Nhị đệ muội ôm mặt chạy về Thọ An đường: "Ta không sống nữa, cả nhà ta bị người ta ức h.i.ế.p chế-t rồi, ta một đống tuổi bị một con nhãi ranh đ.á.n.h, ta còn sống làm gì? Ta nói sai gì chứ? Ai chẳng biết tiền Đại tẩu vào cửa bảy tháng đã sinh Ninh Huyên, đứa trẻ này có phải con Đại ca hay không còn chưa chắc, cho dù là vậy, tiền Đại tẩu cũng không đoan trang. Danh tiếng ngươi tốt xấu thế nào, trong lòng ngươi không rõ sao? Tiểu Công gia công khai từ hôn, nếu không phải ngươi và Đại ca ăn mặc không chỉnh tề ôm ấp dựa dẫm vào phủ của bọn ta, ngươi làm sao xứng làm chủ mẫu Hầu phủ?"
Này, cái tính nóng này của ta. Túm lấy cánh tay Nhị đệ muội dùng sức kéo mạnh, nàng ta bị ta quăng ngã xuống đất.
"Ngươi còn dám miệng phun đầy phân, ta không ngại đích thân ra tay đâu."
Ta đang đắc ý muốn nhìn vẻ mặt ngưỡng mộ của Ninh Huyên thì mặt bị tát một cái.
Lão phu nhân chống gậy lạnh lùng trừng mắt nhìn ta: "Hầu phủ bọn ta không phải Bá tước phủ của các ngươi, không đến lượt ngươi làm loạn."
Mặt nóng rát lên, ánh mắt khinh miệt của mọi người đổ dồn về phía ta.
Xa xa còn có nha hoàn, bà t.ử bàn tán xôn xao: "Hầu gia sao có thể thích nàng ta? Bị người ta công khai từ hôn, nếu là ta, sớm đã xấu hổ mà chế-t rồi."
"Nhị phu nhân ở trong phủ bao nhiêu năm, hiếu thuận với công bà, quản lý việc nhà, nàng ta dám đ.á.n.h Nhị phu nhân, lão phu nhân nhất định bảo Hầu gia bỏ nàng ta."
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
"Trước kia tuy Tam tiểu thư không hiểu chuyện nhưng cũng không đến mức này, giờ bị nàng ta xúi giục thành ra thế này, Hầu gia về nhất định phải cho nàng ta một bài học."
Ta vội nhìn Ninh Huyên, lo con bé khó chịu vì những lời bàn tán của người khác, không ngờ lại đối diện với đôi mắt đỏ hoe.
Con bé chu môi: "Có đau không?"
Ta ngẩn người, mới phản ứng được nó hỏi về cái tát trên mặt ta, vội lắc đầu: "Lão phu nhân yếu ớt, đ.á.n.h người không mạnh bằng ta đâu."
Ninh Huyên kiễng chân, nước mắt chảy dọc theo gò má: "Người nói dối."
Ta vội ngồi xuống: "Thật sự không đau, không tin con sờ thử xem, chỉ hơi đỏ thôi."
Đầu ngón tay Ninh Huyên hơi lạnh, vừa dùng nghiên mực đ.á.n.h người nên trên tay còn dính chút mực, con bé cẩn thận chạm vào vết thương sưng đỏ của ta: "Sờ thấy nóng nóng, chắc chắn rát lắm.Tiểu Thúy tỷ tỷ, mau đi lấy đá lạnh cho mẫu thân, vết thương không xử lý, mặt mẫu thân sẽ sưng mấy ngày đấy."
Tiểu Thúy đứng ngây như tượng, ta cũng như vừa ăn một muỗng mật ong, cả trái tim ngâm trong hũ mật: "Con gọi ta là gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ninh Huyên nhào vào lòng ta: "Hu hu hu, mẫu thân, con sai rồi, con chịu phạt, mẫu thân đừng quản con nữa, vì con mà người bị đ.á.n.h."
