Thiên La

Chương 142: Vô Cực Bí Cảnh





Bên cạnh Lâm Phong lúc này toàn là những nhân vật nổi danh của Nam Hoang như Lưu Hoa Vân, Nam Cung Như Mộng, Bách Lý Tinh…

- Không ngờ lão tử cũng có ngày đứng chung mâm với mấy tên yêu nghiệt này.

Lão chấp sự nhìn thấy mọi người đã có mặt đông đủ, lão nhìn về phía đám đệ tử hộ trận, đại thủ giơ lên.

- Khởi trận.

Bên trong truyền tống trận, linh quang bắt đầu tỏa ra, toàn bộ tu sĩ tham gia bí cảnh lần lượt bước vào, lúc sau, linh quang tan biến, bên trong truyền tống trận lại trống không như lúc đầu.

Tin tức Vô Cực bí cảnh khai mở nhanh chóng truyền đi khắp Nam Hoang, lần này không chỉ có đệ tử Vô Cực Thánh Cung mà toàn bộ thiên tài ưu tú nhất của ngũ đại Thánh Cung đều tiến vào bí cảnh.

Bên trong Hoang Nguyên, vài trăm tên hắc y nhân cùng tụ hợp lại một chỗ, trước mặt bọn chúng lơ lửng một luồng hắc vụ.

- Thời cơ đã điểm, chuẩn bị hành động.

- Tuân lệnh.

Giọng nói âm trầm từ bên trong hắc vụ truyền ra, đám hắc y nhân vừa nhận lệnh lập tức rời đi, hắc vụ trên không dần tụ lại thành một nhân ảnh, ánh mắt u ám nhìn về phía Thánh Thành.

- Hắc ám hàng lâm chính là lúc bản tọa trở lại, ân oán năm xưa đã đến lúc phải kết thúc.

Hắc ảnh vừa dứt lời liền hóa thành hắc vụ tan biến, chỉ còn lại giọng cười rùng rợn vang vọng khắp Hoang Nguyên tĩnh lặng.

Bên trong Vô Cực bí cảnh, từng nhóm tu sĩ rời truyền tống trận đi tìm kỳ ngộ cho bản thân, thời gian bí cảnh mở ra chỉ ba tháng, không nhanh chân sẽ mất cơ hội.

Lâm Phong cưỡi Thiên Ảnh Ma Điêu xông thẳng vào bên trong bí cảnh, Ảnh Điêu được trang bị ẩn tức thú văn, chỉ cần không bay vào địa bàn của yêu thú sẽ không bị phát hiện.

- Đầu yêu thú này cũng không tệ.

Linh Mộng dùng ngọc thủ vuốt nhẹ yêu vũ, vừa mềm vừa mịn, cảm giác còn tốt hơn y phục của nàng.

- Hàn Băng, yêu vũ này rất tốt, ta sẽ dùng nó luyện chế vài bộ nữ y, muội thấy có được không?

- Ta thấy éo được.

Lâm Phong lập tức ngăn lại, yêu nữ càng lúc càng quá đáng, ngồi yêu cầm của hắn đã không trả linh thạch còn muốn lột lông, đúng là không xem hắn ra gì.

Linh Mộng mỉm cười.

- Mỗi cộng yêu vũ ta trả người 100 khối trung phẩm linh thạch, thế nào?

- Ta không phải loại người thấy linh thạch là sáng mắt.

- 200 khối trung phẩm linh thạch có được không?

- Nam nhân nhất ngôn cửu đỉnh, ngươi bỏ cái ý định đó đi.

Lâm Phong dùng ánh mắt kinh bỉ nhìn yêu nữ, hắn bây giờ không phải là hắn của ngày hôm qua, vài vạn trung phẩm linh thạch còn chưa đủ để hắn động tâm.

Lãnh Hàn Băng ngồi bên cạnh nhìn cặp oan gia khẩu chiến, vẻ mặt lạnh như thường, đây không phải lần đầu nàng nhìn thấy cảnh tượng thế này.

Phong Thanh Thanh ngồi phía sau lại có cảm giác không bình thường, ánh mắt ẩn hiện kinh ngạc, nàng nghe nói yêu nữ vô cùng căm hận nam nhân, từ bao giờ lại dễ nói chuyện như vậy.

Lâm Phong đang khẩu chiến với yêu nữ thì cảm giác như bị ai đó theo dõi, hắn xoay người thì thấy bạo nữ đang nhìn, mém chút thì quên phía sau còn có một nữ nhân đáng sợ không thua gì yêu nữ.

Xích Vêm Cốc nằm sâu bên trong Vô Cực bí cảnh, với tốc độ của Thiên Ảnh Ma Điêu thì chỉ cần ba ngày là tới nơi, nhưng bên trong bí cảnh nguy hiểm trùng trùng, Lâm Phong quyết định chỉ bay vào ban ngày, ban đêm sẽ tìm chỗ nghỉ ngơi.

Bên trên địa đồ có đánh dấu những nơi có thể dừng chân bên trong bí cảnh, Lâm Phong tìm một lúc thì ra lệnh cho Ảnh Điêu hạ xuống một hang động gần đó.

- Hôm nay chúng ta sẽ nghỉ chân ở đây.

Chỗ Thiên Ảnh Ma Điêu dừng lại có một cái hang động, theo địa đồ ghi chép thì đây là một cái hang bị bỏ hoang.

