Thiên La

Chương 153: Thiên Địa Kỳ Trận



Lâm Phong nhìn Linh Mộng chạy tới bên cạnh Hàn Băng, vẻ mặt hiện ra vài phần kinh ngạc, đáng lẽ ra bây giờ yêu nữ phải ở bên trong kỳ trận rồi mới đúng.

- Sao ngươi vẫn còn ở đây?

- Bản thánh nữ muốn đi đâu ngươi quản được sao?

Đúng lúc này, một giọng nói êm dịu từ bên cạnh truyền đến.

- Lâm đạo hữu, đã lâu không gặp.

Lâm Phong vừa nhìn thấy người đến, lập tức thay đổi thái độ, gương mặt xuất hiện nụ cười tiêu soái, thần thái khác hẳn lúc gặp yêu nữ.

- Nam Cung đạo hữu ở đây là đang chờ tại hạ sao?

Nam Cung Như Mộng tiếp xúc với thanh niên này một thời gian đã học hỏi được không ít thứ, những lời Lâm Phong nói ra chỉ cần tin ba phần là được.

- Trưởng lão Thánh Cung có chuyện phải giải quyết, đệ tử Trường Hà chưa thể vào bên trong đại trận.

- Các Thánh Cung khác cũng như vậy sao?

- Không phải.

Lâm Phong nghe Nam Cung Như Mộng nói một lúc, đột nhiên trong lòng dâng lên cảm giác bất an, hắn lén nhìn xung quanh.

- Lão đầu, hình như ta cảm giác được sát khí.

- Thì sao?

- Lão nhìn thử xem là tên to gan lớn mật nào dám có ý định ám toán một thanh niên tài sắc song toàn như ta.

- Không cần phải tìm, chỉ cần là nam nhân đều muốn đấm cho tiểu tử ngươi mấy phát.

Lúc Lâm Phong vừa đến thì không ai để ý nhưng Nam Hoang Nhị Mộng lần lượt chạy tới chỗ của hắn, thân là thiên tài của Thánh Cung sao có thể để hai đóa hoa nhài cấm vào chỗ kia được.

Lâm Phong vừa nghe lão đầu nói liền hiểu ra vấn đề, bên cạnh hắn không chỉ có Nam Hoang Nhị Mộng mà còn có cả băng nữ và bạo nữ, mỗi người đều là tuyệt sắc giai nhân.

- Đúng là hồng nhan họa thủy.

Sau khi nghe Nam Cung Như Mộng kể qua mọi chuyện, Lâm Phong bắt đầu cảm thán, không ngờ lại có thể gặp được đồng đạo của hắn ở đây.

- Biết vậy lão tử đã sớm chạy tới nơi này.

- Ý trời.

Lão đầu cũng tiếc hùi hụi, thử nghĩ mà xem, mỗi người 1 vạn khối thượng phẩm linh thạch, chỉ cần vài người là đủ mua được số hồn thạch lão cần.

Lâm Phong mỉm cười nhìn nữ tử bên cạnh.

- Nam Cung đạo hữu, bây giờ tại hạ sẽ tiến vào thiên địa kỳ trận, đạo hữu có muốn đi cùng không?

- Lâm đạo hữu cũng biết phá trận?

- Thật ra tại hạ biết rất nhiều thứ.

Ánh mắt Lâm Phong liếc nhìn vai trái của Nam Cung Như Mộng, hắn nhớ không lầm thì nơi đó có một chấm đỏ, không biết là thứ gì.

Nam Cung Như Mộng theo bản năng lui lại, đôi gò má thoáng ửng hồng.

- Vậy làm phiền Lâm đạo hữu.

- Không phiền, Nam Cung đạo hữu có thể dẫn theo đồng môn cùng đi, tại hạ chỉ lấy mỗi người 1000 khối thượng phẩm linh thạch.

Sau một lúc thương lượng, chỉ có Nam Cung Như Mộng tin tưởng Lâm Phong, không hiểu sao nàng lại có dự cảm thanh niên đối diện có thể tạo ra được kỳ tích giống như ở ngũ cung đại hội.

Lâm Phong vừa bước tới chân núi thì bị hai thanh niên chặn lại.

- Mỗi người 1 vạn khối thượng phẩm linh thạch.

- Hai vị huynh đệ đừng hiểu lầm, tại hạ không có ý định nhờ trận sư của Ngự Thú Thánh Cung phá trận.

Hai thanh niên liếc nhìn nhau sau đó để đám người Lâm Phong đi vào, mấy tên đệ tử bên ngoài thấy vậy thì nhắm mắt cầu nguyện.

- Thượng thiên hữu nhãn, đừng để tên này phá được trận pháp.

- Để hắn có đường vào mà không có đường ra.

- Các vị yêu thú đạo hữu, xin hãy thay trời hành đạo.

Lâm Phong bước đến chân núi thì nhìn thấy một cái vòng xoáy tối đen lơ lửng giữa không trung, hắn không vội bước vào mà đi vài vòng xung quanh để lão đầu quan sát tình hình.

Thiên địa kỳ trận biến ảo theo thời gian, mỗi ngày trôi qua, địa thế của trận pháp sẽ thay đổi một ít, cùng một vị trí, hôm nay là an toàn nhưng ngày mai có thể sẽ gặp nguy hiểm.

