Thiên La

Chương 143: Xích Viêm Cốc





Bên dưới Xích Viêm Cốc là thiên địa hỏa mạch, bên trên là năm ngọn hỏa sơn phun trào hỏa khí, dù cách xa gần trăm dặm, Lâm Phong vẫn cảm giác được hơi nóng mãnh liệt thổi tới.

Thiên Ảnh Ma Điêu hạ cánh trên một ngọn cự sơn gần đó, vài chục dặm xung quanh Xích Viêm Cốc đều là địa bàn của Xích Viêm Xà, một khi Ảnh Điêu bay vào sẽ làm kinh động đến bọn chúng.

Lâm Phong vừa đặt chân xuống mặt đất liền cảm nhận được hỏa khí từ bên dưới truyền đến.

- Nơi này còn nóng hơn cả Hỏa Diệm Sơn.

Lão đầu chợt cất giọng tán thưởng.

- Đúng là một nơi rất tốt để hỏa dược sinh trưởng.

Dù là mấy chục vạn năm trước, ngũ hành linh mạch cũng vô cùng hiếm thấy, mỗi cái hỏa mạch trên đại lục đều có thế lực trấn giữ.

Tuy tốc độ của Thiên Ảnh Ma Điêu rất nhanh nhưng khi đến được Xích Viêm Cốc thì thời gian đã không còn sớm, ban đêm không phải là lúc thích hợp để đại chiến với yêu thú, Linh Mộng quyết định tìm một chỗ nghỉ chân, hôm sau sẽ tiến vào sơn cốc.

Sau khi đi vài vòng xung quanh, cuối cùng Lâm Phong cũng tìm được một cái hang động, hắn bắt đầu dựng trại trước cửa hang, đêm nay lại phải canh cửa cho yêu nữ.

Lâm Phong chuẩn bị nghỉ ngơi thì nhìn thấy Hàn Băng từ bên trong hang động bước ra.

- Hàn Băng sư tỷ, có chuyện gì sao?

- Không có.

Lãnh Hàn Băng nhìn xung quanh, ánh mắt dừng lại trên một gốc đại thụ, chân ngọc khẽ điểm, cơ thể nàng nhẹ nhàng hạ xuống trên cành đại thụ.

Lâm Phong nhìn Hàn Băng ngồi trên cành cao, bên cạnh còn có bạo nữ, vẻ mặt khó hiểu.

- Chẳng lẽ nữ nhân đều thích ngủ trên cây?

- Ngu ngốc, nha đầu đó rời hang động là vì sợ tiểu tử ngươi gặp nguy hiểm.

Đúng lúc này lại có thêm một thân ảnh từ bên trong hang động đi ra, Linh Mộng nhìn Hàn Băng nửa ngồi nửa nằm trên cành đại thụ, ánh mắt căm tức liếc nhìn Lâm Phong một cái, sau đó lăng không bay đến chỗ Hàn Băng.

Lâm Phong nhìn hang động trước mặt, yêu nữ và băng nữ đều ra ngoài vậy thì bên trong hang động chẳng phải sẽ trống không sao.

- Thời của lão tử tới rồi.

Bây giờ Lâm Phong vào động nghỉ ngơi thì yêu nữ sẽ trở thành người canh cửa cho hắn, vừa nghĩ thôi đã cảm thấy hưng phấn.

Lâm Phong vừa bước đến trước cửa hang thì dừng lại, Hàn Băng vì hắn mà ra ngoài phơi sương, sao hắn có thể một mình vào động.

Lâm Phong thu lại cái trại nhỏ của hắn rồi tìm một gốc đại thụ trèo lên, đã là phu thê thì phải có phúc cùng hưởng, có cây cùng trèo.

Lãnh Hàn Băng tuy nằm trên cành cây nhưng vẫn để ý mọi hành động của lưu manh bên dưới, khóe môi nàng khẽ cong lên, đôi mắt xinh đẹp ẩn hiện tiếu ý ngắm nhìn dạ thiên.

Sáng hôm sau.

- Á… ẦM…

- Khụ khụ…

Lâm Phong chật vật đứng dậy, đây đã là lần thứ ba hắn rời từ trên đại thụ xuống, lần đầu ngủ trên cây nên có chút không quen.

- Có phải ngươi cố ý không?

Linh Mộng dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn thanh niên bên dưới gốc đại thụ, vì tên khốn này mà cả đêm qua nàng không thể yên giấc.

Sắc mặt của Phong Thanh Thanh cũng không tốt hơn bao nhiêu, nếu không vì Thánh Chủ Lệnh thì nàng đã ném tên này vào động của yêu xà.

Lâm Phong nhìn thấy tình hình không ổn, vội chuyển hướng.

- Không còn sớm nữa, chúng ta mau lên đường thôi.

Vừa dứt lời, Lâm Phong liền đạp Vân Tung Mị Ảnh chạy đi, Thiên Ảnh Ma Điêu bay phía trước dẫn đường, dựa vào khứu giác và thị giác của Ảnh Điêu có thể giúp đám người phía sau tránh được không ít yêu thú.

Xích Viêm Cốc nằm ở vị trí trung tâm của hỏa mạch, càng đến gần thì hỏa khí càng mãnh liệt, đến khi Lâm Phong nhìn thấy cửa vào sơn cốc, hắn phải dùng linh lực để hộ thể.

Ánh mắt Lâm Phong nhìn yêu nữ bên cạnh.

