồi dưỡng.

Bề ngoài, kế mẫu đồng ý. Nhưng sau lưng, mỗi lần ta đi học thêu, những nha hoàn theo hầu hoặc là quên mang đồ, hoặc là cố tình làm bẩn khung thêu của ta.

Tệ nhất là có lần sư phụ giao bài tập cho ta, nhưng hễ ta vừa bắt đầu làm thì bọn nha hoàn lại ép ta tắt đèn, viện cớ rằng ta cần phải nghỉ ngơi.

Một hai lần sư phụ còn thông cảm được, nhưng lâu dần, bà ấy cho rằng ta không nghiêm túc học hành, nên kỹ thuật thêu hai mặt định dạy cho ta cũng không nhắc đến nữa.

Ta vốn đã buồn, Lý ma ma còn dụ ta uống rượu: "Đại tỷ nhi, thêu thùa là việc của hạ nhân, sao người phải tốn công sức làm chi? Chi bằng cùng lão nô uống vài chén."

Ta ghét vị cay nồng của rượu, nhưng Lý ma ma cứ bảo rượu giúp giữ ấm, đêm nào cũng ép ta uống. Ba nha hoàn hầu cận cũng đồng lòng với Lý ma ma.

Tức quá, ta cầm chổi quét nhà đ.á.n.h túi bụi vào bốn nô tỳ xảo quyệt này.

Lý ma ma thấy ta còn nhỏ tuổi, liền giật phăng cây chổi: "Tỷ nhi vô phép, thô lỗ bạo ngược, lão nô phải đi báo với phu nhân."

Ta càng tức giận hơn, chặn đám thị vệ tuần tra lại, chống nạnh ra lệnh cho bọn họ đ.á.n.h Lý ma ma và ba nha hoàn thật mạnh.

Nhìn đôi mắt long lanh của Ninh Huyên, ta không nhịn được bóp má con bé: "Đáng tiếc là kế mẫu của ta tai mắt thính nhanh, đến kịp thời, mấy con nha hoàn đó chưa chịu đòn được bao nhiêu thì ta đã mang tiếng kiêu căng ngạo mạn. Bây giờ, Tiểu Ninh Huyên có thể nói cho ta biết vì sao lại đ.á.n.h nha hoàn không? Ta tin rằng con cũng như ta, chắc hẳn là bị chọc tức đến cực điểm."

Tiểu Ninh Huyên mím môi nhìn ta hồi lâu nhưng vẫn nghiến răng không mở miệng.

Ta giả vờ đau đầu gối, nhúc nhích người: "Ôi, tội nghiệp đầu gối của ta, quỳ lâu như vậy vì Tiểu Ninh Huyên mà còn chẳng biết lý do tại sao nữa."

Tiểu Ninh Huyên thần sắc căng thẳng nhìn ta nhăn nhó, cau mày: "Các người đều không tin ta, ta nói ra thì có ích gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đây là đang phàn nàn hay đang làm nũng đây?

Nhưng tâm trạng này ta quá hiểu rồi.

Hồi nhỏ ta không hiểu được sự khổ tâm của kế mẫu, hễ bị ấm ức là la toáng lên.

"Là tiện nô này ép con uống rượu nên con mới đ.á.n.h bà ta. Bọn chúng cứ tìm cách ngăn cản không cho con thêu, khiến sư phụ giận con. Mẫu thân, người mau làm chủ cho nữ nhi."

Nhưng tiếng kêu gào của ta không những không mang lại công bằng cho bản thân, mà còn khiến cha cầm gậy đ.á.n.h ta một trận nên thân.

Kế mẫu còn lấy cớ sư phụ hẹp hòi để đuổi vị sư phụ tận tâm dạy dỗ ta ra khỏi phủ.

Về sau, khi bị người khác vu oan, ta cứ thế cầm gậy xông lên, không giải thích được thì thôi không giải thích nữa.

Giờ nhìn thấy vẻ lo lắng và hy vọng giấu dưới khuôn mặt lạnh lùng của tiểu cô nương, ta không kìm được ôm lấy con bé: "Ai bảo vô dụng? Con nói cho ta biết, ta sẽ dạy dỗ những hạ nhân không biết điều đó, làm đau tay con như vậy."

Ninh Huyên bị ta ôm trong lòng, tay và lưng cứng đờ như bị đông cứng trong gió lạnh: "Ta lớn rồi, ngươi đừng ôm ta."

Ta cố tình không nghe: "Lớn được bao nhiêu? Mới có 7 tuổi đầu, khi ta bằng tuổi con còn làm nũng trong lòng kế mẫu đấy."

Người Tiểu Ninh Huyên vẫn cứng đờ, ta làm như không biết, tự nhiên nghịch tóc nàng ta: "Con đoán kế mẫu của ta đối với ta tốt hay không?"

Ninh Huyên lắc đầu: "Thế nào là tốt, thế nào là không tốt? Ta không hiểu."

Nếu Ninh Huyên nổi nóng, tức giận hay thậm chí làm nũng, ta cũng không đau lòng đến thế.

Nhưng một đứa trẻ 7 tuổi lại trợn tròn đôi mắt to, nhìn ta bối rối: "Thế nào là tốt, thế nào là không tốt?"

Chưa từng được đối xử tốt nên ngay cả tiêu chuẩn tốt xấu cũng không hiểu. Giống như ta thuở nhỏ, cứ nghĩ kế mẫu cho ta ăn đồ lạnh là người tốt.

7

Nhớ lại chuyện xưa, ta không biết là vì thương xót cho Tiểu Phù Cừ thuở nhỏ không ai che chở, hay là đau lòng cho Tiểu Ninh Huyên đang bối rối trước mắt, chỉ có thể bất lực ôm lấy con bé: "Câu hỏi này ta cũng không trả lời được, nhưng ta khỏe mạnh, tính nóng nảy, lại không biết điều, trên danh nghĩa con là nữ nhi ta, nên ta sẽ thiên vị con."

Ninh Huyên nửa người dựa vào lòng ta, cúi mắt, cố tình không nhìn vào mắt ta: "Nha hoàn Lưu Hồng luôn ép ta ăn cá, ta ăn cá là nổi mề đay và tiêu chảy, nhưng Lưu Hồng không nghe."