Mặt con bé đỏ bừng lên.
Chậc, đứa trẻ này cũng biết ngượng.
12
Sau sự việc ấy, tất cả người hầu trong phủ đều tỏ ra cung kính với ta và Ninh Huyên.
Trong học đường, Hạo Vũ thấy Ninh Huyên là tránh đi chỗ khác, còn Mạt Nhi cũng không dám gây sự với Ninh Huyên nữa.
Thêm vào đó, nãi ma ma cũng rất quan tâm đến việc ăn uống của Ninh Huyên, nên cuối cùng con bé cũng lên được chút thịt. Nhìn con bé cũng khỏe khoắn hơn nhiều.
Hôm nay, sau khi dùng xong bữa tối với ta, Ninh Huyên vui vẻ rời đi.
Nhìn theo bóng dáng con bé, nãi ma ma thở dài: "Phu nhân, người có thể rời mắt khỏi những dã nam nhân đó được không?"
Thật là lời lẽ thô tục làm sao. Ta không có, từ khi về làm dâu Hầu phủ, ngoài việc đến thư viện chọn sách, ta thực sự chẳng bước ra khỏi cửa.
Nãi ma ma chê bai cầm lấy quyển sách trên tay ta: "Loại sách này, người..."
À, thì ra bà ấy nói đến mấy dã nam nhân này.
Ta nhìn nãi ma ma đầy mong đợi: "Hầu gia không có nhà, mọi người trong phủ không ưa ta, nhà mẹ đẻ thì phản bội ta. Người nói xem, nếu không đọc sách giải khuây thì ta sống qua ngày kiểu gì?"
Nãi ma ma cầm góc sách, ném lên bàn: "Lão nô muốn nói với người về Tam tiểu thư."
Ta lập tức ngồi thẳng người: "Ai lại bắt nạt Ninh Huyên à? Mới yên ổn được hai tháng, là ai, đi, ta phải dạy cho kẻ đó một bài học."
Nãi ma ma nhăn mặt: "Lời Nhị phu nhân nói hôm đó, người không nghi ngờ gì sao?"
"Người nói về việc Ninh Huyên sinh non?"
Nãi ma ma nhìn xa xăm: "Hầu gia chưa từng đến phòng của tiền phu nhân."
Ta bật dậy: "Tỷ tỷ dũng mãnh vậy sao?"
Nãi ma ma đập nhẹ vào ta: "Câu chuyện này rất phức tạp."
"Vậy người cứ nói đi, sao phải dạo đầu nhiều thế? Đi thẳng vào vấn đề được không?"
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Qua lời kể của nãi ma ma, ta mới biết vì sao Nhị phu nhân cứ nhìn Ninh Huyên chằm chằm như mắt quạ.
Lão phu nhân là kế mẫu của Cố Uyên Dã, Nhị phu nhân là chất nữ bên nhà mẹ đẻ của lão phu nhân.
Ban đầu, để khống chế Cố Uyên Dã, người được chọn để hứa hôn với Nhị phu nhân chính là hắn. Nhưng Cố Uyên Dã lấy cớ công vụ ở biên quan bận rộn để từ chối hôn sự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sau đó Nhị phu nhân lấy Nhị đệ Cố Uyên Châu, sinh được cặp song sinh Hạo Vũ và Mạt Nhi.
Trong Hầu phủ người ít, bà mẫu lại là cô mẫu ruột, vậy nên Nhị phu nhân quản lý việc nhà rất thoải mái. Nhưng ngày vui không kéo dài được lâu, Cố Uyên Dã - người nói là bận công vụ không rảnh lo chuyện hôn nhân, lại đem về từ biên quan một nữ t.ử, vui vẻ cưới nàng ấy.
Điều khiến người ta tức giận hơn là, nữ t.ử đó gả vào mới bảy tháng đã sinh ra Ninh Huyên. Mặc dù người đó đã chế-t khi sinh nở, nhưng Nhị phu nhân vẫn nhìn Ninh Huyên không vừa mắt.
Cố Uyên Dã bận công vụ, không thể luôn bảo vệ Ninh Huyên, để mọi người trong phủ đối xử tốt với đứa trẻ này, mỗi tháng hắn đều đưa một khoản tiền lớn cho Ninh Huyên làm chi phí sinh hoạt.
Nghe đến đây, ta lập tức hiểu ra: "Vì vậy bọn họ biết Ninh Huyên không ăn được cá, nhưng vẫn cố ép con bé ăn."
Nãi ma ma thở dài: "Đúng vậy, như thế bọn họ mới có lý do để bớt xén phần của Tam tiểu thư. Với người ngoài bọn họ đều có thể nói: không phải bọn ta không cho nàng ăn dùng, mà là đứa trẻ này kén chọn."
Nhìn thấy vẻ mặt của ta, nãi ma ma mím môi: "Trước đây lão nô đã nghĩ sai, cho rằng thân thế của Tam tiểu thư không rõ ràng nên cũng không đủ quan tâm đến nàng. Nếu không có người, có lẽ lão nô thật sự không còn mặt mũi nào gặp Hầu gia nữa."
Ta lại từ từ nằm xuống ghế, suy nghĩ kỹ về những chuyện này.
Trong mắt Nhị phu nhân, tiền phu nhân đã cướp mất vị trí Hầu phu nhân của nàng ta, quan trọng hơn, cái bụng của tiền phu nhân còn không trong sạch. Vậy có khả năng tiền phu nhân đã bị Nhị phu nhân hãm hại không?
Nếu không sao lại trùng hợp vậy? Tiền phu nhân vốn khỏe mạnh, sinh xong Ninh Huyên là qua đời?
13
Những nghi vấn này, cuối cùng cũng được giải đáp sau khi Cố Uyên Dã áp giải Cố Uyên Châu vào kinh.
Lão phu nhân nhìn ta chằm chằm: "Nhà lão đại, gần đây lão đại có viết thư cho ngươi không?"
Ta thật thà gật đầu: "Có ạ."
"Có nhắc đến chuyện của lão nhị không?"
Ta hoảng sợ lắc đầu: "Hầu gia chỉ viết thư tình cho con, chúng con ngoài những lời ngọt ngào không bàn đến chuyện không vui."
Nhị phu nhân tức giận nhảy dựng lên túm lấy cổ áo ta: "Bây giờ không phải lúc ngươi đùa cợt, cái gì là chuyện không vui? Phu quân ta là đệ đệ ruột của hắn, từ xưa đến nay, có ca a ruột nào lại áp giải đệ đệ ruột vào kinh chứ?"
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y Nhị phu nhân, dùng sức: "Bây giờ không phải đã có tiền lệ rồi sao?"
Nhị phu nhân đau đến tái mặt: "Mẫu thân, người xem nàng ta kìa!"
Lão phu nhân gõ gậy xuống đất, phát ra tiếng "cốc cốc" ch.ói tai: "Nhà lão đại, Cố phủ bọn ta vinh nhục có nhau, nếu từ bên trong đã tan rã, thì gia đình này cũng tan rã."
Nhị phu nhân quỳ xuống trước mặt ta: "Đại tẩu, muội sai rồi, muội không nên chọc tẩu và Ninh Huyên không vui, cầu xin tẩu, cứu phu quân của muội. Hạo Vũ và Mạt Nhi còn nhỏ như vậy, muội không thể..."
"Thông đồng với giặc phản quốc, Nhị đệ muội có thời gian ở đây khóc lóc, chi bằng nghĩ cách bảo toàn cho Hạo Vũ và Mạt Nhi thì hơn."