11
Ta làm sao có thể không quản con bé được. Con bé gọi ta là mẫu thân, nó là nữ nhi ta mà.
Ta an ủi vuốt ve mái tóc mềm mại của con bé: "Nữ nhi bị nhục, chính là mẫu thân bất tài, trong Hầu phủ này, hai mẹ con ta nương tựa lẫn nhau, ta không che chở con thì ai che chở con?"
Ta trừng mắt nhìn lão phu nhân: "Mẫu thân, dù sao con cũng là Hầu phu nhân do Hầu gia cưới hỏi đàng hoàng, người không hỏi trắng đen đã đ.á.n.h con, người thấy vậy có hợp lý không?"
Nói xong, ta chỉ vào Nhị đệ muội: "Hôm nay Nhị đệ muội xông lên mắng c.h.ử.i, không chỉ phỉ báng danh tiếng của con, còn dám nói bừa về thân thế của Ninh Huyên. Nếu mẫu thân không cho con một lời giải thích, con sẽ vào cung gặp Thái hậu, hỏi xem trên đời này còn có đạo lý không."
Nghe ta nói sẽ vào cung gặp Thái hậu, lão phu nhân ghét bỏ nhìn Nhị đệ muội một cái, rồi quay sang ta ngay lập tức đổi sang vẻ mặt từ ái: "Con à, tính con cũng quá nóng nảy, cả nhà sống với nhau còn có lúc răng c.ắ.n phải môi, hơn nữa ta cũng đã hỏi rồi, nguyên nhân chẳng qua là Ninh Huyên và Hạo Vũ cãi nhau, Hạo Vũ bị đập vỡ đầu."
Ta kiêu ngạo nhìn Ninh Huyên: "Điểm này của Ninh Huyên ta thích, không chịu thiệt thòi, Đại tiểu thư đích xuất của Hầu phủ chúng ta vốn không thể chịu thiệt."
Nói xong, ta chỉ vào đầu Hạo Vũ: "Ngươi lớn hơn Ninh Huyên nhà ta bốn tuổi, ta cảnh cáo ngươi, còn dám kéo bè kéo cánh cô lập muội muội, lạm dụng quyền thế ức h.i.ế.p người, đuổi bạn của Ninh Huyên ra khỏi học đường, ta sẽ không tha cho ngươi đâu."
Hạo Vũ run rẩy trốn vào lòng Nhị đệ muội.
Nhị đệ muội sờ mặt: "Mẫu thân, người xem vết thương trên mặt con đi, con ở trong phủ bao nhiêu năm nay, hôm nay bị một con nhãi ranh đ.á.n.h, con còn mặt mũi nào nữa?"
Ta hừ lạnh: "Ta đường đường là Hầu phu nhân, bị lão phu nhân đ.á.n.h, ta còn không thấy xấu hổ, mẫu thân dạy dỗ con là đúng. trưởng tẩu như mẹ, ta dạy dỗ ngươi, người dưới cũng không dám nói thêm câu nào."
Nói xong, ta chỉ vào ba người hầu vừa bàn tán về ta và Ninh Huyên: "Tiểu Thúy, đi tìm quản gia, ba đứa này không biết phép tắc, mau bán đi. Các ngươi đều nhìn cho kỹ đây, ba người này là bài học đấy, ai còn dám nói lung tung trong phủ, ta lập tức bán đi."
Theo ba nha hoàn nhiều chuyện bị lôi đi, lão phu nhân phẩy tay, tức giận quay về Thọ An đường. Nhị đệ muội mắt đỏ hoe, kéo Hạo Vũ đang run rẩy bỏ đi.
Ninh Huyên cúi đầu định đi.
Ta kéo tay áo nó lại: "Chạy đi đâu? Đã gọi mẫu thân rồi, mẫu thân không cho con chút quà gì sao?"