- Không ngờ trên đời lại có một loại trận pháp kỳ dị như vậy.

- Chuyện vui còn ở phía trước, vào đi.

Lâm Phong dẫn đầu bước vào vòng xoáy, tứ nữ đi theo phía sau, bên trong vòng xoáy giống như một cái thông đạo, vừa dài vừa hẹp, tối đen như mực.

Lâm Phong muốn dùng linh lực để soi sáng đường đi nhưng kết quả bất thành.

- Lão đầu, hình như ta không thể sử dụng linh lực.

- Nơi này đã bị cấm linh, tiểu tử ngươi chỉ cần đi thẳng về phía trước là được.

Lão đầu đoán vòng xoáy này chính là cửa ải đầu tiên của thiên địa kỳ trận, không chỉ linh lực mà ngay cả yêu lực cũng không thể sử dụng, thứ này có lẽ là dùng để ngăn cản đám yêu thú.

Bản năng sinh tồn của yêu thú mạnh hơn tu sĩ rất nhiều nhưng trí lực của yêu thú lại thua xa tu sĩ, bọn chúng sẽ không dại dột tiến vào những nơi nguy hiểm, nhất là những nơi bị hạn chế yêu lực.

Tu sĩ thì khác, nguy hiểm càng nhiều thì kỳ ngộ càng lớn, bọn họ biết phía sau vòng xoáy ẩn chứa cơ duyên to lớn, dù có mạo hiểm cũng phải tiến vào.

Lâm Phong vừa đi vừa giải thích với tứ nữ, cả đám đi được một lúc thì phía trước xuất hiện vài đạo linh quang, vừa chạm vào linh quang thì cảnh vật xung quanh lập tức thay đổi, trước mặt xuất hiện vô số đại thụ, mỗi gốc cao đến mấy chục trượng, che hết cả trời, hoàn toàn không thể xác định được phương hướng.

Lúc này Lâm Phong đã khôi phục được linh lực, giọng nói cũng tự tin hơn vài phần.

- Lão đầu, bây giờ đi kiểu gì đây?

- Tiểu tử ngươi cứ đi theo lời của lão phu là được, nhớ là không được chạm vào đại thụ.

- Hiểu rồi.

Phía trước hoàn toàn không có đường đi, đại thụ che kín tầm nhìn, nơi này chẳng khác gì một cái mê cung khổng lồ.

Lâm Phong đi được một lúc thì dừng lại, hắn chỉ vào gốc đại thụ trước mặt.

- Phong hộ vệ, mau hạ tên này cho ta.

Phong Thanh Thanh vẫn đứng im bất động, nàng chỉ nói sẽ bảo vệ Lâm Phong chứ không đi làm sai vặt cho hắn.

Lâm Phong nhìn yêu nữ bên cạnh.

- Tên này giao cho ngươi.

- Bây giờ tâm trạng của ta không tốt, lỡ đánh nhầm đại thụ thì đừng trách.

Bộ dáng của Linh Mộng rõ ràng là không muốn động thủ, nữ nhân này đã không chịu bỏ linh thạch, bây giờ lại không chịu bỏ sức, đúng là hiếp người quá đáng.

Lâm Phong không nỡ để Hàn Băng động thủ, Nam Cung Như Mộng đã trả linh thạch, bây giờ nàng là thượng đế, hắn đành phải tự thân vận động, lấy ra huyết đao chém vào gốc đại thụ.

Đại thụ cao gần trăm trượng ngã xuống, mở ra một lối đi, Lâm Phong nhảy lên thân cây tiếp tục đi tới, sau khi đến đỉnh cây, hắn lại hạ thêm một gốc đại thụ, cứ như vậy mà đi.

Nửa giờ trôi qua, Lâm Phong thoát khỏi đám đại thụ, trước mặt hắn là một thảo nguyên rộng lớn, có nhìn mỏi mắt cũng không thấy điểm cuối.

- Đây nhất định là ảo giác.

- Không sai, thảo nguyên trước mặt tiểu tử ngươi là do một loại khoáng thạch tạo thành.

- Khoáng thạch cũng biết bài trận?

- Tiểu tử ngươi nhắm mắt, dùng thần thức quan sát thử xem.

Lâm Phong làm theo lời lão đầu, hai mắt nhắm lại, thần thức mở rộng về phía trước, thảo nguyên trước mặt lập tức biến thành vách núi, cách đó không xa là một cái vực thẳm sâu không thấy đáy.

- Phía trước là ảo cảnh thị giác, chỉ cần dùng thần thức quan sát là được.

Lâm Phong thả ra Thiên Ảnh Ma Điêu, hắn lấy ra một mảnh vải giúp Ảnh Điêu che lại đôi mắt, vực thẳm trước mặt rộng đến vài dặm, vừa nhắm mắt vừa phi hành sẽ rất nguy hiểm, cách tốt nhất là dùng pháp chỉ hoặc là cưỡi yêu cầm.

Lâm Phong sẽ dùng thần thức dò đường sau đó thông qua khế ước chỉ dẫn cho Ảnh Điêu, làm như vậy vừa an toàn vừa có thể tiết kiệm được linh lực.