Thiên La

Chương 141: Luận Bàn



Lâm Phong gật đầu, cả hai cùng bước vào phòng đóng cửa trò chuyện, vừa bước vào bên trong Như Mộng liền mở lời.

- Hôm nay Như Mộng đến là muốn so tài với Lâm đạo hữu, không biết đạo hữu có dám chấp nhận lời khiêu chiến không?

- Lại thi đấu sao?

Lâm Phong vừa cùng với lục y nữ tử đấu một trận xong, giờ lại có mỹ nữ tìm đến khiêu chiến, đúng là trùng hợp.

Nam Cung Như Mộng lấy ra hai cái thẻ bài đặt lên bàn.

- Nếu đạo hữu chiến thắng thì hai gốc linh dược này sẽ thuộc về đạo hữu.

Lâm Phong vừa nhìn liền nhận ra hai cái thẻ bài là tín vật của Thánh Đan Các, mỗi lần tu sĩ gửi linh dược cho Thánh Đan Các chăm sóc đều sẽ nhận được một cái thẻ bài, muốn lấy linh dược thì chỉ cần mang theo thẻ bài đến là được.

Bên trên mỗi thẻ bài đều có ấn ký đặc biệt, chỉ có chủ nhân thẻ bài biết được, dù người khác có trộm lấy thẻ bài cũng không thể sử dụng.

Theo thông tin ghi lại trên thẻ bài thì hai gốc linh dược của Nam Cung Như Mộng đều là địa cấp, hơn nữa còn là nguyên dược hiếm thấy.

- Không biết Nam Cung đạo hữu muốn so tài thế nào?

- Luyện đan.

Lâm Phong vừa muốn gật đầu thì giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử ngươi còn chưa biết thua cuộc sẽ như thế nào mà đã dám đồng ý rồi sao?

- Mém chút thì quên.

Hắn mỉm cười nhìn nữ tử đối diện.

- Nếu tại hạ thua thì sao?

- Đạo hữu chỉ cần giữ bí mật chuyện hôm nay là được.

- Có chuyện tốt như vậy?

- Nếu đạo hữu không tin thì chúng ta có thể lập giao ước.

Trải qua một thời gian nghiên cứu, Như Mộng đã hoàn toàn hiểu rõ về Tam Dẫn Hỏa Linh Thuật, loại kỳ thuật này chủ yếu mượn ngoại lực để giúp đan sư luyện đan, một khi đơn đấu thì nàng có niềm tin sẽ đánh bại Lâm Phong.

Lâm Phong nhìn vẻ mặt tự tin của đối phương, không giống như là đang lừa người, chẳng lẽ hôm nay nhân phẩm của hắn bạo phát.

- Hình như mấy hôm nay lão tử đâu có làm chuyện gì tốt.

Trong lúc Lâm Phong suy nghĩ thì giọng nói của lão đầu lại truyền đến.

- Lão phu cảm giác kèo này không thơm.

- Ta lại thấy rất thơm, dù sao thua cũng đâu mất gì.

- Tiểu tử ngươi không biết cái gì gọi là danh dự sao?

- Đương nhiên là biết, ta còn biết thứ đó không thể đổi lấy linh thạch.

Lão đầu nghe hắn nói mà nóng mặt, tên tiểu tử này đúng là tham tài hết thuốc chữa.

- Vậy mạng của tiểu tử ngươi đáng giá bao nhiêu?

- Đương nhiên là vô giá.

- Tiểu tử ngươi đừng quên Thông Thiên Đỉnh và Vạn Hỏa Khai Thiên vẫn chưa đến lúc xuất thế.

Lâm Phong nghe lão đầu nói, chợt nhớ ra chuyện Thông Thiên Đỉnh và Vạn Hỏa Khai Thiên không thể để người bên ngoài biết được, không có hai thứ này trợ giúp thì một mình hắn không thể luyện thành bát đan.

- Kèo này đúng là hết thơm rồi.

- Lão phu có cách khiến đối phương không chiến tự lui, tiểu tử ngươi có muốn nghe không?

- Xin tiền bối chỉ giáo.

- Lấy quyển đan đạo cơ bản của lão phu ra.

Nam Cung Như Mộng nhìn tên nam nhân trước mặt, lúc vui lúc buồn, vừa cao hứng vừa thất vọng, nhất thời không đoán được ý định của đối phương.

Như Mộng chuẩn bị mở lời thì nhìn thấy Lâm Phong lấy ra một quyển thư tịch, hắn mỉm cười nhìn nàng.

- Mời Nam Cung đạo hữu xem thứ này.

- Đan thuật cơ bản?

- Đúng vậy, là do tại hạ chính tay biên soạn.

Bên trong thư tịch ghi lại những bước cơ bản nhất trong quá trình luyện đan và những sai lầm đan sư thường gặp, lão đầu từng quan sát Nam Cung Như Mộng luyện đan, sau đó chỉ ra đến 7 lỗi sai cơ bản của nàng.

Nam Cung Như Mộng nhận lấy thư tịch, đôi mắt xinh đẹp lướt qua từng dòng văn tự, nét chữ tuy không đẹp nhưng nội dung bên trong lại khiến cho người ta kinh ngạc.