- Có kế hoạch gì chưa?

- Theo ta.

Linh Mộng dẫn đầu bước vào sơn cốc, nàng sẽ dụ hai đầu Xà Vương rời đi, sau đó Hàn Băng và Lâm Phong sẽ lén vào lấy Địa Hỏa Tham Vương.

Trên đường đi, Lâm Phong đã đặt sẵn vài cái ma trận đề phòng, tuy kế hoạch của yêu nữ khá tốt nhưng hắn vẫn chưa biết được nàng sẽ dùng cách gì để dụ hai đầu Xà Vương rời ổ.

Vừa bước vào Xích Viêm Cốc, Linh Mộng liền vận linh lực tung một chưởng vào thẳng bên trong sơn cốc.

- Hỏa Luân Chưởng.

Hỏa ảnh hóa thành một cơn lốc hiện ra giữa sơn cốc, cuốn lấy mọi vật trong phạm vi vài chục trượng xung quanh, đại thụ đổ ngã, sơn thạch tán loạn.

- Xè… Xè…

Xích Viêm Xà bên trong sơn cốc bị kinh động, bọn chúng lập tức lao về phía Linh Mộng, nhìn đám hỏa xà từ trong núi bò ra cảm giác như nhìn thấy từng dòng dung nham từ trên núi chảy xuống, cảnh tượng thập phần kinh dị.

Lâm Phong nhìn hàng trăm đầu yêu xà cùng lúc xuất hiện, tuy đã sớm chuẩn bị tâm lý nhưng cảm giác bất an vẫn dâng trào, ánh mắt nhìn về phía yêu nữ.

- Chẳng phải ngươi nói chỉ dụ hai đầu Xà Vương rời đi thôi sao, kéo cả dòng họ nhà xà ra làm gì?

- Đây là diệu kế của bản thánh nữ, một tên ngốc như ngươi sao có thể hiểu được.

Linh Mộng nhìn vẻ mặt đần độn của tên nam nhân bên cạnh, giọng nói châm biếm.

- Đây gọi là đã thảo kinh xà.

- Nà ní?

- Không động cỏ thì sao có thể đánh được xà.

Lâm Phong đứng hình mất năm giây, trợn mắt há miệng, lý luận của yêu nữ còn khủng bố hơn cả lão đầu.

Một đám Xích Viêm Xà vừa xuất hiện liền bị hỏa luân cuốn vào, hàng chục đầu yêu xà lơ lửng giữa không trung sau đó bị ném bay khắp sơn cốc.

Lâm Phong đứng bên cạnh, hai mắt lấp lánh.

- Lão đầu, đến giờ làm việc rồi.

- Để đó cho lão phu.

Xích Viêm Xà bị hỏa ảnh thiêu đốt sau đó lại bị ném vào sơn cốc, nửa chết nửa trọng thương, chỉ cần không có sinh cơ thì lão đầu đều có thể thu vào cổ nhẫn.

Lâm Phong nhìn yêu xà càng lúc càng đông nhưng phần lớn chỉ là địa cấp và huyền cấp, một mình yêu nữ vẫn thừa sức đối phó.

- HỐNG…

Đúng lúc này, một đầu Xích Viêm Xà xuất hiện, thân dài đến cả trăm trượng, toàn thân lấp lánh hỏa quang, xà nhãn rực lửa, trên đầu còn có một cái sừng to tướng.

Cự xà há miệng phun ra hỏa diễm thổi bay công kích của Linh Mộng, xà nhãn đỏ rực nhìn về phía yêu nữ.

Lâm Phong đừng cách Xà Vương đến vài dặm, vẫn có cảm giác bị thái sơn áp đỉnh, áp bức không thua kém Liệt Diễm Điêu Vương lúc trước, tình hình của Hàn Băng cũng không khá hơn, chỉ có Phong Thanh Thanh là vẫn không đổi sắc.

- Đến lúc thể hiện rồi.

Lâm Phong bước tới trước mặt Hàn Băng giúp nàng ngăn cản uy áp của Xích Viêm Xà, áp lực trên người Hàn Băng lập tức giảm xuống nhưng ánh mắt lại có thêm vài phần lo lắng.

- Cẩn thận tổn thương thần thức.

- Hàn Băng sư tỷ yên tâm, chỉ là một đầu thiên thú sao có thể tổn thương được đệ.

Trên người Lâm Phong có Trấn Yêu Thạch hộ thể, cho dù có cả đám thiên thú kéo tới cũng không thể làm tổn thương thần thức của hắn, cùng lắm là bị bọn chúng thịt thôi.

- HỐNG…

Xà Vương quan sát Linh Mộng một lúc rồi lao vào tấn công, xà khẩu mở rộng muốn nuốt chửng lấy đối thủ.

Linh Mộng dùng thân pháp né tránh, nàng xuất hiện phía sau cự xà, trường kiếm trong tay chém xuống, thất đạo kiếm khí phá không bay đi.

- Leng keng leng keng leng keng leng…

Kiếm khí chạm vào xà phiến lóe lên từng ánh hỏa quang, thanh âm truyền đi như hai khối kim loại va vào nhau.

- HỐNG…

Xích Viêm Xà tiếp tục áp sát Linh Mộng, tuy thân thể to lớn nhưng tốc độ của Xà Vương lại vô cùng nhanh, so với Thiên Ảnh Ma Điêu còn nhanh hơn vài phần.