Lâm Phong đi tới bên cạnh Hàn Băng, ánh mắt nhìn hai nữ tử còn lại.

- Ta và Hàn Băng sư tỷ có tu vi yếu nhất nên sẽ vào bên trong nghỉ ngơi, hai người ở ngoài canh chừng, quyết định như vậy đi.

- Ngươi ở ngoài canh chừng, ta và Hàn Băng sẽ vào bên trong.

Linh Mộng vừa dứt lời liền bước kéo Hàn Băng vào động, Lâm Phong lập tức phản đối.

- Ta không phục, ta phản đối.

- Ngươi đúng là lớn mật, ngay cả lời của Thánh Nữ cũng dám không nghe?

Nội quy Thánh Cung ghi rõ, toàn bộ đệ tử đều phải nghe theo lệnh của Thánh Nữ và Thánh Tử, Lâm Phong là đệ tử gương mẫu càng phải tuân theo.

Lâm Phong nhìn yêu nữ và băng nữ tiến vào hang động còn bản thân phải ở lại canh cửa, đúng là thất bại.

Lâm Phong xoay người thì nhìn thấy bạo nữ vẫn đứng bên cạnh, dọa hắn hết cả hồn.

- Ngươi… sao ngươi còn ở đây?

- Ta không ở đây thì ở đâu?

Mục tiêu của Phong Thanh Thanh là bảo vệ tên dâm tặc này toàn thay rời khỏi bí cảnh, tất nhiên nàng phải ở bên cạnh hắn.

- ẦM…

Đúng lúc này, bên trong hang động truyền đến linh lực dao động, Lâm Phong lập tức vác đao chạy vào.

- Hàn Băng sư tỷ đừng sợ, đệ đến cứu tỷ đây.

- Ngươi hét lớn như vậy làm gì?

Lâm Phong vừa bước vào liền nghe được giọng nói bất mãn của yêu nữ, bên cạnh nàng là một đầu yêu thú to tướng đang bốc khói.

- Là địa cấp yêu trư.

Linh Mộng chỉ đầu yêu trư nằm bên cạnh.

- Ngươi mang thứ này ra ngoài nướng chín, đợi ta và Hàn Băng thu dọn chỗ ở xong sẽ ra dùng.

- Tuân lệnh.

Lâm Phong lập tức chạy tới lôi yêu trư đi, hắn đi được vài bước lại nghe thấy giọng nói của yêu nữ truyền đến.

- Đừng có làm hỏng yêu đan của ta.

- Biết rồi.

Bên trong địa cấp yêu thú chắc chắn có yêu đan, Lâm Phong đúng là có ý định chôm viên yêu đan của dã trư, không ngờ lại bị yêu nữ phát hiện.

Nửa giờ trôi qua, Lâm Phong đã chuẩn bị xong chỗ nghỉ ngơi, sau đó bắt đầu nướng thịt yêu trư, đối với địa cấp yêu thú, chỉ dùng lửa thường sẽ không thể nướng chín, muốn thịt được yêu trư thì phải dùng đến hỏa lực.

Lâm Phong mất gần một giờ để nướng chín yêu trư, hỏa lực hắn dùng để nướng thịt còn nhiều hơn cả lúc luyện đan.

- Mùi vị không tệ.

Lâm Phong lấy ra đại đao chuẩn bị xẻ thịt thì nghe được giọng nói của yêu nữ từ bên trong hang động truyền ra, Linh Mộng nhìn đầu yêu trư vàng óng trước mặt, chưa ra khỏi hang động mà đã ngửi được mùi thơm.

Linh Mộng rút trường kiếm múa vài đường, ánh kiếm lóe lên rồi biến mất, hai miếng thịt nướng thơm phức đã vào tay nàng.

- Hàn Băng, thử xem thịt yêu trư ta bắt có ngon không?

- Đa tạ.

Lúc này lại có thêm vài đạo linh quang lóe lên, hai khối thịt nướng rơi vào tay Phong Thanh Thanh.

Lâm Phong nhìn mấy khối thịt ngon nhất trên người yêu trư đều bị lấy mất, ánh mắt câm tức nhìn hai nữ tử đối diện.

Hàn Băng là lão bà tương lai của hắn, muốn ăn bao nhiêu cũng được, yêu nữ có công bắt yêu thú cho vài miếng cũng không sao, chỉ là bạo nữ không làm mà đòi có ăn, đúng là không xem hắn ra gì.

- Thượng thiên hữu nhãn, cầu cho thức ăn chỉ có đường vào mà không có đường ra.

Lâm Phong cầu nguyện xong thì lấy ra đại đao chém xuống một miếng thịt lớn, so với hai nữ tử vừa rồi chỉ có thể diễn tả bằng hai chữ, thô tục.

Sáng hôm sau, Thiên Ảnh Ma Điêu tiếp tục hướng Xích Viêm Cốc bay đi, tối qua Ảnh Điêu ăn không ít thịt yêu trư nên tốc độ hôm nay nhanh hơn hẳn.

- ÉC…

Hai ngày trôi qua, Lâm Phong đang ngồi ngắm cảnh trên thân Thiên Ảnh Ma Điêu chợt nghe thấy tiếng thét của Ảnh Điêu truyền đến, hắn ngẫn dần nhìn về phía trước thì thấy mấy ngọn cự sơn đang bốc khói.

- Đến rồi.