Nửa giờ trôi qua, Nam Cung Như Mộng vẫn chăm chú đọc thư tịch, Lâm Phong bắt đầu cảm thấy nhàm chán, hắn cũng lấy ra một quyển thư tịch cùng ngồi đọc với nàng.

Một canh giờ sau, Lâm Phong ngồi trên giường, bên cạnh là một đống lớn linh thạch, hắn đã đếm gần vạn khối mà đối phương vẫn chưa đọc xong.

Nửa ngày trôi qua, Lâm Phong bắt đầu tâm sự với lão đầu.

- Lão đầu, bên trong quyển thư tịch đó lão có ghi thêm thứ gì không?

- Thứ gì là thứ gì?

- Vài loại đan thuật tương tự như Tam Dẫn Hỏa Linh Thuật chẳng hạn.

Lão đầu im lặng một lúc rồi trả lời, giọng nói mang theo hơi thở bất lực.

- Tiểu tử ngươi tưởng đan thuật của lão phu là cải trắng sao?

- Vậy sao nàng ta lại đọc lâu như vậy?

Lâm Phong chỉ cần ba canh giờ là đọc xong quyển đan thuật, thiên phú của Nam Cung Như Mộng còn cao hơn cả hắn, đáng lẽ ra phải đọc xong từ sớm.

Đây cũng là chuyện lão đầu không hiểu, mấy đời chủ nhân trước của lão muốn đọc hết quyển đan thuật cơ bản cần ít nhất nửa ngày nhưng Lâm Phong chỉ dùng vài canh giờ là đọc xong, hơn nữa còn nhớ như in trong đầu.

- Xem ra lão phu vẫn chưa nhìn rõ tiểu tử này.

Trong đầu Lâm Phong chợt xuất hiện một ý nghĩ.

- Có khi nào nàng ta định học thuộc lòng cả quyển thư tịch không?

Nếu học hết những thứ ghi bên trong sau đó chép thành vài vạn quyển thư tịch rồi mang đi bỏ mối, lúc đó chỉ cần ngồi chơi xơi nước mà đợi linh thạch tràn về.

Lâm Phong lập tức đi đến bên cạnh Như Mộng, hắn nhẹ nhàng đặt một chung trà trước mặt nàng.

- Nam Cung đạo hữu, mời dùng trà.

- Đa tạ.

Nam Cung Như Mộng vừa ngẩng đầu thì chợt nhớ ra nơi đây không phải phòng của nàng, vẻ mặt có chút không tự nhiên.

Lâm Phong nhìn quyển thư tịch trong tay đối phương, trong lòng thở phào, còn tốt là nàng chỉ đọc được nửa quyển.

- Nam Cung đạo hữu, bây giờ đã không còn sớm hay là hôm khác chúng ta sẽ so tài có được không?

- Đã trễ rồi sao?

Như Mộng nhìn ra bên ngoài, lúc này đã gần tối, ánh mắt không nỡ rời quyển thư tịch trong tay.

- Lâm đạo hữu, quyển thư tịch này thật sự là do đạo hữu biên soạn sao?

- Đúng vậy.

Lâm Phong thành thật gật đầu, quyển đan thư này là lão đầu đọc cho hắn chép, theo lý thì hắn chính là nhà biên soạn dựa trên ý tưởng của lão đầu.

- Thư tịch của tại hạ có vấn đề gì sao?

- Không có…

Như Mộng do dự một lúc, cuối cùng mở lời.

- Hôm sau Như Mộng có thể tìm đạo hữu bàn luận về đan đạo không?

- Hoan nghênh đạo hữu đến.

Hai người nói với nhau thêm vài câu thì Nam Cung Như Mộng rời đi, tâm tình của nàng hôm nay rất tốt nên đã tặng luôn hai gốc địa cấp hồn dược cho Lâm Phong.

- Đúng là một nữ nhân hào phóng.

Hai gốc địa cấp linh dược của Nam Cung Như Mộng đều là nguyên dược, một gốc là Bạch Vân Chi thuộc về phong nguyên dược, gốc linh dược còn lại là Thủy Diệp Linh Hoa thuộc về thủy nguyên dược.

Lão đầu nhìn vẻ mặt hưng phấn của Lâm Phong, giọng nói ẩn ý.

- Có phải tiểu tử ngươi kết nha đầu đó rồi không?

- Lão đừng nói lung tung, dù ta có kết ai cũng sẽ không kết nàng.

- Thật sao?

- Quân tử nhất ngôn.

Loại nữ nhân hào phóng như Nam Cung Như Mộng có thể làm đạo hữu nhưng tuyệt đối không thể làm đạo lữ, nếu để nàng bước vào Lâm Phủ không chừng linh dược của Lâm Phong sẽ bị nàng mang đi tặng hết.

Thời gian một tháng trôi qua, hôm nay là ngày Cửu Huyền bí cảnh khai mở, tu sĩ sở hữu danh ngạch đều đã tập trung bên ngoài truyền tống trận, nhìn qua có khoảng 1000 người.

Dẫn đầu là trưởng lão của ngũ đại Thánh Cung, phía sau là Thánh Tử và Thánh Nữ, cuối cùng là chấp sự và đệ tử Thánh Cung.